Hôm nay,  

Dáng mỏng

17/02/202409:45:00(Xem: 2053)
Truyện

istockphoto-176590263-1024x1024
Em phơi dáng mỏng như là gió
Tôi thả hồn phơi trên ngọn cây.
(Hoàng Gỗ Quý)

 

 

Ngạc gặp chị Hoán cách đây một năm. Như vậy cũng lâu rồi.
    Từ ngày May về sống với anh. May và Ngạc là cặp đôi trùng phùng do dây tơ hồng nào đâu định liệu, kết lại thành keo dán với nhau. Ơ, có ai biết thời này là thời đại nào rồi, mà hai người tự thề non hẹn biển, kết nối, giao ước sống đời, mà chưa tỏ tường biết rõ mặt nhau. May giới thiệu mình qua điện thoại (thiệt hay giả cũng chẳng biết đâu mà mò). Em không đẹp, chỉ nhìn tàm tạm, bắt mắt với người này nhưng không bắt mắt với người kia. Em chỉ được nước da trắng thôi.
    Ngạc vui vẻ trả lời. Anh không cần gì cả, em chừng ấy tuổi, là chúng mình đẹp đôi quá rồi. Với anh, con gái chỉ cần nước da trắng. Ngạc định nói thêm, con gái, đàn bà, như người ta thường nói, nhất da, nhì dáng. Em có làn da đẹp là tuyệt rồi. Nhưng anh dừng lại ở đó, không nói thêm.
    Thế là May  – cô cũng tin chàng, một niềm tin vô cớ (nếu chàng là Sở Khanh thì sao?) Sau này, May nói, là do duyên phận.
    Nàng chỉ xách một cái valy nhỏ đựng áo quần, lên máy bay bay từ một tiểu bang heo hút, xa xôi, về sống với Ngạc, với niềm tin sắt đá, những lời hứa hẹn của Ngạc qua điện thoại. Em về đây sống với anh đi, anh ở một mình trong căn apartement rộng quá. Và Ngạc tiếp tục phủ dụ, như con gà trống, gáy lên những tiếng ó o, rồi chân cào đất, xù lông xù cánh, đợi nàng gà nào xề tới gần, là nhảy lên trên lưng. Đạp.
    Nói vậy cũng hơi quá, nhưng thực chất, Ngạc vừa qua một trận thất tình kinh thiên động địa. Vì thất tình nên anh thấy trước mặt anh một khoảng trống lớn, và anh cần lấp cái khoảng trống đó. Trên chiếc giường King size hàng đêm, một mình, anh thấy rộng mênh mông và lạnh. Nhiều lúc anh giật mình hoảng hốt. Hay trên chiếc xe anh chạy còn trống chỗ bên kia, nơi mà ngày trước lúc nào cũng có Phu ngồi, nàng ti toe nói đủ chuyện, từ trời mưa, trời nắng, nàng nọ, nàng kia, ở tiệm tóc của nàng. Bây giờ Phu bỏ đi, Ngạc thấy trống, nên cần kiếm người thay thế, điền khuyết vào.
    Chàng rất thật lòng.
    Buổi đón May ở phi trường, cũng buồn cười hết mức. Ngạc cứ nghĩ chuyện như đi chơi, chuyện khơi khơi, như đưa đón một người bạn trai từ xa về. Cảm giác hồi hộp, như chờ một người yêu, một tình yêu đến, không có. Có lẽ tim anh chai lì hay sao! Hay là May chưa đủ "đô" để cho anh có những rung cảm hồi hộp. Bởi vì May chưa "tượng hình, tượng bóng" trong Ngạc một điều gì, chỉ nghe giọng nhau qua điện thoại. Mà May cũng ít nói, cũng chỉ quanh đi quẩn lại những chuyện cũ xì, đã lặp lại với chàng ít nhất cũng ba, bốn lần. Con Thi, em của em, nó có tiệm tóc  trong Mall. Ngày ngày em ra đó coi thu tiền khách, mà em không thích lắm. Ở đây toàn Mỹ đen và Mễ, kiếm một người đồng hương đỏ con mắt ra, anh à. Ngạc lim dim mắt như ngủ, cái điện thoại sắp rớt khỏi tay. Cứ như vậy, câu chuyện của hai người nhạt phèo. Nhạt phèo nhưng không có, không được. Ba tuần như vậy, đến tuần thứ tư, May chịu xách va ly "tới nơi anh ở."
