Hôm nay,  

Tháng Tư, kể chuyện... bà già

24/04/202317:22:00(Xem: 4294)
Truyện Tháng Tư

IMG_5362


BÀ GIÀ GÂN

 

Ở xóm tôi, từ đầu xóm đến cuối xóm, hầu như nhà nào cũng có người đi vượt biên. Nhưng không phải ai cũng may mắn đến bờ tự do, bởi nếu đếm số người “đi không về và cũng không bao giờ đến” ở xóm cũng cỡ hai chục mạng người, trong đó có cô bạn rất thân yêu của tôi và một gia đình mất một lúc sáu người, đó là gia đình Bà Già Gân.
     Nhà Bà ở ngoài đường lộ, nhà tôi trong hẻm, nhưng hai phía sau nhà đối diện nhau, nên từ sau nhà tôi bước qua sau nhà Bà chỉ vài bước chân. Bà là hàng xóm thân thiết với Má tôi từ thuở xưa mới di cư vào Nam, sau khi Má tôi mất, Bà luôn có mặt trong các dịp giỗ quảy cưới hỏi của gia đình tôi, thay mặt cho Má tôi, nên hai gia đình thân nhau lắm.
     Hồi đầu thập niên 80s, vợ chồng người con gái đầu của Bà vừa đánh điện tín từ đảo về, Bà qua nhà tôi thầm thì cả buổi chiều, sung sướng dự tính các chuyến vượt biển khác cho những đứa con còn lại trong gia đình. Bà tuyên bố:
     – Tao cho chúng nó đi hết, chỉ còn lại hai ông bà già, lúc đó tụi Cộng Sản có đem tao ra chợ xử bắn tao cũng vui lòng.
     Lúc ấy, tôi ngồi hóng chuyện, nhìn mặt bà cương quyết vững vàng chỉ biết há hốc miệng mà ngưỡng mộ! Nói là làm, chuyến kế tiếp thời gian sau đó Bà “chơi lớn” luôn 6 người, trong đó có ba người con ruột của Bà, thêm người em ruột của Bà cùng cô con gái và cháu ngoại của người em. Đau đớn thay, chuyến đi không có tin tức gì, Bà mòn mỏi héo hon, vật vờ suốt mấy năm trời. Chẳng ai dám chia sẻ ủi an Bà vì ai cũng biết Bà mạnh mẽ và mọi lời nói cũng bằng thừa.
Vậy mà người mẹ đau khổ ấy, được hàng xóm nể phục tặng biệt danh là “Bà Già Gân”, đã vượt qua nỗi đau mất con, mất em, mất cháu, để tiếp tục đưa liên tiếp hai người con trai đi thành công trong hai chuyến sau, đúng là trời không phụ lòng người.
     Nhớ khi có người cản, Bà Già Gân lại tuyên bố xanh rờn: “Dù thế nào đi nữa cũng không thể sống dưới chế độ Cộng Sản man rợ này!” Tôi bái phục Bà Già Gân và Sắc Sảo quá chừng.
     Ai ngờ chính tôi lại có dịp đi vượt biên với con gái của Bà, mà Bà gọi là chuyến cuối cùng của gia đình Bà. Đêm khuya hôm trước tôi đã qua nhà Bà ngủ để mờ sáng hôm sau dậy sớm đón xích lô ra Xa Cảng. Bà lục đục dậy từ khi nào, nấu sẵn mấy gói xôi cho chúng tôi mang đi đường ăn ấm bụng. Trước khi ra khỏi nhà, chúng tôi bốn người (có cả Bác trai, chồng của Bà) cùng đọc kinh trước bàn thờ Chúa, nhưng tôi chẳng tập trung vào lời kinh vì tâm trạng âu lo rối bời, Bà bèn liếc xéo tôi một cái:
     – Sao nhìn mặt mày căng thẳng vậy hở con? Nhà tao đã có 6 người thế mạng ngoài biển Đông rồi, hai đứa bay cứ an tâm mà lên đường.
     Trời! Bà đọc thấu cả tim đen của tôi mới ghê, nhưng chuyến đi ấy xui xẻo, phải giải tán ngay bến chờ “taxi” tàu nhỏ ra sông ở Sóc Trăng, chúng tôi trở về nhà. Vài năm sau, đúng như lời Bà Già Gân chúc phúc từ chuyến trước, con gái Bà và tôi, một lần nữa, cũng ra khơi vượt biển, kẻ trước người sau lần lượt  vào trại tỵ nạn Panatnikhom, Thailand.
     Cuối cùng thì ước mơ của Bà Già Gân cũng thành, dù có đánh đổi sáu mạng sống của người thân, nỗi đau ấy Bà dâng cho Thiên Chúa. Bà hạnh phúc theo từng chuyến ra khơi thành công của những người con khác, thoát khỏi chế độ Cộng Sản.
     Bà Già Gân vừa qua đời cách đây vài năm tại Việt Nam, thọ hơn 90 tuổi. Các con cháu bà đang định cư ở Nam California, thành công trên con đường nghề nghiệp và học vấn, ở trên nước Thiên Đường hẳn Bà rất vui lòng, mãn nguyện.
 
