Hôm nay,  

Sợi dây thun

01/07/202200:00:00(Xem: 2700)

band
Hình minh họa
 
Bữa trước trong tiệm xảy chuyện vui vui. Có vài chi tiết nhỏ nhặt, trở ngại, gặp hoài, đâu dè có cách làm mà hổng nghĩ tới, dễ ợt mà hiệu nghiệm vô song.
 
Là vầy, có một bà khách mới tới lần đầu, muốn làm móng tay móng chân. Là một người đàn bà trung niên tánh tình thiệt là vui vẻ. Tóc bà toàn môt màu bạch kim, làn da trắng hồng, bận chiếc áo đầm màu vàng có sọc nâu hài hòa tươm tất. Nhìn bà toàn diện, hiện rõ, tượng trưng là một người đàn bà của thế hệ xưa.
 
Chị Ngà cầm bàn tay bà, hỏi có muốn đắp bộ móng tay giả cho lạ mắt hay không, nhưng bà cười híp mắt, nói:
 
-Cảm ơn ý tốt của cô, hãy nhìn bàn tay tôi, là bàn tay ngoài vườn trong bếp chứ đâu phải bàn tay của phòng khách, làm sao mà xài bộ móng xa xỉ ấy. Tôi chỉ muốn tay chân sạch sẽ tươm tất cho buổi tiệc gia đình mà thôi. Cũng lâu lắm rồi đại gia đình không có một ngày họp mặt đông đủ, gia đình các em và cháu tôi sẽ tới từ các quốc gia khác và sẽ ở nhà tôi một hai tuần đó.
 
Chị Ngà cười cười:
 
-Cũng bởi vì là ngày họp gia đình đã lâu rồi mới có cho nên bà mới nên xài bộ móng giả để khoe với bà con chứ à. Hãy cho họ thấy bà cũng theo kịp thời trang chớ bộ. Với móng giả, bà sẽ giữ được rất lâu, ít nhứt là 2, 3 tuần lễ đó. Nếu thích thì bà trở lại tôi đắp thêm chỗ móng mới mọc còn hổng muốn giữ nữa thì có thể gỡ bỏ mà, giá cả cũng không chênh lệch làm móng tay thường bao nhiêu đâu, bà nên xài thử một lần cho vui.
 
Nói rồi, để bà khách suy nghĩ, chị Ngà chỉ bà coi hàng kệ chưng mấy chục chai nước sơn móng tay, biểu bà chọn màu trong khi chị sửa soạn bàn làm việc vì mới xong một người khách, còn bề bộn. Bà khách chọn một chai nước sơn màu hồng thật lợt. Chai nước sơn nầy đã từ lâu ít ai chọn, nằm sâu phía sau những màu xanh đỏ tím vàng đen đang được ưa chuộng.
 
Chị Ngà cười cười, nói:
 
-Ô! Bà thích màu tôi cũng thích.
 
Bà khách cười ha hả:
 
-Ừmh. Và cũng là màu chồng tôi thích. Từ xưa tới nay, nếu cần sơn móng tay bao giờ tôi cũng xài mỗi màu san hô này thôi.
 
Chị Ngà nghĩ thầm, trời, ngộ quá, tâm tình của người phương Tây có khác gì phương Đông mình đâu ta? trang điểm cho mình theo ý thích của người chồng. Vậy thì, mái tóc, bộ quần áo chắc cũng là theo ý ông chồng. Hà, vậy là bao nhiêu chuyện xưa tuôn ra, giữa thợ và người khách mới gặp coi bộ hợp “rơ” quá xá. Phải hợp nhau như bạn lâu đời mới đem tâm sự ra mà kể tách bạch cho nhau nghe chớ.  Họ nói toàn là những kỷ niệm như:
 
- Chồng tôi hay gởi thư cho tôi, hẹn hò gặp nhau sau giờ học, bên sân trường, đi bên nhau tâm sự chuyện trên trời dưới đất trừ chuyện tình yêu, đi ăn kem rồi ai về nhà nấy, là cái thời xa xưa khi chưa có cell phone, chưa có internet email… khi xa thì nhớ thấy bà nhưng khi gần thì không dám đụng nhau…
 
…ờ ờ thì tôi cũng vậy ờ ờ ờ…
 
Quả là tội nghiệp cho những mối tình xưa, nếu phải chia tay nhau, phận  ai nấy sống nhưng nhớ nhau suốt đời.
 