    Ngạc nghĩ, May cũng thật liều. Trên bốn mươi mà chưa có cuộc tình nào, theo nàng kể, Ngạc không biết nàng quá kén chọn hay là ế. Chuyện đó với anh đâu có quan trọng gì, vì anh đang cần một người đàn bà trên trung bình chút xíu, để trám vào khoảng trống thôi mà. Mà anh cũng thành thật, tự nguyện hết lòng. Anh nhất quyết không có âm mưu phá hại đời con gái của bất cứ ai. Anh không có dụng ý gì về việc lợi dụng "chuyện kia", mà theo nàng thề sống thề chết, là em trên bốn mươi, chưa có cuộc tình nào vắt vai (dù cũng có ít nhất bốn, năm người đàn ông theo đuổi, nhưng em không đáp lại), nên vẫn còn gin đó anh. Thế đó, cho nên Ngạc quyết "giữ" cho nàng. Còn May thì, nàng nói dè chừng, như một câu hát, "anh chưa...(yêu em), thì chưa động phòng", nhe.
    Ngạc trả lời chắc như đinh đóng cột:
    – Ừ, anh hứa với em.
    Anh đón nàng ở phi trường như đón một người bạn trai, không hồi hộp xúc động gì lắm. Nàng kéo lê chiếc valy nhỏ, chỉ chứa khoảng mười bộ quần áo, kể cả đồ ngủ, đồ bận trong nhà và một số nội y.
    Ngạc giành lấy va ly, để anh kéo cho. Ngạc cầm cán valy đẩy theo mình, thấy nhẹ hèo. Nàng không mang theo đồ nhiều thật.
    Vậy mà hai người sống với nhau cũng hai năm. Nàng đã là hình bóng che lấp hình bóng Phu. Ngạc tự nhủ với lòng như thế. Thế là được rồi. Mình hạnh phúc quá rồi. Hạnh phúc trời cho. Mình chỉ cần một người như May.
    Đêm đầu tiên, Ngạc để cho nàng ngủ yên vì biết nàng đi máy bay mệt...Và những đêm sau, hai người như hai người bạn, nằm nói chuyện trên trời dưới đất, đến khi ngủ quên lúc nào không hay. Chàng không động tịnh, nàng cũng không mở lòng, nên chuyện suôn sẻ đến mười ngày.
Đến ngày thứ mười một thì Ngạc lo sợ thật lòng, nếu không động tĩnh, không đòi hỏi chút gì thì nàng sẽ nghĩ mình là gay mất. Nên chàng ôm May và ướm lòng. Cuộc chinh phục rất khó khăn nhưng kết quả cũng như ý, là nàng có đau chút xíu, có chút máu tươi, nhưng thấy nét mặt nàng phấn kích rõ ràng. Ngạc dụi đầu vào thân hình May, nói lại lời của May lần trước, khi nàng nói qua điện thoại, "Anh yêu em rồi đó May, em cho anh... động phòng, nhe."
    Nhiều lúc anh cảm động vì sự chân tình của May, nàng nằm bên anh hàng đêm, nhẹ nhàng, không cựa quậy, không quá vồn vã đòi hỏi. Ngạc nhiều khi nhìn May ngủ, anh không nghĩ là anh đã chiếm được lòng tin của nàng dễ dàng như vậy. Anh thấy thương nàng. Những lần như thế anh thường choàng tay qua tóc, qua đầu, hôn lên trán nàng, rồi buông ra, cho May ngủ yên.
 
*
 
Cho đến một hôm, May nói:
    – Anh à. Hôm nào rảnh, anh chở em đến thăm chị Hoán nhe. Chị Hoán là bà con họ xa với em, cũng ở thành phố này. Chị mới liên lạc với em. Đây là địa chỉ của chỉ.
