Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vết Thương 30-4-75 Và Bản Chất Phi Nhân Của CSVN

27/04/201200:00:00(Xem: 10674)
Ngày 30-4-75 là một trong những ngày đen tối nhất trong lịch sử của nước ta. Đó là ngày oan khiên không riêng cho quân dân miền Nam , nhưng cũng là ngày tang tóc, tủi nhục cho toàn thể dân tộc Việt Nam, vì đó là ngày những kẻ gian ác đã thắng những người hiền lương! Năm 2007 nhà báo Đinh Quang Anh Thái đã hỏi nhà văn Dương Thu Hương tại sao vào ngày 30-4-75 trong khi các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà trầm trồ khen sự phồn thịnh của miền Nam thì bà lại ngồi khóc trên lề đường Sài Gòn, bà cũng đã xác nhận: “Tôi khóc ngày 30-4 vì thấy nền văn minh đã thua chế độ man rợ”!

Thật vậy, bản chất phi nhân man rợ của Đảng CSVN đã được phơi bày qua lịch sử trên 60 năm của họ mà chúng ta có thể lược qua vài sự cố quan trọng sau đây.

Trước hết, Đảng CSVN đã du nhập vào nước ta chủ thuyết ngoại lai, xem tôn giáo là thuốc phiện và chủ trương độc tài chuyên chế, lấy đấu tranh giai cấp làm phương tiện để thực hiện thế giới đại đồng, một thiên đường không tưởng do Karl Max và Lenin cổ võ.

Sau khi cướp được chính quyền năm 1945, Đảng CSVN đã ra tay dẹp trừ các đảng phái quốc gia không theo Cộng Sản, như Đảng Đại Việt và Quốc Dân Đảng.
Những người yêu nước chống Pháp nhưng không là đảng viên Cộng Sản đều bị sát hại, trong số đó có những nhân vật nổi tiếng như nhà văn Khái Hưng và Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ.

Đảng CSVN vẫn tuyên truyền đánh bóng thần tượng Hồ Chí Minh là một người yêu nước, trọn đời độc thân và hy sinh vì dân tộc, nhưng trong thực tế, ông ta đã có ít nhất ba bà vợ, một người Nga, một người Tàu và một người Việt, đó là chưa kể đến những cô gái phục dịch qua đường. Tệ nhất là có những cô nhân tình sau một thời gian hầu hạ Hồ Chủ Tịch đã bị thủ tiêu hoặc bị gởi đi công tác trên đường mòn Hồ Chí Minh để làm bia cho phi cơ B-52 của Mỹ

Từ năm 1953 đến 1956, nhà cầm quyền CSVN đã thực hiện chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, đấu tố và giết hại hàng chục ngàn địa chủ vì Đảng Cộng Sản chủ trương đấu tranh giai cấp và ra chỉ thị cho mỗi làng quê phải đưa ra một số điền chủ theo con số do nhà nước áp đặt. Đó là thảm trạng mà dân chúng quen gọi là “biến cố long trời lỡ đất”.

Tiếp đến là phong trào “Trăm Hoa Đua Nở”, theo gương của Mao Trạch Đông, một lãnh tụ Trung Cộng khét tiếng dã man! Phong trào nầy đã đưa đến vụ án Nhân Văn Giai Phẩm mà kết quả là rất nhiều nhà văn nhà báo nỗi tiếng, điển hình là những tên tuổi lẫy lừng như Phan Khôi, Hữu Loan, Trần Dần, v.v. phải bị tù tội một cách oan khiên, man rợ

Đảng CSVN theo đuổi chính sách độc tài, tuyên truyền dối trá và lừa bịp dân chúng. Tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng như báo chí, truyền thanh, truyền hình và sách vở đều do nhà nước khống chế. Để có thể bưng bít thông tin một cách tuyệt đối, nhà nước chỉ loan tin một chiều và tất cả mọi thông tin độc lập đều bị cấm đoán

Hàng ngày dân chúng vẫn bị tuyên truyền là Miền Nam Việt Nam đã bị đế quốc Mỹ đô hộ, dân chúng nghèo đói khổ cực. Họ kêu gọi thanh niên yêu nước lên đường tham gia cuộc chiến giải phóng miền Nam. Họ dựng lên Mặt Trân Giải Phóng Miền Nam để tiến hành chiến tranh xâm lược.


