Hôm nay,  

Giải Mã DNA Từ Tóc Của Beethoven: Người Ta Tìm Thấy Những Gì?

31/03/202300:00:00(Xem: 7613)

Bethoven

Nguyên nhân gây ra cái chết của nhà soạn nhạc vĩ đại Ludwig van Beethoven vẫn còn là điều gây tranh cãi tới tận ngày nay. (Nguồn: pixabay.com)

 
Năm 1802, nhà soạn nhạc người Đức Ludwig van Beethoven đã viết một bức thư đầy đau lòng gửi cho các anh em của mình, kể lại chứng bệnh điếc khiến ông phải “sống trong đọa đày” và khát khao được chết như thế nào. Nhưng Beethoven vẫn tiếp tục kiên trì chịu đựng thêm 25 năm nữa, nhờ tình yêu dành cho âm nhạc. Trong thư, ông đã cầu xin họ hãy nghiên cứu và công bố rộng rãi căn bệnh khiếm thính của mình, để “thế giới có thể hòa hoãn, cảm thông với tôi sau khi tôi lìa đời, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
 
Hai thế kỷ sau, một nhóm các chuyên gia nghiên cứu quốc tế đã đáp lại lời cầu xin đó bằng cách sắp xếp trình tự DNA của Beethoven, được bảo quản trong những lọn tóc của ông, được người hâm mộ thu thập và trân trọng giữ gìn.
 
Trong cuộc đời của Beethoven, chứng bệnh chính là chứng mất thính giác, bắt đầu phát tác từ giữa những năm 20 tuổi. Ông cũng phải chịu đựng các triệu chứng suy nhược đường tiêu hóa và các cơn vàng da. Khám nghiệm tử thi cho thấy ông còn bị xơ gan, viêm tụy và sưng lá lách. Các nhà viết tiểu sử y khoa đã tranh luận về nguyên nhân khiến ông qua đời ở tuổi 56, và liệu căn bệnh gan là do ông uống rượu quá độ hay còn có những nguyên nhân nào khác.
 
Các khoa học gia nghiên cứu DNA của Beethoven đã không tìm được nguyên nhân chắc chắn cho chứng bệnh mất thính giác của ông. Nhưng họ đã xác định được các yếu tố nguy cơ di truyền đối với bệnh gan và tìm thấy các dấu hiệu cho thấy ông đã bị nhiễm viêm gan B, có thể góp phần gây ra bệnh xơ gan. Họ cũng phát hiện ra một bí ẩn kỳ lạ trong lịch sử gia đình Beethoven. Kết quả so sánh với những họ hàng còn sống của nhà soạn nhạc cho thấy, dù một số người có tổ tiên chung, DNA của họ lại không khớp với nhiễm sắc thể tìm thấy trên lọn tóc thật của Beethoven. Nhóm nghiên cứu cho rằng nhiều khả năng đây là kết quả của một vụ ngoại tình từ đời tổ tiên của Beethoven.
 
Nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Current Biology hôm Thứ Tư, chứng minh sức mạnh của DNA trong việc giải đáp những câu hỏi cơ bản về những sinh mạng trong quá khứ xa xôi. Nhưng hầu hết các căn bệnh không hoàn toàn là do di truyền, cho nên nguồn dữ liệu vẫn còn bị hạn chế.
 
Robert C. Green, nhà di truyền học y tế tại Brigham and Women’s Hospital ở Boston, người không tham gia nghiên cứu cho biết: “Tôi rất thích nghiên cứu này. Nó tập trung nghiên cứu một cá nhân cực kỳ nổi tiếng, cảm giác khá giống với một chuyến du hành về quá khứ. Nghiên cứu không trả lời những câu hỏi cụ thể mà thực tế là nó loại trừ một số thứ, tìm kiếm một số thứ khác và phát hiện một số điều thực sự độc đáo.”
 
Thiên tài xuất sắc nhất và những gì còn lại
 
Khám phá cuộc đời của những người nổi tiếng trong lịch sử bằng phương pháp phân tích DNA vẫn là một công việc tương đối rời rạc, một phần là do thiếu các mẫu vật được bảo quản tốt và các vấn đề liên quan đến đạo đức, luân lý.
 
Sự nổi tiếng của Beethoven trong suốt cuộc đời của ông đã mang đến cho các chuyên gia nghiên cứu một cơ hội: việc tiếp cận với các nguồn DNA là tương đối dễ dàng. Bạn bè và những người hâm mộ đã trân trọng giữ gìn những lọn tóc của ông như kỷ vật, nhiều trong số đó đã được các nhà sưu tập tư nhân và bảo tàng gìn giữ trong suốt nhiều năm.
 