    Ngạc trả lời với giọng ầu ơ:
    – Ừ, để hôm nào rảnh.
    Thế là lần đầu anh gặp chị Hoán, cũng cách đây một năm.
    Lần đó, Ngạc chở May đến nhà chị Hoán theo địa chỉ chị cho May. Chị qua đây cũng 3 năm, sống với chồng. Anh Phước từ trại cải tạo về, không còn ai, ảnh gặp chị một buổi sáng, khi chị đang lang thang ngoài bãi biển. Thế là ảnh kết chị. Và chị cũng muốn qua Mỹ, vì lúc này chương trình HO đang rộ lên, nên chị chấp nhận, dù tuổi tác có chênh lệch. Nhưng mà thôi, mình cũng già, đập ra hột rồi chứ còn trẻ trung gì cho cam.
    Lần đó chị đi theo ảnh không được, vì ảnh còn 3 đứa con và một bà vợ ngoại tình đang còn trong hôn thú. Phải hai mươi năm sau chị mới ra đi được, khi anh Phước li dị với người vợ cũ và bảo lãnh chị qua.
    Chị Hoán đón cặp đôi Ngạc May rất vồn vã. Lần đầu tiên gặp chị, Ngạc xưng em với chị, theo như May, nhưng Ngạc biết mình lớn hơn chị Hoán cũng 4, 5 tuổi. Chị Hoán dẫn May đi khắp khu vườn trồng rau của chị. Chị huyên thuyên nói chuyện với May, tay thì hái những lá rau tươi bỏ vào bao, cho May mang về nhà ăn. Chị nói, qua đây chị buồn lắm, suốt ngày cứ lẫn quẩn ở nhà. Anh Phước cũng... già rồi, nên ảnh chậm chạp, không chở chị đi chơi xa được.
    May nói:
    – Chị có khu vườn rau thế này làm bạn thì tốt quá rồi.
    Chị Hoán:
    – Em nói cũng đúng, nhưng rau đâu phải là người, chị cần có tiếng nói, tiếng người.
    Anh Phước nói chuyện với Ngạc. Anh kể những ngày ở trong quân đội, rồi những ngày ở trại cải tạo. Nhìn anh Phước, tóc đã bạc trắng, dáng đi chậm chạp, Ngạc tự nhiên thấy thương chị Hoán. Chị còn trẻ quá. Chị có dáng mảnh khảnh, với vòng eo rất thon và cặp chân dài. Cặp đùi với chiếc quần thun bó sát. Dáng chị uyển chuyển, như con rắn trườn. Nên theo cái nhìn của Ngạc, chị hấp dẫn quá.
    Từ xa, nhìn chị Hoán, Ngạc nghĩ, chị đúng là mẫu người Ngạc thích từ tuổi thanh niên, như 2 câu thơ của Hoàng Gỗ Quý: Em phơi dáng mỏng như là gió / Anh thả hồn phơi trên ngọn cây.
    Lúc sắp chào ra về, thừa lúc May vào trong nhà chào anh Phước, Ngạc nói với chị Hoán, thật nhanh:
    – Chị ở đây buồn, khi nào rảnh gọi điện thoại cho em nói chuyện chơi cho vui.
Rồi anh nói luôn ra số điện thoại của mình. Chị cầm điện thoại bấm. Khi May bước ra, chị Hoán giả lả:
    – Hôm nào hai em đến chơi nữa nghe. Hôm nay chị vui lắm.
    Chị bắt tay từng người. Ngạc cầm tay chị Hoán mà nghe như có một luồng điện chạy khắp châu thân. Ngạc giữ hơi lâu bàn tay chị trong tay mình. Rung động.
 
*
 
Buổi tối về nhà, May kể về hoàn cảnh chị Hoán cho Ngạc nghe:
    – Đời chị Hoán buồn lắm đó anh. Anh biết không, chị lấy chồng từ năm hai mươi lăm, nhưng hai người chỉ sống với nhau được đâu năm năm thì anh mất, trong lúc hương lửa còn nồng. Chị buồn nhưng biết làm sao hơn. Sau đó chị cũng có vài cuộc tình, nhưng cũng chỉ qua đường thôi. Đến ngày chị gặp anh Phước.
