Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Viện Bảo Tàng Everson Bán Bức Tranh Red Composition Của Jackson Pollock Để Đa Dạng Hóa Bộ Sưu Tập

11/09/202000:00:00(Xem: 1907)

Red-Composition

Bức tranh Red Composition của họa sĩ Jackson Pollock, được vẽ năm 1946.(www.artnews.com)


Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Everson tại Syracuse của New York sẽ lấy đi bức tranh được vẽ năm 1946 của họa sĩ Jackson Pollock có tên là Red Composition trong nỗ lực đa đạng hóa bộ sưu tập của họ, theo bản tin hôm 3 tháng 9 năm 2020 của trang mạng www.artnews.com cho biết.

Viện bảo tàng đã giao phó tác phẩm cho Christie’s, mà sẽ bán bức tranh vào đêm đầu tiên do bộ phận hiện đại và đương đại hợp tác tổ chức vào ngày 6 tháng 10. Tác phẩm trị giá khoảng từ 12 triệu đô la tới 18 triệu đô la.

Kích thước 19 inches ¼ và 23 inches ¼, bức tranh Red Composition có kỹ thuật nhỏ giọt đặc trưng của những người theo Chủ Nghĩa Biểu Hiện Trừu Tượng, được vẽ ngay sau  khi Pollock đã hoàn tất loạt tranh tiêu biểu của ông “Sounds in Grass,” một kiểu mẫu ngự trị trong bộ sưu tập Solomon R. Guggenheim. Lần đầu tiên được mua lại bởi nhà sưu tập Peggy Guggenheim, tác phẩm đã đổi qua tay nhiều lần, mà kế tiếp tới James Ernst, con của họa sĩ siêu thực Max Ernst và chồng cũ của Guggenheim, trong năm 1947. Từ đó tác phẩm đã nằm trong bộ sưu tập của những nhà sưu tập có trụ sở tại Syracuse là Marshall và Dorothy Reisman, là những người sau đó đã tặng nó cho Viện Bảo Tàng Everson vào năm 1991.

“Bức tranh sau cùng mà nhà nghệ sĩ đã hoàn tất vào năm 1946, Red Composition là cơ hội rất hiếm để có được tác phẩm phẩm chất trong bảo tàng Pollock mà đánh dấu sự đột phá của “kỹ thuật nhỏ giọt” huyền thoại của ông, theo Barrett White, phó giám đốc của  Christie’s, cho biết trong một tuyên bố.

Tuyên bố từ Viện Bảo Tàng Everson cho rằng hội đồng quản trị của họ đã quyết định thống nhất để lấy đi tác phẩm để gây quỹ để mua các tác phẩm bởi nhiều nhà nghệ sĩ không có cơ hội. Thay đổi này nằm trong sự mở rộng của kế hoạch Các Ưu Tiên Sưu Tập của viện bảo tàng, đã được thiết lập vào năm 2017 và đưa vào thực hiện để giải quyết những lỗ hổng lịch sử của bộ sưu tập. Quỹ được thiết lập bởi việc bán tranh cũng sẽ được sử dụng cho việc bảo trì việc sưu tập của bảo tàng, mà hiện đã chứa hơn 10,000 tác phẩm, nhiều tác phẩm trong đó thuộc các tác phẩm của các nghệ sĩ hiện đại và đương đại Mỹ.


“Viện Bảo Tàng Everson mong muốn trở thành người đi đầu trong các chính sách và chương trình công bằng chủng tộc và chống kỳ thị chủng tộc,” theo Jessica Arb Danial, chủ tịch hội đồng quản trị của Viện Bảo Tàng Everson, cho biết.

Đề cập đến việc cảnh sát giết chết George Floyd và sự bạo hành chống lại người Mỹ Da Đen, giám đốc Everson là Elizabeth Dunbar nói rằng các sự kiện trong vài tháng qua đã thúc đẩy sáng kiến của viện bảo tàng. “Bằng việc lấy đi một tác phẩm nghệ thuật, chúng tôi có thể thực hiện những bước tiến dài rất lớn trong việc xây dựng một bộ sưu tập mà phản ảnh sự đa dạng của cộng đồng chúng ta và bảo đảm rằng nó vẫn giữ được khả năng truy cập đến đối với tất cả các thế hệ tương lai.” Những việc mua các tác phẩm mới được thực hiện qua ngân quỹ được cho phép đối với năm 2021, dù kế hoạch trong tương lai vẫn chưa được biết chi tiết.

