Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nước Mạt Dân Nghèo

30/01/200000:00:00(Xem: 5478)
Bạn thân,
Vẫn còn nhớ có lần bạn hỏi về tình hình từ thiện Phật Giáo trong nước, và bạn nhắc tới một thời của Phật Giáo vào đời. Hôm nay tình cờ đọc trên tờ Phụ Nữ, thấy chuyện cảm động, nên ghi cho bạn đọc lại. Mặc dù không nói hết được chuyện Phật Giáo quê nhà (nói hết thì sẽ có chuyện liền, tôi nhát lắm, biết sợ tù rồi), nhưng cũng phần nào cho bạn hiểu. Nhà nước không lo cho dân, thì tôn giáo phải lo vậy. Bài báo trích như sau.

Cơ sở từ thiện nuôi dạy thanh thiếu niên khiếm thị Kỳ Quang (số 154/ 4A Lê Hoàng Phái, P. 17 Gò Vấp, TP. SG) do Thượng Tọa Thích Thiện Chiếu, chủ trì chùa Kỳ Quang sáng lập, hoạt động đến nay đã được 5 năm. Các em ở đây ngày được ăn ba bữa cơm, sáng học nhạc, chiều học chữ. Các em lớn được giáo dục phải chăm sóc các em nhỏ. Ngoài hai giáo viên thường xuyên ở cơ sở để phụ đạo thêm cho các em vào buổi tối, 7 bảo mẫu, cấp dưỡng tình nguyện, còn có sự cộng tác của 20 giáo viên Trường Khiếm thị Nguyễn Đình Chiểu đến dạy các em học chữ. Đã có 11 em mù ở đây học lên cấp II.

Ngày đầu thành lập cơ sở, chỉ có 3 em mù ở CLB Bừng Sáng đến ở. Nhưng rồi tiếng đồn lan dần, số trẻ mù mồ côi cha mẹ, hoặc mồ côi cha hoặc mẹ nhưng gia đình hoàn cảnh quá khó khăn, được phật tử các nơi giới thiệu về ngày càng nhiều. Ngoài ra còn có những đứa trẻ bất hạnh thể xác bị chính cha mẹ đẻ bỏ rơi... Có hôm nhà chùa mở cửa đã thấy một đứa trẻ đỏ hỏn oa oa, cũng có hôm có đứa chỉ 3 - 4 tuổi, đôi mắt đục ngầu lần mò từng bước vào chùa... Hỏi cha mẹ ở đâu, các em chỉ biết gào lên “mẹ ơi mẹ ơi...”. Số lượng cứ tăng dần, nay đã là 106 em với nhiều dạng khuyết tật khác nhau.

Em Nguyễn Văn Thọ ở đây đã được 4 năm. Hai chị em Thọ mồ côi, lưu lạc từ Bắc vào Nam kiếm sống, ngủ ở ga Hòa Hưng... Thọ dạo ấy chỉ mới 10 tuổi, bị những đứa bụi đời lớn bắt nạt, hành hạ khiến em bị bệnh tâm thần... Hôm một phật tử đưa Thọ vào chùa, chân tay em chi chít những vết vừa thẹo vừa phỏng, do bị bọn “đàn anh” dùng thuốc lá chích lên người. Được sự chăm sóc của các dì bảo mẫu, tinh thần của Thọ dần khá lên. Chị gái của Thọ cũng được cơ sở cưu mang và ở lại phụ các dì bảo mẫu chăm sóc các em nhỏ.