    Ngạc hỏi dò đường:
    – Anh Phước về Việt Nam gặp chị, cưới chị rồi đem qua đây hả?
    – Dạ. Anh Phước đi cải tạo về thì gia đình tan nát. Vợ một nơi con một nơi. Sau đó anh gom các con lại và chạy xích lô nuôi con. Một hôm anh có chuyện đi Nha Trang, anh gặp chị Hoán đi lang thang ở bãi biển. Rồi hai người quen nhau. Đến khi có chương trình HO, anh đi với vợ cũ vì con trong hôn thú. Qua Mỹ, hai vợ chồng anh Phước li dị.  Anh liền làm giấy tờ bảo lãnh chị Hoán qua. Chị trẻ hơn anh Phước hai con giáp lận đó anh. Chị nói với em, chị buồn nhất là chị còn xuân sắc mà ảnh đã già, không còn sức phục vụ chị... nữa.
    Sống với Ngạc, đã hai năm, May bây giờ ăn nói có dạn dĩ  hơn. Nói về chuyện vợ chồng, chăn gối không còn mắc cở như trước nữa. Ngày trước, những câu như rượu "ông uống bà khen" là gì? May đều không hiểu, vì nàng chưa "khen" ai, chưa đụng chạm với người đàn ông nào. Bây giờ sống với Ngạc, Ngạc bày vẻ, chỉ bảo, nàng dần dần quen và biết nhiều về chuyện vợ chồng.
Ngạc nói:
    – Cũng tội chị Hoán há. Chắc anh Phước không đáp ứng nổi, ảnh đã gần tám mươi, còn chị thì trường túc bất tri lao...
    May trố mắt to lên:
    – Nghĩa là sao em không hiểu?
    – Nghĩa là những người đàn bà chân dài thường có đòi hỏi rất mạnh về sinh lý. Người đàn ông phải thực sự khỏe mạnh, cường tráng, mới làm các bà đó thỏa mản đó em.
    May than:
    – Vậy tội nghiệp chị Hoán quá, heng anh!
    – Ừ, tội nghiệp.
 
*
 
Một buổi chiều, May lái xe đi gội đầu, Ngạc ở nhà một mình. Anh loay hoay với những trang sách. Anh hay đọc sách trên mạng và thích ngồi trầm tư nghe những bản nhạc tình tiền chiến, trữ tình. Đó là thói quen và sở thích, một niềm vui không tốn đồng xu cắc bạc nào, thì chuông điện thoại reo.
    Ngạc cầm phone lên:
    – Xin lỗi. Ai đó vậy?
    Tiếng bên kia:
    – Chị Hoán đây. Ngạc đó phải không, có May ở nhà không em?
    – May vừa đi gội đầu chị à.
    – Thế hả! Tiếc quá. Tưởng May có ở nhà chị nhờ May chở chị đi phố chút. Chứ ở nhà hoài mòn chân, em ơi!
    Ngạc chớp thời cơ ngay:
    – Em đang rảnh đây, em làm tài xế cho chị được không? Chị đợi 20 phút em đến liền, nhé.
     Từ lần đi thăm chị Hoán lần đầu về, thỉnh thoảng chị Hoán, hoặc Ngạc, có gọi điện thoại nói chuyện với nhau, cũng chị chị, em em, nhưng rất hạp. Hôm nay, chị Hoán bận cặp đồ trắng thật đẹp. Cái quần trắng bằng lụa mỏng dính, ôm sát cặp đùi thon và dài.  Và chiếc áo voan trắng rất mong manh nữa. Ngạc buột miệng khen:
    – Chị đẹp quá.
    Chị cười lúng liếng:
    – Già rồi mà đẹp gì em ơi. Nhưng mà đi ra đường phải tươi mát một chút cho đời lên hương, em à.
    – Chị mà già gì, nhỏ hơn em cả 5 tuổi, nếu bình thường chị phải gọi em là anh.
    Chị Hoán cười nheo mắt:
    – Thì gọi Ngạc là anh cũng được chứ sao! Chị nhỏ tuổi hơn mà.