Chị Ngà đoán trong bụng, chắc bả cũng phải xấp xỉ trên sáu mươi.
 
Chị Ngà nhớ hồi người yêu đầu tiên đang cua chị, cũng y chang. Cũng những lá thư đầy ắp lời lẽ thương nhớ thắm thiết cho dù mới gặp nhau hồi chiều hôm qua trong sân trường. Chị nhớ con đường có lá me bay, có vệt nắng chiếu lấp lánh qua bóng lá đôi nhỏ tí xíu, có chiếc ghế trong công viên buổi trưa vàng “cúp cua”, những bước chân sánh đôi trên con đường dài xanh mát, chưa dám nắm tay nhau, đã nhớ nhau trước khi chia tay về nhà. Chị nhớ mãi cho tới bây giờ và biết rằng nhớ cho cả ngày sau.
 
Qua cả một thời gian dài đăng đẵng, sống và tranh đấu không ngừng, bao thăng trầm và thay đổi, khi tới tuổi nầy mới hiểu ra, mới rõ ra, vì sao ta không có hạnh phúc, vì sao nghĩa vợ chồng không giữ được chân người chồng phụ bạc, và hơn hết cả, tình yêu miên viễn là gì, người mình yêu thương là ai.
 
Những mối tình vụng dại đó, quá mong manh, quá ngây thơ, không biết cách giữ gìn, rồi bị áp lực của gia đình của hoàn cảnh mà để vuột mất đi, để lại trong tim bao nhiêu là tiếc nuối. Khi tình không trọn vẹn, người ta nhớ nhau mà không thể gặp nhau, không thể liên lạc được với nhau khi ngàn trùng xa cách, nhứt là khi xa cách cả đại dương, tình cảm dở dang đó cứ vương vấn mãi trong trái tim xót xa.
 
Sau cùng, với sự vui vẻ cởi mở bà khách bằng lòng làm một bộ móng giả, cho thay đổi, cho vui, cho đẹp, cho thời trang ít nhứt cũng hai ba tuần lễ. Bà nói:
 
-Thế nào ông chồng già bảo thủ và cố chấp của tôi cũng la làng.
 
Chị Ngà vừa cười vừa nói:
 
-Thì cứ để ổng la. Nhưng không sao đâu, nếu bà… ha ha ha … sợ ổng quá…ha ha ha …thì trở lại đây tôi tháo ra cho, miễn phí, miễn phí luôn nước sơn mới. Nhưng tôi cá với bà chẳng những không la làng mà ông còn hãnh diện vì vợ mình vừa làm giỏi trong bếp vừa là người đàn bà sang trọng trong phòng khách nữa cà.
 
Bà khách cười ha hả khen chị có lối ăn nói rất vui lòng người. Hẳn nhiên. “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” kia mà.
 
Với bàn tay khéo léo dài lâu kinh nghiệm, chị đắp cho bà khách một bộ móng tay chỉ vừa dài ra chút xíu thôi cho dễ xử dụng. Bà khách cứ xoay bàn tay lại trầm trồ, miệng cười tươi lắm, “rất đẹp rất đẹp”. Tới khi bắt đầu sơn, chị Ngà mở mãi không ra cái nắp.
 
Cười vả lả chị nói:
 
- Bà đợi chút để tôi đi rửa tay, mở hổng được trơn quá vì kem thoa tay.
 