BÀ GIÀ TRẦU
 
Anh Hai tôi, sau một thời gian dạy ở trường Phan Thanh Giản, Cần Thơ thì được chuyển về dạy ở huyện Long Tuyền, Cần Thơ.
     Năm đó, chiến tranh biên giới Tây Nam căng thẳng nên nhà trường ra sức thuyết phục các thầy giáo trẻ, là đoàn viên viết đơn "tình nguyện" đi nghĩa vụ quân sự để họ lấy điểm với Sở Giáo Dục, và hứa hẹn sau này xuất ngũ sẽ được trở lại tiếp tục dạy học và thăng chức (ai tin lời hứa của cộng sản thì bán lúa giống!)
     Nói mãi nói hoài gần như ép uổng, cuối cùng cũng có vài thầy "tình nguyện" ra chiến trường. Buổi tối tiễn đưa có ăn uống và văn nghệ vui vẻ, một thầy trẻ đại diện nhóm "tình nguyện" lên sân khấu ôm đàn hát bài "Mẹ Ơi, Hãy Yên Lòng" có đoạn rất “hào hùng, phấn khởi” khí thế ra quân:
     "Rừng thay lá bao mùa rồi / Đoàn quân chiến đấu xa làng quê / Mẹ ơi hãy yên lòng / Dù bao gian nan ngày tháng...  Ah...  Ai giục lòng ta!/ Mẹ ơi có nghe!?"
     Mới hát được tới đó, có một bà già trầu từ dưới chạy lên, tay cầm cây chổi chà (thì ra là mẹ của thầy ấy), đánh tới tấp vào người thầy và rủa xả:
     – Yên lòng cái mả bố nhà mày! Mẹ ơi có nghe cái mả cha nhà mày!!!
     Người con quăng cây đàn chạy khỏi sân khấu, bà vừa rượt theo vừa chửi đổng:
     –  Sư cha quân ăn cướp! Tổ cha lũ ăn cháo đá bát, vắt chanh bỏ vỏ, tao đã ngu rồi sẽ không bao giờ để con tao ngu tiếp nghen bay!
     Sáng hôm sau, người con vẫn lên đường ra quân trường, bà già trầu bị đưa vào viện "tâm thần" một tuần lễ. Về nhà, bà ngồi nhai trầu, mỉm cười nói với chòm xóm:
     – Nhờ có... bệnh mà ở trỏng tui thoải mái chửi tụi nó!
     – Vậy giờ bà hết bệnh rồi phải hôn nà?
     Bà nhổ bãi trầu, quẹt mỏ bằng cái khăn rằn, cười lớn:
     – Thì coi như tạm hết bệnh, nhưng ai biết, lâu lâu bệnh sẽ ...tái phát, tao lại... lên cơn chửi nữa, chửi cho đã nư cái miệng tao, đứa nào dám bỏ tù bà già trầu “tâm thần”, tao thách!
     Vậy mà hơn một năm sau, bà già trầu bỗng dưng... hết bệnh, lần này là hết thiệt sự luôn á.
Té ra, người con trai, khi bị ép uổng làm đơn "tình nguyện đi chiến đấu" đã âm thầm lên kế hoạch đào ngũ. Trong thời gian ở chiến trường Cambodia, anh đã cố ý học thuộc các đường đi nước bước, học hỏi thêm tiếng Cam khá sành sõi, rồi đến một ngày "đẹp giời", anh đã đào tẩu, miệt mài chạy băng rừng Cambodia, thoát qua biên giới Thailand, vào được trại tỵ nạn . Bà già trầu sung sướng cầm lá thơ của con trai đi khoe khắp xóm, khuôn mặt hớn hở rạng ngời.
     Bà con chòm xóm lại trách:
     – Vậy là hồi nẳm nó ca bài "Mẹ Ơi, Hãy Yên Lòng" là có ý đồ nhắn nhủ bà đó, ai dè bà lại đi goánh thằng nhỏ chạy té khói, thiếu điều muốn lọi giò! Mẹ gì đâu mà kỳ cục, hổng hiểu ý con gì ráo!
     Bà già trầu biết lỗi, thẹn thùng như gái... mười tám:
     – Mồ tổ nó, cái thằng...! Ai biết đâu nà!!!

