Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Họa Sĩ Thomas Gainsborough Và Bức Tranh The Blue Boy

22/05/202000:00:00(Xem: 5887)

THOMAS GAINSBOROUGH
Họa sĩ Thomas Gainsborough. (www.en.wikipedia.com )

Họa sĩ Thomas Gainsborough sinh ngày 14 tháng 5 năm 1727 và qua đời ngày 2 tháng 8 năm 1788, tại Anh, theo Bách Khoa Từ Điển Mở. Ông chuyên về vẽ chân dung, phong cảnh, biểu đồ và làm nghề in. Cùng với đối thủ của ông là Sir Joshua Reynolds, ông được xem là một trong những nghệ sĩ Anh quan trọng nhất của hậu bán thế kỷ 18. Ông vẽ nhanh, và các tác phẩm lúc trưởng thành của ông được đặc trưng bởi bảng màu sáng và những đường nét thong dong. Dù là họa sĩ vẽ chân dung phong phú, Gainsborough có được sự thỏa mãn lớn hơn từ các họa phẩm phong cảnh. Ông được ghi nhận (với Richard Wilson) là người khởi xướng trường phái phong cảnh Anh thế kỷ 18. Gainsborough là thành viên sáng lập của Học Viện Hoàng Gia Anh.

Họa phẩm nổi tiếng nhất của Gainborough là “The Blue Boy.” Họa phẩm này có lẽ được Gainsborough vẽ vào năm 1770, với kích thước như người thật và hiện đang được trưng bày tại Thư Viện Huntington Library, thành phố San Mario, miền Nam California, Hoa Kỳ.

THE BLUE BOY

Bức tranh The Blue Boy. (www.en.wikipedia.com )


Bức danh họa The Blue Boy được cho là họa sĩ Gainsborough vẽ chân dung của Jonathan Buttle (1752-1805), là con trai của một thương gia giàu có, dù điều này chưa bao giờ được chứng minh. Đây là một nghiên cứu về trang phục lịch sử cũng như một bức chân dung: thanh niên trong trang phục thế kỷ 17 của ông được coi là sự tôn kính của Gainsborough đối với Anthony van Dyck, và đặc biệt rất gần với bức chân dung Charles II của Van Dyck khi còn là một cậu bé.

Gainsborough vốn đã vẽ gì đó trên tấm vải bố tranh sơn dầu trước khi bắt đầu vẽ The Blue Boy, mà ông đã vẽ lại. Bức tranh là vừa kích thước thực ngoài đời, ngang 48 inches (1 mét 2), cao 70 inches (1 mét 8). Gainsborough đã vẽ bức tranh này để đáp lại lời khuyên của đối thủ của ông là Sir Joshua Reynolds, là người đã viết như sau:

Theo tôi, cần phải quan sát kỹ lưỡng, rằng các khối ánh sáng trong bức tranh luôn có màu ấm áp, êm dịu, vàng, đỏ, hoặc trắng vàng, và các màu xanh da trời, xám hoặc xanh lục được giữ hoàn toàn khỏi những khối này, và chỉ được sử dụng để hỗ trợ hoặc tạo ra những màu ấm; và với mục đích này, tỷ lệ nhỏ màu lạnh sẽ là đủ. Hãy để hành động này được đảo ngược; hãy để ánh sáng lạnh và màu sắc xung quanh ấm lên, như chúng ta thường thấy trong các tác phẩm của các họa sĩ La Mã và Florentine, và nó sẽ vượt ra khỏi sức mạnh của nghệ thuật, ngay cả trong tay của Rubens và Titian, để tạo nên một bức tranh lộng lẫy và hài hòa.

Bức tranh là sở hữu của Jonathan Buttle cho đến khi ông ấy khai phá sản vào năm 1796. Nó được mua lần đầu bởi chính trị gia John Nesbitt và rồi, vào năm 1802, được mua lại bởi họa sĩ chân dung John Hoppner. Trong khoảng năm 1809, bức tranh The Blue Boy đã vào bộ sưu tập của Earl Grosvenor và tiếp tục truyền cho những truyền nhân của ông cho đến khi nó được bán bởi Công Tước Westminster đệ nhị cho đại lý Joseph Duveen vào năm 1921. Rồi sau đó, nó đã trở thành sản phẩm rất được yêu thích trong các bản in lại, sau khi được trưng bày cho công chúng trong các triển lãm khác nhau tại Học Viện Anh Quốc, Học Viện Hoàng Gia và các nơi khác.

