Hôm nay,  

Một Thằng Hèn Trong Một Xã Hội Điên

20/04/200700:00:00(Xem: 11966)

Cho Seung-Hui chỉ là thằng hèn. Xã hội Mỹ mới điên...

Trong mấy ngày liền, người ta bàn tán đến "phát mửa" - ad nauseum - về hung thủ của vụ tàn sát tại Đại học Virginia Tech.

Với người viết, Cho Seung-Hui chỉ là một con bệnh tâm thần muốn đổ lỗi cho xã hội về những thất bại của hắn. Khi hệ thống truyền hình NBC công bố tâm tư do hắn gửi gấm lại, hình ảnh hung thủ đã trở thành rõ rệt hơn. Đây là một thằng hèn. Một tên sát nhân đốn mạt.

Chuyện đáng nói là cách thức ứng xử của xã hội Mỹ.

Vụ tàn sát tại V-Tech mang kích thước lịch sử ở số tử vong.

Biến cố lịch sử thì phải có lời bình lịch sử. Cao điệu nhất là lời giới thiệu của ký giả Brian Williams rất bảnh trai trên đài NBC về những gì hung thủ gửi cho đài: "multimedia manifesto", tuyên ngôn gửi truyền thông. Cao điệu về mức độ vô ý thức. Từ đấy, truyền thông Mỹ - và thế giới - nhá lại nguyên con chữ "tuyên ngôn"!

Giết người vô tội rồi còn để lại tuyên ngôn, với nội dung nhục mạ mọi người hầu biện minh cho hành động sát nhân của mình! Bảnh chừng nào...

Tọa lạc giữa một khu vực lao động loại "blue collars", công nhân thợ thuyền, Đại học Virginia Tech không là một đại học tư của con nhà giầu, hay một thiểu số da trắng no cơm ấm cật, để thành thủ phạm của những thất bại của tên sát nhân. Cái nhìn bệnh hoạn và bất công ấy của hắn đã được NBC công bố và nhắc lại ngàn lần! Một tuyên ngôn láo khoét lại được loan tải miễn phí cho cả thế giới nghe và xem" Không, câu này sai rồi. Chuyện đốn mạt ấy không "miễn phí" vì đã có 32 người bị giết vô tội vạ.

Việc NBC công bố hình ảnh và nội dung phát biểu của hung thủ là điều đáng chê trách - vì thi hành đúng những gì tên sát nhân mong muốn. Đáng chê trách hơn là mọi hệ thống thông tin đều phải nhắc lại, cho nên chữ "tuyên ngôn" cũng chui vào lịch sử bằng khung cửa hắc ám nhất, từ đấy len lén đi vào tâm tư của nhiều kẻ cuồng sát khác. Có khi nào nạn nhân - những người bị thảm sát, và cả xã hội còn lại - lại phải tôn vinh tên sát nhân đến mức độ ấy không"

Vốn sùng chuộng những kẻ nổi danh, một đặc tính của xã hội Hoa Kỳ, nước Mỹ đang biến hung thủ thành danh nhân, và là tấm gương cho những tâm tư bệnh hoạn khác.

Suy luận ấy không phải vô lý khi chính hung thủ đã nhắc đến hai tên cuồng sát khác tại trường Trung học Columbine của Colorado năm 1999. Và gọi chúng là những người "tuẫn đạo", martyrs. Nhu cầu thông tin đã mặc nhiên xóa nhoà lằn ranh thiện-ác của xã hội, là điều cực nguy hiểm cho kẻ suy nhược tâm thần đến độ hết phân biệt được đúng sai. Và là một cám dỗ lớn cho những kẻ muốn nổi danh, bằng cách giết hại người khác.

Người viết thành thật nguyện cầu là trong những ngày tới, đừng có ai noi gương Cho Seung-Hui mà mở ra một cuộc tàn sát khác. Những trường hợp bắt chước như vậy - copycat - là điều đã xảy ra, và tên sát nhân Cho Seung-Hui chính là một.

Mà khổ thay, không phải là trường hợp cuối cùng.