Viện Bảo Tàng Everson không phải là cơ chế văn hóa duy nhất sẽ lấy đi các tác phẩm blue-chip để giải quyết các vấn đề trưng bày thiếu trong bộ sưu tập. Trong tháng 6 năm 2019, Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Hiện Đại tại San Francisco đã bán bức tranh Mark Rothko với giá 50.1 triệu đô la trong đêm bán đấu giá tháng 5 của Sotheby’s, và rồi họ sử dụng tiền gây quỹ đó để mua 11 tác phẩm của nhiều nhà nghệ sĩ như Mickalene Thomas, Alma Thomas, Kay Sage, và Leonora Carrington. Một năm trước đó, Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Baltimore đã bán 7 tác phẩm gây tranh cãi từ tài sản của họ qua Sotheby’s để lập quỹ sẽ mua thêm các tác phẩm nghệ thuật đương đại của phụ nữ và những nghệ sĩ da màu cho tài sản của họ. Buổi bán đấu giá đã chứng kiến các tác phẩm của Andy Warhol, Franz Kline, Jules Olitski, và Kenneth Noland với giá 7.93 triệu đô la; một tác phẩm của Robert Rauschenberg cũng được bán riêng. Với số tiền kiếm được từ các buổi bán đấu giá đó, bảo tàng đã mua nhiều tác phẩm của Senga Nengudi, Melvin Edwards, Meleko Mokgosi, và Carrie Mae Weems.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một năm vừa qua đánh dấu một năm lịch sử đen tối cho Hoa Kỳ và cả thế giới. Chú Chuột Canh Tý, kẻ gieo đại dịch Covid, đã cuốn gói ra đi mang theo bao tai ương khốn khó, nhường chỗ cho chàng Trâu Tân Sửu siêng năng, cần mẫn bước về. Gió xuân hơi gây lạnh bắt đầu thổi vào miền Nam Cali, làm se hồng đôi má người con gái xuân thì đang rảo bước qua đường.
Sven Ouzman thuộc Đại Học Tây Úc, một trong những nhà nghiên cứu chính của dự án, cho biết bức tranh vẽ trên đá sẽ giúp mở rộng hiểu biết về lịch sử văn hóa bản địa: “Hình ảnh con kangaroo mang tính biểu tượng này trông giống với những bức tranh vẽ trên đá từ các hòn đảo ở Đông Nam Á có niên đại hơn 40,000 năm trước, gợi ý về mối liên kết văn hóa - và gợi ý về nghệ thuật đá vẫn còn lâu đời ở Úc,” theo Ouzman cho biết trong một tuyên bố.
Xuân Tân Sửu với nắng trong buổi sớm đang trải nhẹ bao nhiêu sắc màu tươi thắm lên khuôn mặt còn đượm nét kinh hoàng của mẹ đất. Một năm cũ với nhiều thiên tai khủng khiếp của cháy rừng, hạn hán, lụt lội, tuyết lở, đất truồi và đại dịch đang lùi dần vào quá khứ. Niềm tin về một bộ mặt mới toàn cầu đang sống lại khắp nơi.
Nghệ thuật gốm là một thứ văn hóa dân gian, được hình thành và phát triển từ xa xưa, đã qua nhiều thiên niên kỷ. Sản phẩm của người thợ gốm, trước tiên là vì nhu cầu thực dụng, rồi dần dà, ngày càng được nâng cấp mà thành nghệ thuật.
Trong bức ảnh này, tôi đã sử dụng trí tưởng tượng của mình với sự sáng tạo thông qua máy ảnh số, gương, ánh sáng và một số công cụ xử lý hậu kỳ để tạo ra một bức ảnh có đường nét, màu sắc, kết cấu, hình dạng vừa thực, vừa siêu thực với nội dung trừu tượng về tình yêu.
