Hôm nay,  

Đừng Lưỡng Lự Về Tự Do Hàng Hải Ở Biển Đông

27/06/201500:00:00(Xem: 3930)
Trần Văn Minh dịch
(East Asia Forum (25-06-2015); Tác giả: Raul (Pete) Pedrozo, Bộ Quốc phòng Mỹ)

​Trong một bài báo mới đây đăng trên East Asia Forum, ông Sam Bateman phê phán quyết định của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter về ý định phát triển kế hoạch quân sự cho hoạt động tự do hàng hải (TDHH) trong vùng Biển Đông một cách quyết đoán hơn. Cụ thể, Bateman khẳng định rằng “có những rủi ro pháp lý, hoạt động và chính trị quan trọng liên quan đến các hoạt động này”. Trong khi có thể có những rủi ro liên quan đến việc tiến hành các hoạt động TDHH cận kề những hòn đảo nhân tạo của Trung Quốc ở Biển Đông, phần lớn những gì ông Bateman lập luận để bênh vực quan điểm của ông là không đúng.

Trước tiên, ông Bateman cáo buộc rằng Hoa Kỳ chỉ quan tâm đến công việc xây dựng đảo của Trung Quốc ở Biển Đông, là điều có thể gây ra ấn tượng rằng Hoa Kỳ đã tự từ bỏ vị thế trung lập trong các tranh chấp chủ quyền. Nhưng, mặc dù với hành vi quyết đoán của Trung Quốc ở Biển Đông trong 40 năm qua, bắt đầu từ cuộc xâm lăng Hoàng Sa năm 1974 và lên tới cao điểm với các hoạt động xây dựng đảo hiện nay của họ lên đến hơn 2.000 mẫu Anh (800 ha), Mỹ đã duy trì tính trung lập liên quan đến các tranh chấp chủ quyền. Tại cả hai sự kiện, buổi lễ thay đổi cấp chỉ huy của Bộ Tham mưu vùng Thái Bình Dương của Hoa Kỳ và Đối thoại Shangri-La vào cuối tháng Năm, ông Carter nhấn mạnh rằng “các bên tranh chấp nên dừng ngay lập tức và chấm dứt công việc cải tạo đảo”.

Thứ hai, ông Bateman đặt câu hỏi về tính hợp pháp của hoạt động TDHH trong vùng lãnh hải, cho rằng “chuyển hướng khỏi tuyến đường qua lại bình thường giữa điểm A và B chỉ để chứng minh quyền đi lại” không cấu thành quyền qua lại vô hại. Ông Bateman trích dẫn các điều khoản của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) rằng sự qua lại vô hại phải “liên tục và nhanh chóng” và không được có “bất kỳ mối đe dọa hoặc sử dụng vũ lực chống lại chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và độc lập chính trị của các nước ven biển”.

Có một số vấn đề trong các phân tích của ông Bateman. Để bắt đầu, không có gì trong UNCLOS gợi ý rằng một chiếc tàu hành sử quyền qua lại vô hại phải di chuyển theo một đường thẳng từ điểm A đến điểm B. Tất cả các tàu, kể cả tàu chiến, được hưởng quyền qua lại vô hại thông qua vùng lãnh hải. Việc qua lại được xem là vô hại khi không gây tổn hại cho hòa bình, trật tự hay an ninh của các quốc gia ven biển. Về mặt pháp lý, hành động bị xem là phương hại chỉ khi một tàu nước ngoài phạm phải bất kỳ điều nào trong số 12 hoạt động bị cấm, được liệt kê tại Chương 19. Chỉ di chuyển ngang qua lãnh hải không nằm trong những hoạt động được liệt kê này, thực tế đã được Tòa án Công lý Quốc tế trong vụ xử giữa Nicaragua và Mỹ xác định.

Ngoài ra, UNCLOS cho phép quốc gia ven biển chỉ định các tuyến đường biển và phương án tách biệt giao thông trong lãnh hải của họ cho mục tiêu an toàn hàng hải, trong đó các tàu nước ngoài thực thi quyền qua lại vô hại phải tuân theo. Nhưng không có các tuyến đường biển hoặc phương án tách biệt giao thông được thiết lập ở Biển Đông.

Hơn nữa, như ông Bateman đã chính xác chỉ ra, các hòn đảo nhân tạo được xây dựng trên các thực thể biển ngập nước không được hưởng quyền lãnh hải 12 hải lý. Do đó, các tàu thuyền và máy bay của Mỹ có thể hoạt động một cách hợp pháp trong vòng 12 hải lý của các thực thể biển này. Thêm nữa, do Hoa Kỳ duy trì vị thế trung lập trong các tranh chấp chủ quyền, Hoa Kỳ sẽ không công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên bất kỳ thực thể biển nào trong khu vực Biển Đông.