Trong đà xúc động về thảm kịch, xã hội Mỹ lập tức tranh luận về hai đề tài nóng trên lằn ranh tả hữu, cấp tiến và bảo thủ. Có nên hạn chế quyền mua súng không" Hay có nên "tiên hạ thủ" để kiểm soát Cho Seung-Hui từ trước không" Hai Tu chính án số Một (tự do ngôn luận) và số Hai (tự do mang súng) đang đụng nhau toé lửa. Cũng sôi nổi như việc cân nhắc giữa hai nhu cầu, biện hộ cho thủ phạm bằng những lý luận giảm khinh và quy tội cho xã hội, hay bảo vệ nạn nhân, bằng những biện pháp câu thúc tự do của người khác.

Những cuộc tranh luận này sẽ còn tiếp tục vì đấy là đặc tính dân chủ của nước Mỹ.

Có một điều mà ít ai nhìn ra, hoặc muốn nói tới, là cách ứng xử của giới giáo dục, của các trường học.

Người Mỹ đang tranh luận về một vấn đề kỹ thuật hay chiến thuật, là vì sao vụ thảm sát đã khởi sự lúc 7:15 sáng 16 tại ký túc xá hỗn hợp West Amber Johnston rồi tiếp diễn hai tiếng sau tại cao ốc Norris Hall mà nhà chức trách - nhà trường và nhân viên công lực - không ngăn ngừa được" Và vì sao thị trấn Blacksburg lại để hung thủ thong dong di chuyển từ phạm trường thứ nhất qua bưu điện rồi tới phạm trường thứ hai"

(Thật ra, tên sát nhân đã có thể thả thư gửi cho NBC vào thùng thư công cộng trước khi đi nổ súng giết hai người trong ký túc xá. Giờ ghi nhận bưu kiện gửi cho NBC (9:01) có thể là do nhân viên bưu điện viết xuống khi lấy bưu kiện từ trong hộp thư. Chuyện ấy chưa rõ và thật ra cũng không quan trọng).

Chuyện đáng nói là phản ứng đối phó của trường Đại học và cảnh sát phụ trách an ninh trật tự cho Virginia Tech. Sau vụ nổ tại ký túc xá, họ bắt một nghi can mà tưởng rằng đã giữ được hung thủ và chỉ biết sai lầm khi xảy ra vụ thảm sát thứ nhì, hai tiếng sau. Những lầm lẫn ấy là điều có thể hiểu được. Điều kinh khủng là phản ứng tâm lý của giới hữu trách khi nội vụ vừa bùng nổ. Một phần, người ta sợ gây ra hốt hoảng trong một đại học có tới 29 ngàn sinh viên, một thị trấn nhỏ.

Phần kia có thể là sợ uy tín của nhà trường bị sứt mẻ. Nôm na là tìm cách bịt kín nội vụ trong vòng xử lý ban đầu, rồi không ngờ tình hình còn tồi tệ hơn thế.

Hàng năm, các tạp chí Mỹ đều có khảo sát và tường trình thành tích của các Đại học Hoa Kỳ xếp theo nhiều tiêu chuẩn khác nhau. Trong các tiêu chuẩn này, ta không thấy một yếu tố quan trọng là tình trạng an ninh. Đã có bao nhiêu vụ trộm cắp, bạo hành hay xách nhiễu tình dục xảy ra trong khuôn viên nhà trường"

Thị xã nào của Mỹ cũng có những thống kê tương tự và giới đầu tư địa ốc hay người mua nhà có thể tham khảo để biết được giá trị của khu vực định cư hầu tính ra trị giá của ngôi nhà. Duy có các đại học thì lại không.

Theo sử gia Doug Wead, một cố vấn của nguyên Tổng thống George H. Bush, thì cả hai đảng Dân chủ và Cộng hoà lẫn giới lãnh đạo các đại học đã không muốn công bố những thống kê u ám đó. Năm 1989, Hạ viện Mỹ đã thông qua một đạo luật đòi hỏi các đại học phải công khai hóa những thống kê về tội ác xảy ra trong trường.

Thời ấy, Tổng thống Bush (41) không đồng ý, nhưng sau đã đổi ý khi nghe cha mẹ một nữ sinh viên bị cưỡng bức và giết chết tại Đại học Lehigh kể lại thảm kịch của con gái. Nhưng sau đó đạo luật HR 3344 bị chìm xuồng vì cả hai đảng đều gặp sự cưỡng chống và vận động rất mạnh của giới giáo dục nên không đạt kết quả dự tính ban đầu. Nếu những thống kê này được loan báo, đại học sẽ phải có biện pháp kiểm soát và phòng ngừa rất tốn kém, và uy tín sa sút sẽ khiến trường học bị ế, vì gặp sự cạnh tranh của những trường an toàn hơn. Với sự toa rập của cảnh sát, ngày nay, đa số các đại học vẫn không khai báo về tình hình an ninh bên trong nhà trường.