Về sau, để chuẩn bị cho cuộc hòa đàm Ba Lê, Mặt Trận nầy đã được đổi thành chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam để dành một ghế trong bàn Hội Nghị. Nhưng sau biến cố 30-4-75, Đảng CSVN đã âm thầm cho khai tử Chính Phủ nầy, theo thủ đoạn vắt chanh bỏ vỏ, làm cho các lãnh tụ của Mặt Trận như ông Nguyễn Hộ vô cùng bất mãn. Họ đã thành lập Câu Lạc Bộ của Những Người Kháng Chiến Cũ để sinh hoạt và âm thầm chống lại Đảng CSVN.

Riêng đối với đồng bào miền Nam, ngày 30-4 là Ngày Quốc Hận. Đó là ngày đau thương, tủi nhục không sao kể xiếc. Hàng trăm ngàn công chức, quân nhân, cảnh sát, trí thức và văn nghệ sĩ đã bị Cộng Sản lừa gạt trỉnh diện tham dự các khóa huấn luyện cải tạo trong vài tuần lễ để có thể trở về làm người dân bình thường.

Nhưng thực tế, thay vì vài tuần lễ, họ đã trở thành những người tù lao động khổ sai trong nhiều năm trường, có người đã chết hoặc trở thành tàn phế vì không thể chịu nổi cảnh đói rét, bóc lột sức lao động, hành hạ từ tinh thần đến thể xác một cách dã man

Ngoại trừ một số nhỏ dân chúng miền Nam biết rõ bản chất phi nhân của Cộng Sản nên họ đã bỏ hết nhà cửa, tài sản và tìm cách chạy ra ngoại quốc tị nạn, nhưng cũng có nhiều người tin rằng nhà cầm quyền Hà Nội sẽ đối xử với dân chúng miền Nam trong tình đồng bào ruột thịt để cùng nhau xây dựng đất nước, theo đúng tinh thần hòa giải, hòa hợp mà Đảng CSVN vẫn thường hô hào.

Từ kinh nghiệm phủ phàng về cách đối xử tàn bạo của Đảng CSVN, hàng triệu dân miền Nam, liên tiếp trong nhiều năm sau 1975 đã tìm mọi cách vượt biên, bất chấp mọi hiểm nguy thập tử nhất sinh! Theo ước tính của các giới am hiểu tình hình, đã có ít nhất vài trăm ngàn người thiệt mạng trên đường vượt biển tị nạn.

Nước Việt chúng ta có cuộc chiến Nam Bắc kéo dài 16 năm và kết thúc năm 1975, thì nước Mỹ cũng có cuộc chiến tranh Nam Bắc kéo dài 5 năm, từ 1861 đến 1865. Nhưng dân Mỹ đã may mắn hơn dân Việt chúng ta rất nhiều

Đảng CSVN kết thúc cuộc chiến trong kiêu căng, hống hách và đối xử với dân chúng miền Nam như kẻ thủ truyền kiếp. Họ dùng mọi thủ đoạn lừa bịp, khủng bố, tập trung cải tạo và bóc lột sức lao động.

Trong khi đó, khi cuộc chiến tranh Nam Bắc của Mỹ chấm dứt, tướng tá và binh sĩ miền Nam thuộc phe bại trận đã được phe chiến thắng đối xử trong tình huynh đệ, không phân biệt kẻ thắng người thua. Khi đoàn quân miền Nam đến đầu hàng và giao nạp vũ khí, họ cũng đã được chào kính theo lễ nghi quân cách, không những thế, binh sĩ miền Nam còn được tiếp tế lương thực và được phép đem ngựa về quê sinh sống bình thường

Ngoài ra, chính phủ còn có những chương trình giúp đỡ các binh lính giải ngủ và các nghĩa trang của miền Nam cũng được bảo quản bình thường, không bị phá hủy.

Đọc lịch sử nội chiến nước Mỹ và thấy cách người ta đối xử với nhau đẹp như thế nào, rồi nhìn lại cảnh Tháng Tư Đen của dân Việt, chúng ta càng thấy đau lòng và tủi hổ cho con cháu Lạc Hồng, một dân tộc thường tự hào có trên bốn ngàn năm văn hiến!