Vào năm 1919, bức tranh tạo cảm hứng cho nhà sản xuất phim người Đức Friedrich Wilhelm Murnau để dựng ra phim Knabe in Blau (The Boy in Blue).

Trong hành động gây sự giận dữ trong công chúng Anh Quốc vì bức tranh đã được bán cho nhà tiên phong đường rầy xe lửa người Mỹ Henry Edwards Huntington với giá $728,800, theo hóa đơn của Duveen, là giá cao kỷ lục đối với bất cứ bức tranh nào lúc đó. Theo một bài báo của The New York Times, ngày 11 tháng 11 năm 1921, giá mua là $640,000, có trị giá 9.17 triệu đô la vào năm 2019.

Trước khi bức tranh được chở đến California vào năm 1922, The Blue Boy được trưng bày tại Phòng Triển Lãm Quốc Gia nơi 90,000 người đến xem; giám đốc của Phòng Triển Lãm này là Charles Holmes đã xúc động viết nguệch ngoạc những lời chia tay ở mặt sau bức tranh: "Au Revoir, C.H.”

Chính bức tranh này đã đưa nghệ sĩ nhạc pop Robert Rauschenberg chuyển sang vẽ tranh. Nó thường được ghép với một bức tranh của Thomas Lawrence tên là Pinkie nằm đối diện với nó tại Huntington Library. 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Xuân Tân Sửu với nắng trong buổi sớm đang trải nhẹ bao nhiêu sắc màu tươi thắm lên khuôn mặt còn đượm nét kinh hoàng của mẹ đất. Một năm cũ với nhiều thiên tai khủng khiếp của cháy rừng, hạn hán, lụt lội, tuyết lở, đất truồi và đại dịch đang lùi dần vào quá khứ. Niềm tin về một bộ mặt mới toàn cầu đang sống lại khắp nơi.
Nghệ thuật gốm là một thứ văn hóa dân gian, được hình thành và phát triển từ xa xưa, đã qua nhiều thiên niên kỷ. Sản phẩm của người thợ gốm, trước tiên là vì nhu cầu thực dụng, rồi dần dà, ngày càng được nâng cấp mà thành nghệ thuật.
Trong bức ảnh này, tôi đã sử dụng trí tưởng tượng của mình với sự sáng tạo thông qua máy ảnh số, gương, ánh sáng và một số công cụ xử lý hậu kỳ để tạo ra một bức ảnh có đường nét, màu sắc, kết cấu, hình dạng vừa thực, vừa siêu thực với nội dung trừu tượng về tình yêu.
Có thể nào một cái quần đùi giúp mang chúng ta lại gần nhau hơn? Đó là một câu hỏi mà họa sĩ Jonathan Lyndon Chase suy nghĩ hoài khi họ sáng tạo ra cuộc triển lãm gần đây nhất của họ, “Big Wash,” tại Fabric Workshop và Bảo Tàng Viện Philadelphia, từ nay tới ngày 6 tháng 6. Những cái quần đùi tạo thành chủ đề xuyên suốt lập đi lập lại trong các bức tranh canvases của cuộc triển lãm, tác phẩm điêu khắc mềm mại, và các yếu tố cài đặt vào, cũng như chương trình trao đổi chiếc quần đùi đang diễn ra mà có nghĩa là để giúp tạo ra cộng đồng và sự thân thiện vào thời điểm mà trong đó các nghệ sĩ đã phải thiết kế nhiều cách mới của việc ở bên nhau trong khi đang bị xa cách về mặt xã hội. Cuộc triển lãm, mà Chase cho biết trong một cuộc phỏng vấn video gần đây, là “làm chứng cho sự biến đổi và chữa lành: nước, bị nhận chìm, một làn sóng tắm gội bạn.” Nó cũng dựa nhiều vào thời trang và các videos nhạc của đầu thập niên 2000s – Mariah Carey vào lúc đó đã ở trên đỉnh cao của cô,” theo họ cho biết