    – Nhưng em vẫn muốn kêu chị bằng chị. Để có một cái gì đó kích thích.
    – Kích thích là sao?
    – Thì kích thích tâm hồn. Là chị chị, em em. Mình cứ nghĩ là có một khoảng cách khó vượt qua, hay không nên vượt qua, nên điều đó là kích thích.
    Chị Hoán cười.
    – Em thiệt là... Thôi em gọi sao cũng được.
    Ngạc rủ rê:
    – Mình đi Mall chơi nghe chị. Tự nhiên em muốn đi sóng đôi với chị trong Mall như đôi tình nhân.
    Chị Hoán đỏ mặt lên:
    – Cái em này.
    Nhưng chị Hoán cũng vui vẻ dang tay cho Ngạc cầm, cùng sóng bước. Cặp đôi vào một cái Mall Mỹ. Khu nầy rộng, nhiều cửa hàng sang trọng, đèn đuốc sáng trưng. Hai người đi dung dăng dung dẻ, khiến người ngoài nhìn vào, ai cũng  tưởng đây là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất, hay là cặp tình nhân đang yêu.
    Ngạc nghĩ mình cần ít nói. Anh không nói lời nào, chỉ nắm tay chị Hoán đi trong ánh sáng đèn huyền hoặc. Khi trở về, chở chị tới đầu đường, Ngạc nói:
    – Chị Hoán về nhe. Hôm nay coi như một ngày rất đẹp, em sẽ nhớ mãi. Chúc chị ngủ ngon.
Chị Hoán đúng là bóng hình của người con gái trong đầu óc non nớt của Ngạc, một chàng học sinh 17 tuổi bước vào đời. Thuở ấy, Ngạc mơ mộng đến một cô nữ sinh đi guốc mộc, bận áo dài trắng, quần trắng, ôm lấy tấm thân mảnh mai. Sao anh thích thế nhỉ? Đó có thể là anh đã vẻ trong anh, hình bóng nàng con gái trong những bức tranh tố nữ ngày xưa. Người thiếu nữ đó có vóc dáng rất mỏng.
    Điều đó đã ám ảnh anh hơn ba mươi năm. Có thể là cuộc đời anh chưa gặp một cô gái  nào như thế. Những người con gái anh đã gặp, đã qua, cô thì có khuôn mặt đẹp, cô thì mái tóc dài, cô thì có ngấn cổ cao...Cũng có cô, có cặp chân dài, nhưng thân hình thì hơi mập...Có thể những mơ ước của anh quá đáng chăng...Khi anh gặp Phu và sau khi mối tình tan vỡ, Phu đã để lại trong anh một khoảng trống dày. Bây giờ anh có May, nhưng May chỉ là một hình bóng, ăn, uống, cười, nói, bên cạnh anh. Nàng không có dáng mỏng mà anh mơ ước từ thuở thiếu thời.
Trong lòng Ngạc khi đưa chị Hoán về, anh đã nghĩ ngay. Vĩnh biệt chị Hoán! Đây là lần đầu cũng là lần cuối, em đi với chị, để em được lại một cảm giác thuở vừa mới lớn lên, muốn người yêu mình có một vóc dáng mỏng. Em đã tìm hủy, tìm hoài mà không ra. Hình như, suốt trên năm mươi năm đời sống, bây giờ em mới bắt gặp được. Là chị đó, chị Hoán ơi!
    Em như là tìm được một món ăn ngon, mình đã nghĩ, đã tưởng tượng, thuở mình còn mẹ. Mẹ đã nấu món ăn đó, mình ăn thấy ngon quá. Bây giờ mẹ mất đi, đã mấy mươi năm rồi. Bây giờ bắt gặp ở một nơi nào đó, có món ăn đó. Mình háo hức nhấm thử. Ngon. Rất ngon. Nhưng thời đó đã đi qua rồi.