Có thể nào một cái quần đùi giúp mang chúng ta lại gần nhau hơn? Đó là một câu hỏi mà họa sĩ Jonathan Lyndon Chase suy nghĩ hoài khi họ sáng tạo ra cuộc triển lãm gần đây nhất của họ, “Big Wash,” tại Fabric Workshop và Bảo Tàng Viện Philadelphia, từ nay tới ngày 6 tháng 6. Những cái quần đùi tạo thành chủ đề xuyên suốt lập đi lập lại trong các bức tranh canvases của cuộc triển lãm, tác phẩm điêu khắc mềm mại, và các yếu tố cài đặt vào, cũng như chương trình trao đổi chiếc quần đùi đang diễn ra mà có nghĩa là để giúp tạo ra cộng đồng và sự thân thiện vào thời điểm mà trong đó các nghệ sĩ đã phải thiết kế nhiều cách mới của việc ở bên nhau trong khi đang bị xa cách về mặt xã hội. Cuộc triển lãm, mà Chase cho biết trong một cuộc phỏng vấn video gần đây, là “làm chứng cho sự biến đổi và chữa lành: nước, bị nhận chìm, một làn sóng tắm gội bạn.” Nó cũng dựa nhiều vào thời trang và các videos nhạc của đầu thập niên 2000s – Mariah Carey vào lúc đó đã ở trên đỉnh cao của cô,” theo họ cho biết
Trong một năm mà khiến cho nhiều cơ chế trên khắp thế giới bị đóng cửa vào nhiều tháng cuối năm, nghệ thuật công cộng trên sự cộng hưởng mới tại nhiều thành phố và đã mang đến nhiều kinh nghiệm an toàn cho những ai tìm kiếm sự giải trí qua mạng trong lúc cách ly. Nhiều tác phẩm nghệ thuật công cộng được tạo ra trong năm 2020 thường đề cập đến những vấn đề chính trị và xã hội cấp bách, và khái niệm về các tượng đài – về các con số đã được leo thang và cách chúng được thể hiện – được tìm thấy trong các phong trào biểu tình, các trang quan điểm, và nhiều hơn nữa. Hướng dẫn dưới đây trình bày một cuộc thăm dò của một số dự án, các đụng độ, và các sự kiện đáng chú ý nhất trong năm liên quan đến nghệ thuật công cộng, phần nhiều trong số đó đã thay đổi cách chúng ta nhìn và suy nghĩ về lịch sử và môi trường của chúng ta.Các bức tranh tường nổi lên giữa bối cảnh các cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc có hệ thống và sự bạo hành của cảnh sát. Các cuộc biểu tình theo sau việc giết George Floyd
Họa sĩ Ann Phong được giám đốc điều hành ban nghệ thuật tạo hình trong chương trình Community Focus Space tại John Wayne Airport tuyển chọn và mời triển lãm trong phi trường. Các tác phẩm nghệ thuật của Ann Phong được đặt tại: Departure (trên lầu) gần nơi trước khi vào cổng kiểm soát tại Terminal A, B và C. Và tại Arrival (dưới lầu) gần Baggage Carousel 1 và 4. Cuộc triển lãm dành cho tất cả mọi người, không cần có vé đi máy bay.
Juszkiewicz: Tôi đã thích thú chân dung từ lúc bắt đầu con đường nghệ thuật của mình. Và bởi vì điều này, trở lại lịch sử và khám phá cách vẽ chân dung đã tiến triển qua nhiều thế kỷ là điều tôi cảm thấy hoàn toàn tự nhiên và quan trọng. Trong khi tìm hiểu các điển hình cổ điển về chân dung từ quá khứ, tôi cảm thấy sự lạc điệu trong cách mà tôi đã nhận thức về chúng. Nói cách khác, những bức họa đó lôi cuốn tôi và quyến rũ tôi bởi vì tính nghệ thuật và kỹ thuật của chúng. Mặt khác, tôi cho rằng nhiều bức họa trong số đó đại biểu người phụ nữ theo một công thức hay quy ước đặc biệt. Thí dụ, trong tranh vẽ tại Âu Châu cùa thế kỷ thứ 18 và 19, những người phụ nữ thường được vẽ chân dung trong cách giống nhau. Những biểu lộ tư thế, cử chỉ và khuôn mặt của họ thì rất giống và cho thấy không cảm xúc hay cá tính sâu sắc. Kết quả, tôi đã phát triển nhu cầu mạnh mẽ để tham khảo những bức chân dung đó, và thiết lập đối thoại với chúng. Tôi được thúc đẩy bởi ước muốn làm sống lại lịch sử,
Đây được mô tả là một trong những vụ tấn công lớn nhất vào nghệ thuật và cổ vật trong lịch sử Đức hậu chiến tranh, nhưng nó chỉ cần hơn 2 tuần để bùng lên, theo bản tin của BBC tiếng Anh cho biết hôm Thứ Tư, 21 tháng 10 năm 2020.