 

– Kim Loan

(Edmonton, Tháng Tư Đen 2023)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Ngựa phi, ngựa phi đường xa Tiến trên đường cát trắng trắng xóa Tiến trên đường nắng chói chói lóa Trên đồng lúa theo cánh chim trời bay trên cao…” Đó là tiếng vó ngựa vang lên giữa khu phố Little Saigon vào một ngày giáp Tết Bính Ngọ tại quán Cà Phê Factory do ban nhạc NTM hợp ca bản “Ngựa Phi Đường Xa” của nhạc sĩ Lê Yên trong buổi chiều tất niên của Việt Báo và ra mắt sách “Đuổi Bắt Một Mùi Hương” của nhà văn Phan Tấn Hải hôm 13 tháng 2 năm 2026.
Ca khúc “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến là một hiệu quả đồng cảm với bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu. Cả hai là sự đồng cảm với câu chuyện Bến Tầm Dương của nhà thơ Bạch Cư Dị. Chuyện Bến Tầm Dương nơi Bạch Cư Dị gặp gỡ một kỹ nữ cao niên. Ông nghe bà đàn hát kể lại thân phận trong cuộc sống nổi trôi. Đồng cảm “Cùng một lứa bên trời lận đận / Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau,” (1) qua lời kể với tiếng đàn dưới trăng, Bạch Cư Dị đã viết tác phẩm “Tỳ Bà Hành.” Một tuyệt tác của thi ca cổ điển Trung Quốc.
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh. Mời tham dự cuộc triển lãm: Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất - Triển lãm: Making Peace with the Earth, 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672, Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026, Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
Tôi có một số kỷ niệm với Miền Đông Hoa Kỳ. Nhớ những ngày cùng theo nhà thơ Giang Hữu Tuyên ôm báo dưới mưa tuyết lất phất. Nhớ những buổi chiều ngồi tới khuya ở nhà anh Ngô Vương Toại, một nhà báo nổi tiếng từ thơi sinh viên ở Sài Gòn vì bị bắn trên một sân khấu nhạc ngoài trời và cuối đời trở thành một nhà truyền thông nổi tiếng trên đài Á Châu Tự Do RFA. Tôi nhớ giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, người cực kỳ uyên bác với vốn học và nghiên cứu, và cũng là người cực kỳ thơ mộng với các phân tích về thơ Việt Nam và quốc tế. Và nhớ tới họa sĩ Đinh Cường, người khi vừa mới tới định cư ở Hoa Kỳ là đã có những cuộc triển lãm sôi nổi.
Biết cụ từ lâu, nhưng chúng tôi không được vào lớp học của cụ, tuy vậy có nhiều lần thầy Nguyễn Đăng Thục, mời cụ thỉnh giảng ở đại học văn khoa Saïgon, chúng tôi đã được nghe những lời giảng giải, , những lời vàng ngọc của cụ, hôm đấy cụ nói về vấn đề “dinh tê”, là chỉ dậy cho thanh niên sinh viên tại sao lại có vấn đề dinh tê, là việc đi kháng chiến, rồi lại đổi ý về thành phố… đã lâu rồi, tôi vẫn nhớ lơ mơ là thầy giảng cặn kẽ từ đầu, từ ngôn từ… dinh là đi, là đi về (như trong câu: anh đưa nàng về dinh, vậy đó, vậy đó, phải đúng không, anh Nguyễn Viết Sơn?) còn tê là nhại theo chữ tây thời Pháp thuộc, ý nghĩa của chữ rentrée! Nếu tôi nhớ lơ mơ thì xin một chữ đại xá! Tại vì lâu quá lâu rồi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.