    Bây giờ em gặp chị, nhưng chị đã có chủ, em đã có chủ, chúng mình không nên bước sâu thêm vào. Món ăn nào ngon cũng nên để trong tiềm thức, rồi nhớ nhung, chút thôi. Tình yêu cũng vậy, cầm tay chị đi trong Mall, như đôi tình nhân, là em đã nhấm nháp hương vị tình yêu của một thời mới lớn...Đó là em mản nguyện lắm rồi.
    Cảm ơn chị, mình đừng dấn thêm bước nào nữa.
    Ngạc lẩm nhẩm một mình trong lúc lái xe về nhà.
   Buổi tối, nằm bên cạnh May, May vừa gội đầu về, tóc nàng rất thơm. Ngạc ôm May trong vòng tay, nói. Em thơm quá. May nhỏ nhẹ. Em mới gội đầu về mà anh! Hồi nhỏ, má thường hay ra vườn hái lá chanh, lá sả nấu nước gội cho em. Em thấy hương thơm đó hơn dầu gội bây giờ. Bây giờ xã hội tân tiến, cái gì cũng làm mình chạy theo đến hụt hơi.
    Ngạc siết nhẹ May. Anh nghĩ thầm. Em rất hồn nhiên. Tâm hồn em vẫn là tâm hồn đồng nội. Ai cũng giữ trong mình một niềm nhung nhớ về dĩ vãng, về những ngày ấu thơ. Anh cũng vậy, cố níu lấy mơ ước tuổi thơ, nên đi tìm hoài. Thôi, bây giờ có lẽ tốt hơn là hãy cất nỗi nhớ vào ngăn kéo.
    Ngạc sờ soạng khắp thân hình May. Nàng cũng có thân hình thon gọn, mỏng manh, nhưng chắc là không bằng chị Hoán. Tự nhiên lóe lên đầu anh, hãy nghĩ đây là thân hình chị Hoán, đôi chân dài, trắng mịn, và thon. Cái vòng eo nhỏ, ôm sát người. Chị Hoán bận cái áo pull ôm thân hình quá đẹp.
    Ngạc nói. May, cho anh "yêu" em. May ởm ờ. Thì em đây nè. Bao nhiêu lần anh hôn em, bao nhiêu lần anh đã thấy tất cả "của em" rồi mà. Của anh hết đó, làm gì thì làm, đòi chi.
    Hoán nhắm mắt lại, hôn thật sâu lên khắp đôi chân thuôn dài, từ eo lên đến vòng ngực, rồi anh trườn lên người May. Đầu óc anh mê muội. Anh gọi nhỏ, rất nhỏ, chỉ mình anh nghe. Hoán! Hoán ơi!

– Trần Yên Hòa

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dẫn nhập: chuyện này được viết khi sắp tròn nửa thế kỷ Sài gòn bị mất tên. Qua một phần đời của một vị Thầy dạy Toán, gắn liền với nhiều thăng trầm của lịch sử từ Việt Nam đến Mỹ, cùng nhìn lại những vết chân xưa với hy vọng các thế hệ kế tiếp học hỏi được nhiều điều để đưa được đất nước trở về vị trí "minh châu trời Đông"
Cây Phượng Vĩ Hoa Vàng có tên khoa học là Delonix regia var plavida thuộc họ Fabaceae có nguồn gốc từ Myanmar được sư trụ trì chùa Huyền Không Sơn Thượng mang về Việt Nam, đầu tiên được trồng ở Huế một số cây dọc theo con đường ở phố Ngô Quyền, ngã ba Phan Bội Châu, Lê Lợi... đã thu hút nhiều du khách đến ngắm cảnh và chụp hình. Hoa phượng vĩ vàng có tuổi đời lên đến 5, 6 chục năm, cây nhỏ hơn hoa phượng đỏ, ít lá và hoa có màu vàng tươi bắt mắt, thường nở từ tháng giêng, tháng hai và nở rộ và khoảng cuối tháng ba, đầu tháng tư, nên còn gọi là loài hoa “ chào mùa hè”. Hoa nở rụng tạo thành một “thảm hoa vàng” trên đường đi, gây nhiều ấn tượng cho những ai đi dạo trên những con đường này. Năm 2005, Công ty công viên cây xanh Sài Gòn mang về trồng một số nơi ở Sài Gòn nhưng chưa được nhiều.