Còn ML. thì bị mẹ bỏ trước cổng chùa lúc vài ngày tuổi, nay em đã được 13 tháng. MK - 8 tháng đã bị bỏ trước cổng chùa cách đây một tháng... Không biết tên họ các em là gì, sư thầy bèn quyết định lấy họ của thầy quản lý Mai Văn Phúc để đặt tên cho các em... Trường hợp của em Bình An, thật đáng thương. Cậu bé bị xe đụng, nằm ngất, một người đi đường tốt bụng đã đưa em đến bệnh viện, rồi cất công đi tìm cha mẹ của em, thậm chí đăng báo nhưng vẫn bặt tin. Bình An lúc đó đã 5 tuổi... nhưng do bị điếc nên em cũng không thể cho biết cha mẹ là ai, ở đâu. Cuối cùng em được đưa đến đây, cái tên Mai Bình An cũng do thầy Mai Văn Phúc đặt cho.
Người bạn cùng tuổi, cùng câm điếc với An là Nguyễn Anh Tuấn, hoàn cảnh cũng thương tâm không kém... Cha bỏ mẹ con em đi lấy vợ khác; từ Đà Nẵng bà mẹ dắt con vào Nam may vá kiếm sống qua ngày, tuy khó khăn nhưng mẹ con có nhau. Một hôm, Tuấn chẳng hiểu vì sao mẹ cứ khóc mãi, rồi cậu được mẹ đưa đến đây, mọi người giải thích cho cậu bé câm điếc hiểu là mẹ bận đi làm và nó cần đi học... Được hơn một tháng, lúc nửa đêm, một chiếc xe cứu thương ghé đến cơ sở. Người dì của Tuấn cho mọi người biết là mẹ Tuấn đã chết vì ung thư, xe bệnh viện đang đưa xác mẹ của em về. Yêu cầu cuối đời của mẹ là cho đứa con trai của bà đưa bà về cõi âm. Thằng bé vội vàng theo chân dì về quê. Chôn mẹ xong, Tuấn được đưa về cơ sở... Người dì nói mình cũng nghèo, con đông…

Hiện Bình An và Anh Tuấn được các dì, hoặc các thầy đưa đón đi học mỗi ngày ở trường điếc Hy Vọng... Cô bảo mẫu Lâm Thị Kiều cho biết: “Nhà trường yêu cầu mua máy trợ thính cho hai đứa, nhưng cơ sở khó khăn trăm bề, chẳng biết lấy tiền đâu ra. ở đây mỗi em một hoàn cảnh, cảnh nào cũng đầy nước mắt. Thật may có những tấm lòng vàng của các sư thầy và của bá tánh giúp cho những cuộc đời bất hạnh có thêm được chút niềm vui sống”.

Bạn thân,
Tôi không cầm được nước mắt. Dân mình nghèo tới thê thảm. Chế độ càng khắc nghiệt, đời dân càng khổ. Làm cho nước nghèo dân mạt, tội này biết bao giờ các lãnh tụ gột rửa nổi bạn nhỉ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Cuộc chiến thương mại vẫn xảy ra chung quanh hàng Việt Nam xuất cảng…Báo Diễn Đàn Doanh Nghiệp ghi nhận: Sau khi áp thuế chống trợ cấp 12% với ống thép không gỉ từ Việt Nam, Ấn Độ lại tiếp tục điều tra chống trợ cấp đối với ván sợi bằng gỗ.
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Xây cầu, rủ nhau xây cầu… Nhà nước xây không nổi, cạn tiền, nên vay tiền quốc tế để xây cầu…
Thiếu thịt heo, đặc biệt là dịp Tết sắp tới… Báo Vietnam Finance ghi nhận: Từ đây đến Tết, mỗi tháng sẽ thiếu khoảng 70.000 tấn thịt heo.
Vậy là huề… Trận bóng đá mọi người hồi hộp chờ, vậy là huề. Bản in TTXVN kể: Tuyển Việt Nam và tuyển Thái Lan đã cầm hòa nhau 0 - 0 ở lượt trận thứ 5 bảng G vòng loại World Cup 2022 diễn ra trên sân Mỹ Đình tối 19/11.
Nhức nhối vẫn là chuyện mua hàng ngoại về rồi dán thương hiệu hàng Việt… Infonet ghi lời một quan chức về tình hình “Nhập hàng nước ngoài về cắt mác dán nhãn Made in VN: Chúng ta đang tự giết chúng ta!”
Có nên hợp pháp hóa mại dâm để câu du khách? Các quan chức Hà Nội đã “bức xúc” nêu câu hỏi như thế.
Tình hình ung thư của dân mình có những con số đáng ngại: 70% biết có bệnh ung thư khi đã vào giai đoạn cuối… nghĩa là tới lúc khó chữa trị.
Bán nước với giá cắt cổ, hay giá rẻ mạt? Đó là chuyện Hà Nội mua “hớ” có phải không? Báo Tiền Phong kể chuyện nước sông Đuống bán giá khủng: Hà Nội 'hớ' khi chọn nhà đầu tư?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.