Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

"Đôi Bờ Thương Nhớ Quê", nỗi đau của người Việt tị nạn chấp nhận kiếp sống tha hương!

15/08/201711:14:00(Xem: 5292)

* Bút kí của Lê Ngọc Châu

 

Dẫn nhập: Trước hết xin khẳng định rằng tôi không phải là ca-nhạc sĩ gì cả. Như viết lách, làm pps thì nhạc cũng là thú tiêu khiển riêng để cho tôi "giết chết bớt thời gian rảnh rỗi ".

 

* * *

 

Qua bài viết đã giới thiệu cùng Quý độc giả thì như tôi đã đề cập nhờ làm PPS, Youtube phải nghe nhạc nên với thời gian thì thích nhạc. Có lần phôn cho HH (một thuyền nhân tỵ nạn đang định cư ở Ý) nói chuyện thăm hỏi vì quen biết và HH tình cờ gợi ý nói tôi cũng có khiếu văn nghệ văn gừng thì hãy thử học nhạc đi. Tôi trả lời đi làm cả tuần, thì giờ đâu mà nhạc với nhọt ... rồi nói chuyện vài phút với H, ông xã của HH. Sau vài câu trao đổi với H., đã từng soạn nhạc, có điều giống tôi (sau khi tôi biết soạn nhạc) nói H không phải là nhạc sĩ và nói qua phôn: " Anh Châu ơi, soạn nhạc như Toán vậy, cứ thế mà làm cho R4-4, 3/4 hay 2/4 ....". Nghe xong tôi trả lời H, vậy thì tôi có thể học được, dân ban B mà !".

 

Sau khi suy nghĩ lại nếu chọn âm nhạc làm thú tiêu khiển riêng (hobby) cũng đâu hại gì. Nói là làm và vào ngay Google dạo phố tìm hiểu nhạc lý, tìm hiểu thêm về các thể điệu (Rhythmus) và học lóm cách soạn nhạc của các bậc tiền bối, đàn anh văn nghệ.... Nhờ trời thương, kiểu thánh nhân đãi kẻ khù khờ nên sau thời gian rất ngắn tôi lựu đạn tìm dòng nhạc để kết thành một ca khúc. Bản nhạc đầu tay tôi chọn điệu Valse (R_3/4) phổ nhạc bài thơ của cô em thi sĩ MiênThụy tôi quen qua diễn đàn mang tên "Đôi Bờ Thương Nhớ Quê", mở đầu cho hoài bão của mình. Lý do tôi chọn bài thơ vì MiênThụy - một nữ thuyền nhân tỵ nạn - ít nhiều đã thay riêng tôi diễn tả tâm trạng của mình, tâm trạng nhớ quê hương từ xứ tạm dung của một người tỵ nạn chính trị vì cộng sản, chấp nhận kiếp sống lưu vong từ 30.04.1975!.

 

Xin được đính kèm cuối bài bản nhạc đầu tay " Đôi Bờ Thương Nhớ Quê ! ".

 

Gởi bản nhạc viết bằng tay cho Ca-Nhạc Sĩ HH thì HH ngạc nhiên không ngờ tôi học nhanh như vậy và vui hơn nữa đã không chê mà còn viết lại ký âm bằng Computer dùm cho nữa. Thật là một hân hạnh. Tưởng cũng sẽ dừng lại ở đó nhưng khi bước vào thế giới âm nhạc, soạn nhạc để thực hành những gì đã học mò tự nhiên bắt buộc phải đụng tới một nhạc cụ. Tôi chọn "Guitar cho đơn giản và với cây đàn Guitar rất cũ gõ tình tang để tìm nốt nhạc cho phù hợp theo ý riêng khi biên soạn một nhạc phẩm. Từ đó tự mò mẫm đánh đàn Guitar và tìm học thêm "accords" (thầy Google có hết, tha hồ tham khảo) và rồi nghêu ngao hát theo ...