Nhưng trước hết, cần phải chứng minh được đó thật sự là tóc của Beethoven, điều mà chính bản thân ông cũng đã tạo ra các ‘cửa ải thử thách’ khó khăn. Một năm trước khi Beethoven qua đời, vợ của một đồng nghiệp tha thiết muốn có một lọn tóc của ông, nhưng người phụ nữ này lại bị trêu đùa. Thay vì cho tóc, Beethoven và thư ký của ông đã gửi một mẩu râu dê, có kết cấu và màu sắc tương tự như những lọn tóc xoăn của ông.
 
Trích trong một cuốn tiểu sử năm 1840 của Anton Schindler: “Người phụ nữ vô cùng vui mừng khi sở hữu được vật kỷ niệm được cho là của thánh nhân trong lòng bà, tự hào khoe nó với tất cả mọi người; nhưng khi bà đang hân hoan tột bậc, thì có người tình cờ biết được bí mật và đã nói lại với bà, cho bà biết mình đã bị trêu chọc.” Khi Beethoven nhận ra mình đã ‘giỡn hơi quá trớn,’ ông đã gửi lại cho bà một lọn tóc thật của chính mình, ngày nay nó được gọi là lọn Halm-Thayer. Đây là một trong những mẫu mà các khoa học gia đã nghiên cứu.
 
Nhóm nghiên cứu có một nguyên nhân thiết yếu thứ hai: sự đồng ý của chính Beethoven, dưới hình thức lá thư cầu xin các anh em của ông về việc nghiên cứu căn bệnh khiếm thính của ông.
 
Johannes Krause, một chuyên gia về DNA cổ đại tại Viện Nhân Chủng Học Tiến Hóa Max Planck, người đứng đầu phòng thí nghiệm nơi giải trình tự bộ gen của nhà soạn nhạc thiên tài, cho biết: “Thật tốt khi có được sự đồng ý của người quá cố để được nghiên cứu về họ.”
 
Tổng cộng, các chuyên gia nghiên cứu đã trích xuất DNA từ những sợi tóc ngắn lấy từ tám lọn tóc khác nhau. Năm trong số các mẫu phù hợp với cùng một nam giới với hơn 99% tổ tiên là người Châu Âu – dấu hiệu rõ ràng cho thấy chúng là của Beethoven. Một bộ gen được xây dựng từ lọn tóc nguyên vẹn nhất rất phù hợp với nhóm người được liên kết với khu vực North Rhine-Westphalia ở Đức.
 
Các khoa học gia cũng xác định rằng một lọn tóc đặc biệt nổi tiếng của Beethoven, lọn tóc Hiller, của một phụ nữ gốc Do Thái Ashkenazi (Ashkenazi Jewish). Một nghiên cứu về lọn Hiller hơn hai thập niên trước cho thấy nhà soạn nhạc bị nhiễm độc chì, điều có thể giải thích cho một số bệnh tật của ông.
 
Christian Reiter, một chuyên gia về bệnh học pháp y (forensic pathology) có trụ sở tại Vienna, cho biết các nhà nghiên cứu đã đưa ra một trường hợp thuyết phục rằng có năm mẫu tóc là của Beethoven. Nhưng Reiter, người đã nghiên cứu về lọn tóc Hiller, nói thêm rằng ông sẽ “cẩn trọng và kiềm chế” trong việc đưa ra lời giải thích những kết quả đó, đồng thời lưu ý rằng cũng có rủi ro những mẫu vật bị nhiễm tạp chất trong quá trình phân tích. Ferdinand Hiller, cậu thiếu niên thu thập những lọn tóc, là người gốc Do Thái, và Reiter nói rằng có thể mẹ của cậu ấy đã giúp giữ gìn những lọn tóc đó.
 
Dù vậy, Reiter cho biết bài nghiên cứu là “tiến thêm một bước quan trọng trong việc sử dụng các phương pháp hiện đại nhất để khám phá những bệnh tật mà nhà soạn nhạc thiên tài đã phải chịu đựng.”
 
Manh mối di truyền về bệnh tật của Beethoven
 
Vì DNA trong các sợi tóc đã bị giảm sút chất lượng nên các khoa học gia chỉ có thể tái tạo lại khoảng 2/3 bộ gen của Beethoven. Khi họ lùng sục DNA đó để tìm nguyên nhân thuần túy di truyền của bệnh tật, họ lại không tìm thấy bất kỳ nguyên nhân nào. Sau đó, họ sử dụng “điểm nguy cơ đa di truyền” (polygenic risk scores) để kiểm tra nguy cơ mắc các bệnh có thể do di truyền nhưng cũng có thể do nguyên nhân môi trường.
 