Trong một năm mà khiến cho nhiều cơ chế trên khắp thế giới bị đóng cửa vào nhiều tháng cuối năm, nghệ thuật công cộng trên sự cộng hưởng mới tại nhiều thành phố và đã mang đến nhiều kinh nghiệm an toàn cho những ai tìm kiếm sự giải trí qua mạng trong lúc cách ly. Nhiều tác phẩm nghệ thuật công cộng được tạo ra trong năm 2020 thường đề cập đến những vấn đề chính trị và xã hội cấp bách, và khái niệm về các tượng đài – về các con số đã được leo thang và cách chúng được thể hiện – được tìm thấy trong các phong trào biểu tình, các trang quan điểm, và nhiều hơn nữa. Hướng dẫn dưới đây trình bày một cuộc thăm dò của một số dự án, các đụng độ, và các sự kiện đáng chú ý nhất trong năm liên quan đến nghệ thuật công cộng, phần nhiều trong số đó đã thay đổi cách chúng ta nhìn và suy nghĩ về lịch sử và môi trường của chúng ta.Các bức tranh tường nổi lên giữa bối cảnh các cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc có hệ thống và sự bạo hành của cảnh sát. Các cuộc biểu tình theo sau việc giết George Floyd
Họa sĩ Ann Phong được giám đốc điều hành ban nghệ thuật tạo hình trong chương trình Community Focus Space tại John Wayne Airport tuyển chọn và mời triển lãm trong phi trường. Các tác phẩm nghệ thuật của Ann Phong được đặt tại: Departure (trên lầu) gần nơi trước khi vào cổng kiểm soát tại Terminal A, B và C. Và tại Arrival (dưới lầu) gần Baggage Carousel 1 và 4. Cuộc triển lãm dành cho tất cả mọi người, không cần có vé đi máy bay.
Juszkiewicz: Tôi đã thích thú chân dung từ lúc bắt đầu con đường nghệ thuật của mình. Và bởi vì điều này, trở lại lịch sử và khám phá cách vẽ chân dung đã tiến triển qua nhiều thế kỷ là điều tôi cảm thấy hoàn toàn tự nhiên và quan trọng. Trong khi tìm hiểu các điển hình cổ điển về chân dung từ quá khứ, tôi cảm thấy sự lạc điệu trong cách mà tôi đã nhận thức về chúng. Nói cách khác, những bức họa đó lôi cuốn tôi và quyến rũ tôi bởi vì tính nghệ thuật và kỹ thuật của chúng. Mặt khác, tôi cho rằng nhiều bức họa trong số đó đại biểu người phụ nữ theo một công thức hay quy ước đặc biệt. Thí dụ, trong tranh vẽ tại Âu Châu cùa thế kỷ thứ 18 và 19, những người phụ nữ thường được vẽ chân dung trong cách giống nhau. Những biểu lộ tư thế, cử chỉ và khuôn mặt của họ thì rất giống và cho thấy không cảm xúc hay cá tính sâu sắc. Kết quả, tôi đã phát triển nhu cầu mạnh mẽ để tham khảo những bức chân dung đó, và thiết lập đối thoại với chúng. Tôi được thúc đẩy bởi ước muốn làm sống lại lịch sử,
Đây được mô tả là một trong những vụ tấn công lớn nhất vào nghệ thuật và cổ vật trong lịch sử Đức hậu chiến tranh, nhưng nó chỉ cần hơn 2 tuần để bùng lên, theo bản tin của BBC tiếng Anh cho biết hôm Thứ Tư, 21 tháng 10 năm 2020.
Một nghiên cứu mới về bức tranh ‘Mona Lisa’ đã đưa ra chứng cứ về việc vẽ đường phác thảo trước bằng than và rồi sau đó phủ sơn lên, cho thấy lần đầu tiên rằng họa sĩ Leonardo da Vinci đã vẽ phác thảo chuẩn bị trước để tạo ra bức tranh nổi tiếng này, theo bản tin của trang mạng www.artnews.com cho biết hôm 29 tháng 9 năm 2020.
Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Everson tại Syracuse của New York sẽ lấy đi bức tranh được vẽ năm 1946 của họa sĩ Jackson Pollock có tên là Red Composition trong nỗ lực đa đạng hóa bộ sưu tập của họ, theo bản tin hôm 3 tháng 9 năm 2020 của trang mạng www.artnews.com cho biết. Viện bảo tàng đã giao phó tác phẩm cho Christie’s, mà sẽ bán bức tranh vào đêm đầu tiên do bộ phận hiện đại và đương đại hợp tác tổ chức vào ngày 6 tháng 10. Tác phẩm trị giá khoảng từ 12 triệu đô la tới 18 triệu đô la.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.