nẻo xưa nhân ảnh & mùa gió chướng

7/24/202411:12:00(View: 1357)


Tree


nẻo xưa nhân ảnh

 


dòng sông cạn chảy qua những lở bồi

mùa thanh tân ca hát ở khúc quanh

nghe lãng mạn đầu tay se vương vấn

rơm rạ tình yêu thắp lửa phân vân 

 

rồi khoảng trống lấp đầy vùng ký ức 

qua nẻo xưa nhân ảnh gọi tàn phai

nghe rạo rực hoang sơ mùa lá rụng 

khúc thơ tình còn mấy chữ trôi dài

 

ngồi trên đá nghe gió trời than thở

tay run run vuốt khuôn mặt hoang sơ

con đường đó giờ chỉ còn cát bụi

dấu chân im ghi xuống những khe mờ

 

thơm theo gió nghe lời kinh vừa tụng

vói tay run cầm lấy một cành sen

chợt tâm trí đa đoan tìm ẩn dụ

trở về đây chiều đã xuống nhẹ nhàng

 

thôi thì suối hãy đổ ra biển lớn

sẽ tìm nhau quên trăm cảnh hư hao

khoác chiếc áo thiên thanh lên đồi nhỏ

cười với mây rồi gửi lại câu chào…

 


mùa gió chướng 

 

trên con đường đất đỏ

mùa gió chướng ta vẫn nắm tay em

đi về phía biển trên cao là mặt trời

thế kỷ chuyển mình với những xôn xao thật lạ

 

nơi nào ta đi qua và trở về

cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng

những hơi ấm tình nồng

những thèm khát như thơ

nẩy lên từ mặt đất

có khi hoang vu

có khi trù phú

 

như dung nhan dưới cơn mưa chiều

thách thức rồi quên lãng

nỗi buồn bất chợt vô cớ

sợi nắng xuyên qua cành lá

phiến đá xanh yên lặng

lời chúc mừng

đã đến trần gian và yêu nhau…

 

thy an

hạ 2024

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti