nẻo xưa nhân ảnh & mùa gió chướng

24/07/202411:12:00(Xem: 1355)


Tree


nẻo xưa nhân ảnh

 


dòng sông cạn chảy qua những lở bồi

mùa thanh tân ca hát ở khúc quanh

nghe lãng mạn đầu tay se vương vấn

rơm rạ tình yêu thắp lửa phân vân 

 

rồi khoảng trống lấp đầy vùng ký ức 

qua nẻo xưa nhân ảnh gọi tàn phai

nghe rạo rực hoang sơ mùa lá rụng 

khúc thơ tình còn mấy chữ trôi dài

 

ngồi trên đá nghe gió trời than thở

tay run run vuốt khuôn mặt hoang sơ

con đường đó giờ chỉ còn cát bụi

dấu chân im ghi xuống những khe mờ

 

thơm theo gió nghe lời kinh vừa tụng

vói tay run cầm lấy một cành sen

chợt tâm trí đa đoan tìm ẩn dụ

trở về đây chiều đã xuống nhẹ nhàng

 

thôi thì suối hãy đổ ra biển lớn

sẽ tìm nhau quên trăm cảnh hư hao

khoác chiếc áo thiên thanh lên đồi nhỏ

cười với mây rồi gửi lại câu chào…

 


mùa gió chướng 

 

trên con đường đất đỏ

mùa gió chướng ta vẫn nắm tay em

đi về phía biển trên cao là mặt trời

thế kỷ chuyển mình với những xôn xao thật lạ

 

nơi nào ta đi qua và trở về

cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng

những hơi ấm tình nồng

những thèm khát như thơ

nẩy lên từ mặt đất

có khi hoang vu

có khi trù phú

 

như dung nhan dưới cơn mưa chiều

thách thức rồi quên lãng

nỗi buồn bất chợt vô cớ

sợi nắng xuyên qua cành lá

phiến đá xanh yên lặng

lời chúc mừng

đã đến trần gian và yêu nhau…

 

thy an

hạ 2024

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.