Bà khách ngăn chị lại, hỏi:
 
- Khoan, tiết kiệm nước, đang khan hiếm ha ha ha… cô có sợi dây thun không, đưa đây, tôi chỉ cho cái mẹo nầy.
 
Chị Ngà nói:
 
-D ây thun thì thiếu gì.
 
Chị kéo ngăn tủ ra, moi lấy sợi dây thun đưa cho khách. Bà khách lấy sợi thun ràng nhanh qua hai ba vòng quanh cái nắp chai rồi đưa lại chị Ngà, nói “mở đi”. Chị cầm cái nắp xoay một cái, nắp chai mở cái bựt, dễ ợt. Ngạc nhiên quá xá chị cười hớn hở, khen ríu rít:
 
- Ngộ quá, hay thiệt.
 
Bà khách cười cười, nói:
- Ùmh, trong bếp tôi lúc nào cũng có để dành vài sợi thun, loại to bản để mở các cái nắp.  Bất cứ cái nắp chai nắp keo nào cứng chắc cách mấy cũng mở được bằng sợi dây thun đấy. Sợi dây thun còn có ích chuyện khác nữa, khi đám cháu nhỏ của tôi tới tôi sẽ dùng dây thun ràng mấy cánh cửa đựng chai lọ trong bếp lại để chúng khó mở mà phá phách được... hà hà hà
 
Cô biết không, trong bếp tôi chẳng có bất cứ thứ gì mới mẻ mà họ quảng cáo tùm lum trên TiVi đâu, tôi toàn là xài mẹo vặt khi xưa mẹ tôi đã dạy cho tôi thôi. Còn nữa, cô biết không, tôi vẫn xử dụng cái miếng khui đồ hộp cầm tay nhỏ xíu của quân nhân có từ thời thế chiến thứ hai của thế kỷ trước mà chồng tôi giữ làm kỷ niệm, không cần đồ nầy kiểu nọ máy móc chi cả.
 
Rồi nhìn quanh tiệm, bà tiếp:
 
- Nầy nầy, những chậu cây kiểng trong tiệm, nếu có bị sâu, hay nếu muốn ngừa sâu, cô hãy dùng vài giọt xà bông pha với nước mà xịt lên, sẽ trừ được sâu đấy, còn nữa, nếu muốn khử những mùi thức ăn của mấy cái hộp nhựa mà cô đem thức ăn theo đó, hãy đổ một muỗng bột baking soda pha với nước mà ngâm.
 
Rồi bà kể luôn thêm vài mẹo khác nữa mà chị Ngà nói -Chắc tôi phải viết xuống sổ tay thì mới nhớ hết được bà à. Lần sau bà tới tôi sẽ có cuốn sổ để ghi.
 
Khi xong, tính tiền, bà khách nhắc là cô nhớ có sẵn cuốn sổ tay lần sau tôi sẽ chỉ cho nhiều mẹo nữa nghe không. Nói rồi bà khách “ruột” tương lai cười hà hà sảng khoái, bước ra, vừa đi vừa đưa bàn tay có móng dài màu hồng san hô lên ngắm nghía.
 
Chị Ngà nhìn theo với ánh mắt giống như ánh mắt trìu mến để nhìn mấy nhỏ bạn ngồi chung bàn những năm Trung Học hồi xưa.
 
Hồi xưa, ngày xưa, người xưa. Ai cũng có. /.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
Quí vị muốn tránh cảm giác choáng váng hay nhức đầu dữ dội sau khi uống rượu chăng ? Hãy ăn vài lát dưa leo trước khi đi ngủ. Khi thức dậy, quí vị sẽ thấy tỉnh táo và hết nhức đầu. Dưa leo chứa một lượng đường vừa đủ, các loại vitamin B, và các chất điện giải để tái bổ sung những tinh chất sinh tố cần thiết mà cơ thể đã bị mất đi, hầu tái lập sự cân bằng, xua tan cảm giác choáng váng hay nhức đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.