 

Và rồi tôi cũng gởi "bản nhạc, đứa con đầu lòng của mình" cho cô em Miên Thụy (MT), tác giả bài thơ. Cô nàng chưng hững vì tôi hoàn toàn im lặng không hó hé nửa lời, đùng một cái gởi "bản nhạc phổ thơ của cô nàng khoe chơi". Cái lạ khác là MT không ngờ tôi quá lựu đạn, tự soạn hợp âm cầm cây đàn Guitar cũ hát và thu âm luôn gởi "ép" mời cô nàng nghe. Tất cả tự biên tự diễn, KHÔNG micro gì ráo. Vốn dĩ là vô danh tiểu tốt, không phải là nhạc sĩ lại thêm nhạc đấu tranh nên "có ai mà hát hay để ý đến tác phẩm của mình" vì thế đành tìm cách tự biên tự diễn luôn cho xong vì biết chuyện nhờ ca sĩ hát (mà tham lam lại muốn được hát chùa nữa) nói chung rất khó, nhất là nhạc đấu tranh mà nhạc đối với tôi thật ra chỉ là "hobby" thôi.

 

Chưa hết, tìm cách thu âm kiểu dã chiến không micro để nghe thử "giọng ca sởi vượt thời gian" của mình, - thuộc loại chưa lên mà đã xuống - hát, à quên hét thế nào". Điếc chẳng sợ súng tìm hình ảnh thực hiện luôn Youtube mục đích giới thiệu bạn bè, thân hữu để ai thích thì xem/nghe. Chuyện bị cười đã đoán biết trước rồi, sẵn sàng chấp nhận nên chẳng buồn gì hết vì mình 111% vốn không phải là ca nhạc sĩ mà, nếu ai khen vì tế nhị thì vui chút xíu như là khích lệ nhỏ để cứ thế mà tiếp tục, còn chê thì cũng cười trừ bởi lẽ thiên hạ ưu tiên nghe hát những bản nhạc của các nhạc sĩ nổi tiếng, thành danh. Chuyện rất thường tình thôi !.

 

Trở lại với chủ đề.

Khi tình cờ đọc bài thơ của Thi Sĩ Miên Thụy thì riêng tôi đã "chịu" ngay câu mở đầu :

 

          " Quê hương tôi còn đó ".

Vâng, quê hương Việt Nam (VN) với hình cong chữ S đến nay vẫn còn đó (có thể sau 2020 như theo Internet sẽ là tỉnh nhỏ của Tàu cộng !). Từ trời Âu nhìn về quê hương mà lòng đau đứt ruột, để rồi chỉ biết nhớ thương đúng như Thi Sĩ MiênThụy (MT) diễn tả qua lời thơ, khó có thể nhạt phai trong tâm tư của một người đang sống lưu vong "… ngày tháng nào nhạt phai ?!".

 

Đoạn thơ kế tiếp MT đã khéo léo đưa người đọc nhớ lại quê hương yêu dấu - vừa tả chân, vừa tả cảnh, quá hay, theo tôi - mà bây giờ là hai phương trời cách biệt :

 

          Quê hương ôi xa khuất,

          Đôi bờ thương nhớ nhau

          Nghìn trùng xa vời vợi …

 

Những câu thơ tiếp theo, Thi Sĩ Miên Thụy hồi tưởng lại cảnh chia tay với "Quê Mẹ" khi đã quyết định vượt biển tìm Tự Do. Cảnh biệt ly nào mà chẳng buồn, không nhỏ lệ. MT bày tỏ tâm trạng:

 

          Nhớ chiều Mẹ tiễn đưa,

          Lưng trời mây u ám

          Cánh hạc buồn trong mưa

 

Tuyệt. Chim hạc còn buồn vì thời tiết xấu, huống chi con người lại chẳng buồn trước sự chia ly (không rõ đoạn kết là sống hay chết nếu thiếu may mắn) nên cảnh có vui đâu bao giờ !.

 

Đoạn thơ kế đến phản ảnh rõ nét đối với những ai đang chấp nhận kiếp sống tha hương (hiểu theo nghĩa chính xác) vì không chấp nhận chế độ cộng sản phi nhân (ghi chú thôi: nhờ sống ở Tây Đức nên biết khá rõ về cộng sản DDR, vốn là đàn anh của cộng sản VN  thế nào trước khi DDR bị sụp đổ vào cuối thập niên 80 !). Thi sĩ MiênThụy đã thay chúng ta NVTNcs, diễn tả tâm trạng như sau:

 

          Đã khuất xa mấy mùa

          Quê hương ôi muôn đời

          Buồn cố quốc không nguôi

 

Nỗi đau của người mất nước thế nào chúng ta người Việt tị nạn chưa về VN đã biết (mà cho đến nay MT tuy là một nữ thuyền nhân tỵ nạn vẫn giữ lời hứa với chính mình vì tự trọng là một thí dụ), để rồi nỗi buồn tìm về khi nghĩ đến, buồn tủi cho riêng mình là kẻ đang sống tha hương:

 

          Nước mắt bao giờ cạn

          Thương thân phận kiếp người !

 

Mặc dầu chúng ta NVTN luôn ấp ủ hoài bảo là một ngày nào đó chế độ csVN sẽ sụp giống như DDR (cộng sản Đông Đức) và khối cộng sản Đông Âu trước đây 27 năm và VN sẽ có Tự Do, Dân Chủ (nếu không bị Tàu Cộng đô hộ !) để NVTN sống tạm dung xứ người từ khắp năm châu vì không chấp nhận chế độ cộng sản có dịp trở về để nhìn lại quê hương VN mến yêu, để có dịp hít thở không khí quê hương cho dù hiện tại vẫn còn là ước mơ, như Thi sĩ Miên Thụy đã kết thúc bài thơ :

 

          Đại dương còn ngăn cách

          Đôi bờ thương nhớ quê.

 

Và "Đôi Bờ Thương Nhớ Quê" cũng là Video Clip do tôi tự biên tự diễn, thực hiện với một số hình ảnh sưu tầm trên Internet. Xin cám ơn tác giả những tấm ảnh có trong Youtube. Cũng xin được nói thêm, tôi không phải là ca-nhạc sĩ gì cả, chỉ soạn nhạc vì đó là "môn giải trí tinh thần" nên xin quý độc giả, quý ca-nhạc sĩ chuyên nghiệp hoan hỷ cho mọi sơ sót khó tránh khỏi. Đa tạ (LNC).

 

Dựa trên căn bản "Hát hay không bằng hay hát" vì vậy tôi chỉ cố gắng diễn tả với tâm trạng của một người tỵ nạn chính trị vì cộng sản đang sống lưu vong và với khả năng tự học mò có được nên lần nữa mong quý vị thông cảm cho mọi sự.

 

         Que Huong Doi Bo Thuong Nho QUÊ HƯƠNG ĐÔi BỜ THƯƠNG NHỚ

 

          Lời: Thơ MiênThụy

          Nhạc: Lê-Ngọc Châu

          Hình ảnh : Internet & minh họa

          Video: Châu6168

          Đàn hát tài tử: Châu (Hát hay không bằng hay hát)

 

https://www.youtube.com/watch?v=kCMkMEKr6XE&feature=youtu.be

Lê-Ngọc Châu (Nam Đức, Hè 2017, Chiều 15.08.2017)