NTT
(April 26, 2012)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đêm tân hôn. Yên lặng nhìn cô dâu, chú rể rưng rưng rồi bật khóc. Cô gái trẻ tưởng chồng mình xúc động vì quá hạnh phúc được sống gần người yêu, nhưng sự thật đau lòng hơn nhiều. Anh ta vừa nhận được kết quả dương tính HIV qua cuộc thử nghiệm mà bịnh viện vừa gởi tới. Anh cũng không ngờ số mệnh của mình lại kết cuộc như thế. Sau 3 năm lao động ở nước ngoài, với số tiền dành dụm được, anh vừa mới làm đám cưới với người yêu đã chờ đợi suốt thời gian anh ở nước ngoài. Thời gian thương nhớ 3 năm, cho nên khi chàng trai trở về, thì cô gái đã “cho” người yêu trước đêm tân hôn. Sáng ra, vợ chồng trẻ nhìn nhau, im lặng. Mỗi người miên man biết bao nhiêu ý nghĩ. Tương lai, hạnh phúc gia đình, thái độ phải đối diện với cuộc sống, về con cái, cha mẹ hai bên, về sức khoẻ và về cái chết.
Đàn ông là phải có râu «Nam tu nữ nhũ» như sách đã dạy. Khoa học lý giải râu là biểu hiện sức mạnh và từ đó phát xuất sự ham muốn chiếm đoạt nhưng không vì thế mà râu trở thành môt thứ vũ khí chết người. Râu của người Á châu khác với râu của người Âu châu, cả về cách để râu, chăm sóc râu. Theo kinh nghiệm, nhìn râu, người ta có thể xét đoán về người. Như người cương nghị, người vui tánh, người có máu … Riêng người cộng sản có râu hay không râu, râu tốt hay xấu, đều có liên hệ ít nhiều đến diễn tiến của phong trào cộng sản và số phận người lãnh đạo.
Tại sao photon di chuyển nhanh như ánh sáng? Tại sao từ đốm lửa diêm, ngọn đuốc, ngọn đèn, một tinh cầu phát nổ v.v… phóng ra, photon lập tức đạt tốc độ nhanh nhất trong Vũ Trụ? Câu trả lời có rồi, giản dị và không đòi hỏi những kiến thức vật lý cao siêu. Nhưng nói ngay thì bạn sẽ bỡ ngỡ, hoang mang, và rồi thắc mắc rất nhiều, mất vui. Vậy ta kiên nhẫn đi từng bước một. Chậm nhưng mà chắc. Đường trường lên thác xuống ghềnh, băng rừng lội suối, lạc tới lạc lui trong núi thẳm rừng sâu… kẻ dò đường này đã lãnh hết. Giờ sông sâu đã bắc cầu, đường xuyên rừng đã khai quang chờ đón bạn.
Cùng với số phận chung của Thế giới, nạn dịch Covid-19 đã phủ mây mù lên nền kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng đầu năm 2021. Khoảng 80,000 Doanh nghiệp đóng cửa và hàng chục triệu công nhân mất việc làm. Việt Nam đã nhập siêu 2,7 Tỷ Dollars trong thời gian này, trong khi tình hình dịch Covid-19 vẫn còn nghiêm trọng.
Mười một năm trời ròng rã, mỗi lần nghĩ tới anh là tôi nghĩ tới Nelson Mandela, chỉ ra được khỏi tù sau 27 năm, vì những người khác đã tranh đấu thành công để có một cuộc thay đổi toàn diện trong xã hội. Ngay sau khi ra tù, Mandela đã được bầu làm lãnh đạo một cuộc thương nghị với nhà cầm quyền cho vấn đề hòa giải dân tộc.
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này? Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh, chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...
Tuy nhiên, khi Chính phủ áp dụng giãn cách nhà với nhà, người với người, cấm ra đường nếu “không có lý do chinh đáng”, khoanh vùng, lập chốt kiểm soát cho tới ban hành lệnh giới nghiêm tại Sài Gòn từ 6 giớ tối đến 6 giớ sáng thì tình hình kinh tế và xã hội xáo trộn rất nhanh. Đời sống người dân bị đảo lộn, gặp muôn vàn khó khăn do mất việc, giảm việc, cạn kiệt tài chính vì dù không có việc làm nhưng vẫn phải ăn để sống, vẫn phải trả tiền thuê nhà, điện nước v.v…
Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn: Vậy chớ chị thuộc diện gì? Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà! Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này: Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Cdao)
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.