Họ không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu rõ ràng nào về nguy cơ mất thính lực hoặc một số bệnh về đường tiêu hóa, nhưng lại phát hiện ra rằng ông có khuynh hướng mắc bệnh gan cao hơn. Nhóm nghiên cứu cũng tìm thấy vật liệu di truyền từ vi rút viêm gan B, nhưng không rõ liệu căn bệnh này là bệnh mãn tính hay mới bị nhiễm.
 
Các khoa học gia kết luận rằng nguy cơ di truyền cao của Beethoven, cùng với thói quen uống rượu và chứng viêm gan B, có thể giải thích cho căn bệnh xơ gan, thứ có khả năng góp phần vào cái chết của ông.
 
Trưởng nhóm Tristan Begg tại Trường Cambridge cho biết: “Thành thật mà nói, tôi nghĩ chúng ta phải biết ơn những gì mình có được. Ông nói thêm rằng sự hiểu biết khoa học về các thành phần di truyền trong các căn bệnh phức tạp đang tiếp tục phát triển và “hy vọng những lĩnh vực này có thể bắt kịp.”
 
Quá trình phân tích cũng mang lại một điều bất ngờ: Nhiễm sắc thể Y của Beethoven không khớp với nhiễm sắc thể của những người thân còn sống. Họ hàng chung của họ là Aert van Beethoven, sống ở thế kỷ 16. Đâu đó trong bảy thế hệ giữa Aert và Ludwig van Beethoven, một người phụ nữ trong gia phả đã ngoại tình và có con ngoài giá thú, và Beethoven dường như là hậu duệ của cặp đôi đó.
 
Jeremy Yudkin, nhà âm nhạc học và đồng giám đốc của Trung tâm Nghiên cứu Beethoven tại Trường Boston, cho biết bài nghiên cứu rất thú vị, đồng thời nói thêm rằng có bằng chứng cho thấy sức khỏe thể chất của Beethoven đã định hình nên âm nhạc của ông.
 
Yudkin chỉ ra một bản tứ tấu đàn dây, trong đó chương thứ ba (third movement) xen kẽ giữa các đoạn chậm rãi, tựa như hợp xướng với các đoạn chủ đạo tiết tấu nhanh và vui tươi hơn. Beethoven sáng tác bản nhạc này vào năm 1825, sau khi về sống ở một vùng quê để chữa bệnh dạ dày. Nó được viết kèm những dòng chữ “Holy song of thanks from a person who is recovering to the divinity” (tạm dịch là “Bài thánh ca tạ ơn từ một người đang hồi phục gửi tới thánh thần”).
 
Nhưng Yudkin lập luận rằng có nhiều cách sâu sắc để hiểu về Beethoven hơn là gen di truyền và những bệnh tật ông mang. Ông nói: “Nhà âm nhạc học trong tôi lên tiếng rằng, điều quan trọng nhất là, bất kể bụng ông ấy có phình to và ông từ giã cõi đời này vì bệnh gan hay bệnh gì, thì hàng trăm tác phẩm âm nhạc sâu sắc và siêu việt của ông vẫn còn đó, sống mãi với thời gian.”
 