Mùa hè quê tôi không có hoa phượng rơi, mà bắt đầu một mùa nước nổi. Nước lên cao, mênh mông ngập khắp cánh đồng và cả khoảng sân nhà mẹ. Những cơn gió trở mùa mát dịu dàng bao đêm dài mộng tưởng. Ngày sẽ lên, đời ập tới cho dù chúng ta có chờ đợi hay lãng quên. Mẹ tôi báo tin, “Tháng tới là đám cưới con Lệ. Cũng mừng cho con nhỏ, gia đình chồng giàu có. Chỉ tội là nó phải theo chồng đi xa”. Tôi nghe tin, thấy lòng trống trải vô cùng. Một khoảng trống mênh mông, cứ tràn ngập mỗi ngày một lớn. Tôi biết mình đã yêu chị thiết tha...
Trước giờ thi, một cô học trò láu táu, “Thầy bao nhiêu tuổi hả thày?” Câu hỏi từ cặp môi đỏ chót và cái nháy mắt từ cặp lông mi lướt thướt làm cả lớp cười ồ. Hồi ấy tôi vừa mới ba mươi, và tôi là ông thầy giáo bị hỏi câu ấy ngay trong lớp học, cái lớp học có quá nửa số học sinh là nữ, và tôi bị hỏi khi đang giúp học trò ôn bài thi cuối khóa. Quá bất ngờ, ông thầy sựng lại một giây, rồi thong thả trả lời, “Cái này đâu có trong đề thi.” “Em hỏi là tại vì hồi đêm em nằm chiêm bao thấy thày,” cặp môi cong chậm rãi giải thích. Cả lớp chăm chú lắng nghe. Cô học trò gật gù như chờ cho mọi người theo kịp rồi mới tiếp, “Vì vậy em cần biết tuổi thày để mua số đề.”
Năm 2015, Milana đã ba mươi tuổi, đang làm việc trong một công ty Network ở California. Mẹ nàng tỏ ra lo lắng tại sao tuổi này mà không chịu lấy chồng, mà cũng ít thấy có bạn trai; bà e rằng phụ nữ sau ba mươi lăm tuổi khó sanh nở. Nhưng nàng có lý do riêng không nói được với ai...
Cái tên Pulau Bidong nghe rất đỗi thân thương và gần gũi với nhiều người vượt biển Việt Nam lánh nạn cộng sản từ sau năm 1975 và cũng là biểu tượng của ngưỡng cửa Tự Do mà nhiều người mơ ước. Mảnh đất nhỏ bé này là một hải đảo, cách xa tiểu bang Terengganu của Malaysia khoảng một giờ đi thuyền. Nếu có cơ hội, những người thuyền nhân năm xưa nên trở lại, chỉ một lần thôi, thực hiện một cuộc hành hương trở về vùng đất Thánh. Dù không phải là một cựu thuyền nhân tạm dung nơi hải đảo hoang vu này, đôi chân lạ lẫm không quen của tôi đã đặt chân lên Pulau Bidong trong một chuyến du lịch ngẫu hứng, cho ký ức quãng đời tỵ nạn ngày xưa lần lượt trở về trong tôi.
Tả sao cho hết cảnh cổng lớn đồ sộ. Từ chân lên đến đỉnh, tràn ngập mặt nạ treo kín mít. Đủ loại mặt nạ tượng trưng cho thiện ác, xấu đẹp, đúng sai. Có cả mặt nạ Chúa, Phật, thánh thần, hiền nhân, ác tặc, vân vân. Dọc bên dưới là những thùng lớn chứa vô số mặt nạ theo kiểu treo bên trên. Người nào đi vào, tự động lựa cho mình một loại mặt nạ hợp với tính tình, mang lên, rồi mới được tiếp tục đi. Mỗi người có hai mặt nạ, một thật đã thói quen thành giả và một giả thật chồng lên.
Chúng tôi cùng cười vui vẻ tìm đường ra khỏi cổng chùa Thiên Trù tức “chùa Ngoài” để rồi tiếp tục cuộc hành trình vào chùa Hương Tích tức “chùa Trong”...