Thứ ba, ông Bateman khẳng định rằng “hoạt động TDHH vốn nguy hiểm”. Do những rủi ro liên quan, các kế hoạch TDHH nên được thi hành với sự thận trọng. Kể từ khi được thiết lập vào năm 1979, tàu thuyền và máy bay của Mỹ đã thực hiện hàng trăm vụ khẳng định quyền TDHH trên toàn thế giới. Mỗi hoạt động được lên kế hoạch với chủ ý, xem xét tính pháp lý và được cấp cao nhất của chính phủ phê duyệt. Ngoại trừ một số ít các trường hợp ngoại lệ, các hoạt động này đã được tiến hành một cách hòa bình và chuyên nghiệp không can thiệp vào các quốc gia ven biển.

Thứ tư, ông Bateman quở trách Mỹ đã chỉ trích các tàu Trung Quốc thiếu tính chuyên nghiệp và không tuân theo các quy tắc quốc tế phòng ngừa va chạm. Ông chỉ ra rằng “Hải quân Mỹ đã trải qua một số vụ tai nạn trong những năm gần đây như là hệ quả của những sai phạm về điều khiển tàu và nghệ thuật đi biển của riêng mình”. Trong khi tàu hải quân Mỹ can dự vào các tai nạn như là kết quả của sự thiếu khả năng đi biển, sự khác biệt lớn là tính thiếu khả năng đi biển của các sĩ quan Mỹ nói chung là vô ý, trong khi tính thiếu khả năng đi biển và thiếu chuyên nghiệp về phần các sĩ quan Trung Quốc có vẻ như có chủ ý.

Thứ năm, ông Bateman chỉ ra rằng các quốc gia trong khu vực có thể không hỗ trợ gia tăng sự hiện diện của Mỹ ở Biển Đông, khi trích dẫn một tuyên bố của Bộ Ngoại giao Việt Nam. Nhưng điều này mâu thuẫn với sự thành công của các hoạt động mà Mỹ cam kết đang diễn ra trong khu vực. Singapore đã mời Mỹ tiếp tục khai triển bốn tàu khu trục ở đất nước nhỏ bé này. Sau đó, Mỹ và Úc đã ký một thỏa thuận gia tăng hơn gấp đôi con số binh sĩ Mỹ tập luyện ở miền bắc nước Úc.

Tương tự như vậy, Mỹ và Philippines đã ký Hiệp định Hợp tác Quốc phòng Nâng cao, cho phép quân đội Mỹ tiếp cận các căn cứ và cơ sở vật chất của Philippines, cũng như trang thiết bị quân sự có sẵn ở Philippines trong các sứ mệnh quân sự và nhân đạo. Điều quan trọng hơn là việc ký kết Tuyên bố Tầm nhìn chung Mỹ-Việt về quan hệ quốc phòng gần đây, mở ra cơ hội mới cho sự hợp tác quốc phòng Việt-Mỹ gia tăng.

Cuối cùng, ông Bateman tuyên bố rằng “bằng cách khiêu khích Trung Quốc với bộ điệu hung hăng và không cần thiết như thế chỉ có thể làm cho tình hình hiện nay tồi tệ hơn”. Bỏ chuyện chính trị sang một bên, hoạt động TDHH là một cuộc diễn tập hợp pháp của quyền và tự do hàng hải và hàng không, và việc sử dụng hợp pháp biển và vùng trời, dành cho tất cả các quốc gia theo luật pháp quốc tế.

Mỹ sẽ không chấp nhận hành vi đơn phương của các quốc gia khác, được thiết kế để hạn chế quyền và tự do của cộng đồng quốc tế trong vấn đề hàng hải và hàng không, và các cách thức sử dụng biển sâu liên quan khác.
____

Đại úy Pedrozo là cựu giáo sư về luật quốc tế của trường Cao đẳng Hải chiến Hoa Kỳ và hiện là Trợ lý Luật sư trưởng của Bộ Quốc phòng Mỹ. Trước đây ông từng là nhân viên Cố vấn Luật pháp của Bộ Tham mưu vùng Thái Bình Dương của Mỹ và là trợ lý đặc biệt cho Thứ trưởng Bộ Quốc phòng về Chính sách.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
Có 6 loại cán bộ, đảng viên sẽ bị loại khỏi thành phần Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XIV, nhưng tiêu chuẩn người được chọn “vẫn cũ như trái đất”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.