Việt Báo phỏng dịch theo bài viết “Beethoven’s DNA decoded from locks of hair saved by his fans” của Carolyn Y. Johnson, được đăng trên trang WashingtonPost.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Vừa được hay tin nhà văn Doãn Quốc Sỹ đã ra đi trong sự tĩnh lặng của một tâm hồn lớn. Tâm hồn tồn trữ sự bình an của thiền thực dụng qua sự sinh hoạt hằng ngày như là “vô công dụng hạnh.”
Trong buổi điều trần tại Thượng Viện vào ngày 9 tháng 9 năm 2025 về vấn nạn tham nhũng trong khoa học (corruption of science), một nhóm nhân chứng đã trình bày một nghiên cứu chưa được công bố và đưa ra một lời tuyên bố hùng hồn. Họ cho rằng đây chính là bằng chứng quan trọng cho thấy vắc-xin làm tăng cơ nguy mắc các bệnh mãn tính ở trẻ em. Nghiên cứu này thậm chí còn sắp xuất hiện trong một bộ phim được quảng bá rầm rộ mang tên “An Inconvenient Study” (dự kiến phát hành vào đầu tháng 10 năm 2025).
Tại Detroit, thành phố từng là biểu tượng của ngành công nghiệp xe hơi Mỹ, một cuộc khủng hoảng thầm lặng đang diễn ra trong các trường học: hàng ngàn học sinh, từ những đứa trẻ mẫu giáo đến học sinh khối K12, thường xuyên nghỉ học. “Nghỉ học thường xuyên” (chronic absenteeism) tức là nghỉ học ít nhất 10% số ngày học trong năm (tương đương 18 ngày đối với năm học 180 ngày). Hiện tượng này đã gia tăng mạnh mẽ trong thời kỳ đại dịch COVID-19 và vẫn đang là một vấn đề nhức nhối.
Có một câu hỏi thường trực trong tâm trí người tiêu dùng là: “Nên chọn rau củ quả tươi hay đông lạnh?” Trái với quan niệm phổ biến cho rằng đồ đông lạnh chưa ít chất dinh dưỡng hơn đồ tươi, các nghiên cứu khoa học và nhiều chuyên gia lại cho thấy một bức tranh khác, phức tạp và thú vị hơn nhiều. Một nghiên cứu đã so sánh giá trị dinh dưỡng của nhiều loại thực phẩm như bắp, cà rốt, bông cải xanh (broccoli), rau cải bó xôi (spinach), các loại đậu, đậu xanh, dâu tây (strawberries) và dâu xanh (blueberries) ở hai dạng đồ tươi và đồ đông lạnh. Kết quả cho thấy lượng vitamin trong rau củ quả đông lạnh “tương đương hoặc thậm chí cao hơn” so với rau củ quả tươi. Các nghiên cứu khác cũng xác nhận rằng sự khác biệt lớn về hàm lượng dinh dưỡng giữa hai loại thực phẩm này chỉ xảy ra khi rau củ quả tươi bị mất dưỡng chất sau vài ngày để trong tủ lạnh.
Đi bộ là một trong những hình thức vận động đơn giản và phổ biến nhất để giữ sức khỏe. Thế nhưng, chỉ cần thử bước lùi vài bước, lợi ích thậm chí còn nhiều hơn. Đi bộ kiểu ngược về phía sau, đi lùi, hay còn gọi là “retro walking,” đang ngày càng thu hút sự quan tâm của giới nghiên cứu và thể thao. Không chỉ giúp cải thiện thăng bằng, phương pháp này còn kích thích những nhóm bắp thịt ít được sử dụng và thậm chí còn có tác dụng tích cực đến não bộ.
Sự sống trên Trái Đất tuy phức tạp nhưng lại được hình thành từ một số ít thành phần cơ bản. Chẳng hạn, DNA và RNA của chúng ta chỉ được cấu tạo thành từ năm nucleobase, trong khi khoảng 90.000 loại protein khác nhau trong cơ thể đều được tạo nên từ 20 loại axit amin. Mẫu vật mà tàu vũ trụ OSIRIS-REx đem về trái đất từ tiểu hành tinh Bennu cho thấy sự hiện diện của cả 5 loại nucleobase – adenine, guanine, cytosine, thymine và uracil, cùng với các chất khoáng chưa từng thấy trước đây trong đá ngoài vũ trụ. Kết quả nghiên cứu, được công bố trên tạp chí Nature Astronomy, còn cho thấy Bennu chứa nhiều loại muối khác nhau, vốn được cho là có vai trò quan trọng trong giai đoạn sơ khai của sự sống.
Dopamine, thường được mệnh danh là “hormone hạnh phúc,” từ lâu đã được xem như nguồn cơn của những cảm xúc vui vẻ, phấn khởi sau những lần mua sắm thỏa thích hay thưởng thức một tô phở ngon lành. Sự quan tâm đối với dopamine được thể hiện rõ ràng qua hàng ngàn clip trên TikTok, mọi người chia sẻ cách điều chỉnh dopamine, từ việc tìm cách tăng cường hoặc hạn chế dopamine hàng ngày, cho đến các khái niệm như “cao trào dopamine” (dopamine rushes), “thiếu hụt dopamine” (dopamine withdrawals), “cai dopamine” (dopamine fasts), hay “tái thiết lập dopamine” (dopamine resets).
Trong cuộc sống tất bật hàng ngày để mưu sinh, có người luôn thấy mình không có đủ thời gian để nghỉ ngơi và giải trí. Thậm chí có người làm ‘đầu tắt mặt tối’ cả đời mà vẫn không thấy đủ. Họ muốn có thêm thì giờ để làm những việc mình thích. Nhưng khổ nỗi, mỗi ngày chỉ có 24 giờ, mỗi năm chỉ có 12 tháng, và những người sống hơn 100 tuổi thì chẳng có mấy ai? Tuy nhiên, làm việc nhiều quá sẽ dễ đưa tới căng thẳng về thể chất và tinh thần để rồi kéo theo nhiều hệ quả tiêu cực, mà trong đó có việc sút giảm năng suất lao động và bệnh hoạn. Những nghiên cứu của y học ngày nay đã cho chúng ta thấy điều đó và khuyên con người nên có thì giờ cho sự nghỉ ngơi và giải trí.
Với lượng thông tin khổng lồ trong tầm tay, ngày nay chúng ta thường có xu hướng đọc lướt để tiếp nhận nội dung nhanh chóng. Nhưng các chuyên gia nghĩ gì về thói quen đọc này—và liệu bạn có nên thay đổi cách đọc của mình?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.