Anh nhớ rõ buổi sáng hôm đó, anh đang chăm chú theo dõi viết bài bài thi Dictée Francaise do thầy Trương Thành Khuê đọc, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cứt, cả lớp ngẩng đầu nhìn qua bệ cửa sổ thấy có 4 người tù đẩy một chiếc xe có hai thùng phân của nhà lao Phan Rang, theo sau là môt tên lính mang súng và tay cầm roi da. Cả thầy Khuê và các bạn đều nhìn ra cha của anh, một trong 4 người tù ấy. Anh cúi xuống và tiếp tục viêt bài thi. Cuối giờ thi, nước mắt anh hoen ố bài Dictée. Thấy vậy thầy Khuê lấy tờ giấy chậm (buvard), chậm khô bài thi Dictée. Cha của anh cũng là giáo viên, có thời ông là bạn láng giềng thân thiết của thầy Khuê. Đến lúc ra về, các bạn Long Địch Trạnh, Trần Nhât Tân, Trần Văn Thì... đang đứng đợi anh bên ngoài véranda, các bạn đến an ủi và vổ về khích lệ khuyên anh cứ tiếp tục thi.
Hai đứa cùng lớp từ tiểu học. Nhà Quỳnh Lâm ở gần sân vận động. Nhà tôi ở đường Quang Trung, gần trường Chấn Hưng. Hai đứa đến trường Nữ Tiểu Học từ hai hướng khác nhau. Vậy mà vẫn cứ đi vòng, để cùng đến lớp. Hai đứa vẫn thường tắm chung trước khi rời nhà. Quỳnh Lâm mặc mấy áo đầm kiểu trong báo Thằng Bờm, Thiếu Nhi. Ba tôi bảo thủ, cho tôi diện những kiểu đầm xưa lắc, xưa lơ. Có năm, kiểu áo đầm xoáy, tay cụt rất thịnh hành. Chị Thanh Tâm xin Mạ ra tiệm Ly Ly may cho tôi một áo. Nhưng Ba bắt phải cải biên, tức là phải dài quá gối (đâu còn thuộc họ mini jupe nữa đâu), và tay phải dài che cùi chỏ.
Người con gái ngồi bất động như thế đã từ lâu lắm; dễ chừng có cả tiếng đồng hồ rồi. Trời biếc xanh, lác đác những khóm mây bông gòn trắng nõn, biển xanh thẫm phía trước, sóng dạt dào xô nhau vỗ vào ghềnh đá tung bọt trắng xóa dưới chân. Tất cả như cùng cuốn hút nàng vào cái bao la mịt mùng bí mật. Ở một góc nhìn từ bên sườn dốc đá, thấy nàng nhạt nhòa trong nắng như một phần của núi non đã hóa thạch từ ngàn năm trước. Người con gái, như tượng đá, mong hoài một điều không bao giờ xảy ra; một ước mơ không bao giờ thành sự thực; hay nàng đứng chờ trông một người đã mịt mù bóng chim tăm cá?
Ngày Hiền Phụ hay là Ngày Lễ Cha (Father’s Day) rơi vào ngày Chủ Nhật thứ 3, tháng 6 hàng năm tại Hoa Kỳ, được Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức công nhận là ngày lễ quốc gia từ năm 1966, sau đó Tổng Thống Nixon ký thành luật, ban hành năm 1972. Theo lịch sử Hoa Ký, vào năm 1909, bà Sonora Smart Dodd lúc đó 27 tuổi, sau khi nghe diễn thuyết về ngày Lễ Mẹ tại đền Spokane tiểu bang Washington, bà nảy sinh ý muốn có một ngày đặc biệt để tôn vinh người cha, vì cha cũng xứng đáng được tôn vinh như mẹ. Tư tưởng này xuất phát từ lòng can đảm, sự hy sinh và tình thương dành cho các con của cha bà là ông William Smart. Vợ chết ngay khi sinh đứa con thứ 6 vào năm 1898, ông William Smart đã ở vậy, một mình nuôi 6 đứa con ở một nông trại miền Đông tiểu bang Washington Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.