* Xin được đính kèm bản nhạc có nốt với hy vọng biết đâu sẽ có Ca-nhạc sĩ nào đọc bài này thương tình hòa âm và hát giúp thì là hân hạnh lớn đối với người soạn bản nhạc. (LNC) 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm nay 24/11/20, theo tin AFP, ông TT.Trump bật đèn xanh cho ông Joe Biden đắc cử Tổng thống trong cuộc bầu cử hôm 3/11 tiếp cận chương trình chuyển giao quyền lực tuy ông Trump vẫn chưa thừa nhận sự thắng cử của ông Biden.
Trước hết chúng ta hãy biết ơn chính nền dân chủ. Trong mùa bầu cử này, chúng ta đã thấy những con số kỷ lục về số người Mỹ thực hiện quyền thiêng liêng nhất của họ, đó là quyền bỏ phiếu để bày tỏ ý nguyện của họ qua lá phiếu. Hơn 150 triệu người đã đi bỏ phiếu. Đó là điều phi thường. Nếu quý vị muốn biết điều gì đang đập tận trong trái tim nước Mỹ thì đó là nền dân chủ.
Qua bao nhiêu mùa lễ Tạ Ơn trên đất Hoa Kỳ, năm nào tôi cũng thầm tạ ơn đất nước này đã cho tôi một nếp sống tự do, một mái nhà ấm cúng dung dưỡng gia đình tôi từ ngày tôi rời Việt Nam. Năm nay là lần đầu tiên tôi nghĩ mình nên trải lòng biết ơn sâu xa này xuống mà nói thành lời. Nguyên nhân chính có lẽ vì biến cố đại dịch và sự mâu thuẫn chính trị của nước Mỹ tác động mạnh đến tôi và cuộc sống của triệu triệu người dân.
Xét lại lịch sử đảng, bài học hàng hàng lớp lớp Thanh niên-Trí thức đã xếp bút nghiên theo tiếng gọi kháng chiến chống Pháp giàng độc lập trước 1945, để sau này phải hối hận vì đã sai lầm để cho đảng Cộng sản cướp công kháng chiến, biến hành động gọi là Cách mạng tháng Tám thành bệ phóng cho đảng lên nắm quyền cai trị độc tài Cộng sản.
Số dân Việt Nam đang trôi nổi ở xứ Chùa Tháp thì không. Họ là thứ sắc dân vô tổ quốc (stateless ethnic Vietnamese, theo như cách gọi chính thức của các N.G.O đang hoạt động ở Cambodia) nên không có quyền sở hữu tài sản hay đất đai, và buộc phải chấp nhận một nếp sống rất bồng bềnh, và vô cùng bấp bênh – như hiện cảnh.
Một vài ghi chép lại trong nhiều tháng qua là như vậy. Câu chuyện về những người Việt ủng hộ Trump và chống Trump sẽ vẫn kéo dài thêm một thời gian nữa. Nó sẽ khép lại, hay mở rộng thêm còn tùy vào nghiệp lực của nước Mỹ, của cộng đồng người Việt ở Mỹ. Qui luật nhân quả vẫn sẽ vận hành như một qui luật muôn đời của vũ trụ.
Đã vài tuần kể từ lần cuối tôi liên lạc với quý vị. Trong thời gian đó, chúng tôi đã gắng sức làm việc để thành lập một nội các thể hiện các giá trị mà chúng tôi đã đưa ra là, hàn gắn sự chia rẽ quốc gia sâu đậm tại quốc nội và khôi phục vai trò lãnh đạo của chúng ta ở quốc ngoại.
Giữa những giờ phút ngự trị bởi các con số khổng lồ chóng mặt, những tranh cãi dao búa, một câu nói của ông Joe Biden đã nhắc nhở tới chiều sâu của một cuộc bầu cử dân chủ: đằng sau mỗi lá phiếu là một con người. Câu nói như một công án thiền. Tường chừng chìm lỉm trong những tiếng la hét, reo hò, bên này giận dữ, bên kia vui mừng.
Tổng thống Donald Trump sau khi lên nhậm chức đã nhanh chóng ký quyết định rút khỏi Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) và nay nhìn trở lại cuộc tranh cử 2016, tôi tin rằng nếu giả sử bà Hillary Clinton thắng cử, bà cũng khó có thể đưa nước Mỹ gia nhập TPP.
Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – Phát Ngôn Viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, nó xổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa kịp ra mà đã có người đến gõ cửa. Hỏi: Sao biết là con vẹt này của tôi. Đáp: Nó chối leo lẻo suốt ngày nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Mắt thường chúng ta có thể nhìn thấy bao xa?
Theo nhà dịch tễ học hàng đầu của Thụy Điển, hầu như không có dấu hiệu nào cho thấy miễn dịch cộng đồng đang giúp nước họ chống lại Covid-19
Theo dự báo mới nhất của Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA), đại dịch Covid-19 sẽ gây thiệt hại lớn cho ngành hàng không toàn cầu trong giai đoạn 2020-2021.
Sau khi các hãng dược phẩm Mỹ và Anh lần lượt công bố kết quả thử nghiệm khả quan vaccine phòng Covid-19, Nga cũng tuyên bố sẽ bán vaccine Covid-19 với giá rẻ hơn và đặt mục tiêu sản xuất 1 tỷ liều trong năm 2021
Theo trang Financial Times, Facebook đang lên kế hoạch “lấy lòng” ông Biden bằng các chiến dịch tập trung vào Covid-19 và biến đổi khí hậu.