Và phụ huynh nói chung vẫn không đủ quan tâm về một nơi mà con em mình phải sinh sống và học tập trong nhiều năm liền. Cho tới khi thảm kịch bùng nổ.

Nghịch lý ở đây là đại học đòi hỏi quyền tự do tuyệt đối về tư tưởng, đến độ chấp nhận cho nhiều giáo sư giảng dạy những điều phi lý, thậm chí mạ lỵ tôn giáo và tổ quốc. Đây là phép lạ của Tu chính án số Một và tinh thần cởi mở của xã hội Mỹ. Nhưng giới lãnh đạo các đại học lẫn chính trường Mỹ lại không muốn nhìn vào mặt trái của xã hội, là cái giá phải trả cho quyền tự do này. Rồi cãi nhau về chuyện có quyền mang súng hay không.

Nghịch lý ở đây là người ta cho phép những kẻ cuồng sát được lên diễn đàn nói nhảm sau khi giết bậy, nhưng không đủ quan tâm đến sự an toàn của người dân, từ an toàn về tâm lý đến an toàn về thực tế.

Người Mỹ có đầy đủ phim ảnh, trò chơi điện tử và nhạc vè (rap music) ngợi ca bạo hành, kỳ thị và sự thô tục - quyền tự do mà - nhưng lại nghi ngờ biện pháp bảo vệ công lý hay đạo đức là giới hạn quyền tự do của công dân. Giới lãnh đạo chính trị, đại học và nhà chức trách không thể là vô can trong những thảm kịch quá nhiều như vậy: trẻ em phải được bảo vệ chống lại sự bạo hành và những tư tưởng ngợi ca bạo động và cuồng sát. Giới lãnh đạo truyền thông cũng không phải là vô tội: họ giành quá nhiều thời giờ cho kẻ cuồng sát lên diễn đàn đọc tuyên ngôn.

Thành thử, Cho Seung-Hui chỉ là một thằng hèn. Chứ xã hội Mỹ mới mắc bệnh tâm thần. Một triệu chứng bệnh lý rõ rệt nhất là tiếp tục làm điều sai quấy sau khi tai họa đã xảy ra.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
“Tôi từ chức để có thể lên tiếng, ủng hộ các vụ kiện tụng và hợp tác với các cá nhân và tổ chức khác tận tâm bảo vệ pháp quyền và nền dân chủ Mỹ. Tôi cũng dự định sẽ bảo vệ những thẩm phán không thể công khai lên tiếng bảo vệ chính mình. Tôi không thể chắc chắn rằng mình sẽ tạo ra sự khác biệt. Tuy nhiên, tôi nhớ lại những gì Thượng nghị sĩ Robert F. Kennedy đã nói vào năm 1966 về việc chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi: “Mỗi khi một người đứng lên vì một lý tưởng, hoặc hành động để cải thiện cuộc sống của người khác, hoặc chống lại sự bất công, người đó sẽ tạo ra một đợt sóng hy vọng nhỏ bé.” Khi những đợt sóng nhỏ bé này hội tụ đủ, lúc đó có thể trở thành một cơn sóng thần.
Khi lịch sử bị xem nhẹ, nó không ngủ yên mà trở lại, nghiêm khắc hơn. Và mỗi khi nước Mỹ bước vào thời kỳ chia rẽ sâu sắc, tiếng vọng ấy lại dội về – nhắc rằng ta từng đi qua những năm tháng hỗn loạn, và vẫn tìm được lối ra. Robert A. Strong, học giả tại Đại học Virginia, cho rằng để hiểu nước Mỹ hiện nay, ta nên nhìn lại giai đoạn giữa hai đời tổng thống Ulysses S. Grant và William McKinley – từ năm 1876 đến 1896. Hai mươi năm ấy là một bài học sống động về cách một nền dân chủ có thể trượt dài trong chia rẽ, rồi chậm chạp tự điều chỉnh để tồn tại.
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.