Hôm nay,  

‘Châu Chấu Đá Xe’, Làm Sao Để ‘Xe Nghiêng’?

11/04/201400:00:00(Xem: 4334)

Cuộc đấu tranh của người dân Việt Nam dành lại quyền tự do dân chủ khỏi ách thống trị của CSVN là một cuộc đấu tranh không cân sức, không khác gì chuyện "châu chấu đá xe". Tuy nhiên, nếu trong lịch sử đã có chuyện "Nực cười châu chấu đá xe, tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng!" thì chuyện đó vẫn có thể xảy ra trong cuộc đấu tranh không cân sức hiện nay, miễn là...

Chữ "miễn là" này rất quan trọng. Miễn là… những người đấu tranh, những tổ chức đấu tranh biết liên kết và chiến đấu một cách khôn ngoan, có sách lược đàng hoàng. Nó là điều kiện tối cần thiết để niềm mong ước "tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng" trở thành hiện thực. Cha ông chúng ta đã làm cho quân Nam Hán, quân Nguyên, quân Minh, quân Thanh phải ôm hận nhục nhã rút về nước chính là nhờ tinh thần liên kết và chiến đấu có sách lược.

Trong cuộc đấu tranh chống độc tài hiện nay, khi so sánh lực lượng giữa hai phía ta thấy: CSVN có rất nhiều lợi thế về nhân lực, quyền lực, về tiền bạc, về ảnh hưởng quốc tế, về công an quân đội, v.v... Trong khi đó, phía đấu tranh dân chủ thì rất hạn chế về tất cả những mặt đó. Chúng ta còn bất lợi hơn CSVN về một phương diện nữa, đó là CSVN có thể sử dụng tất cả những phương tiện xấu, ác, đê hèn, bẩn thỉu, tiểu nhân, còn những người đấu tranh cho tự do dân chủ thì chỉ có thể sử dụng những phương tiện tốt, cao thượng. Có như thế chúng ta mới giữ được chính nghĩa.

Chính nghĩa chính là lợi điểm quan trọng nhất mà chúng ta có, trong khi CSVN thì không. Nhờ có chính nghĩa chúng ta mới có thể lôi kéo được quần chúng, kể cả những người đang phục vụ cho đảng cộng sản, đứng về phía chúng ta, để nhờ đó chúng ta có sức mạnh. Chính vì thế, chúng ta cần phải giữ cho chính nghĩa của chúng ta luôn luôn sáng tỏ.

Trong giai đoạn hiện tại, chúng ta vốn ít nhân lực, ít điều kiện so với đối phương (đảng CSVN), nên chúng ta cần tập trung năng lực vào những gì cần thiết trong hiện tại. Những gì cần thiết trong tương lai, chúng ta chỉ nên tạm thời nghĩ đến chứ chưa nên đặt nặng. Nếu với lực lượng và khả năng quá hạn hạn hẹp mà chúng ta lại trải tất cả sức lực của mình lên mọi lãnh vực, cả về không gian lẫn thời gian, thì chẳng một việc nào chúng ta làm hữu hiệu được. Mặt trời với một năng lượng to lớn vô cùng nhưng trải rộng ra khắp mặt địa cầu thì đâu tạo được một đám cháy nào. Nhưng chỉ cần một kính lúp để tập trung một lượng ánh sáng rất nhỏ có diện tích vừa bằng bề mặt kính lúp ấy thì vẫn có thể gây nên một ngọn lửa. Ngọn lửa ấy có thể đốt cháy cả một khu rừng.

Cũng vậy, muốn bẻ gẫy một nó đũa, nếu ta cầm nguyên cả bó mà bẻ thì khó mà bẻ nổi. Nhưng nếu bẻ từng chiếc một, thì ta có thể bẻ hết bó này tới bó khác một cách dễ dàng. Cuộc đấu tranh chống lại chế độ CSVN vừa độc tài vừa nham hiểm để xây dựng một chế độ dân chủ là một việc hết sức khó khăn, đòi hỏi rất nhiều hy sinh gian khổ cũng như sự khôn ngoan, mưu trí. Tương tự như chuyện bó đũa, nếu chúng ta không chia nhỏ công cuộc khó khăn này thành nhiều phần nhỏ hay nhiều giai đoạn, mà cứ muốn làm tất cả cùng một lúc thì không bao giờ thành công. Trong mỗi giai đoạn ta chỉ nên tập trung năng lực vào mục tiêu của giai đoạn đó, những gì liên quan tới những giai đoạn khác, chúng ta tạm gác sang một bên, chỉ nên để một số người đặc biệt quan tâm đến chúng thôi. Thực hiện xong giai đoạn này, chúng ta mới nên bước sang giai đoạn khác.

Để phá một khu rừng hầu xây dựng một thành phố, chúng ta nên chia công việc ấy ít nhất thành hai giai đoạn: giai đoạn phá rừng và giai đoạn xây thành phố. Khi phá rừng, chúng ta cần tập trung vào việc phá rừng, chưa cần nghĩ đến việc tuyển mộ những kỹ sư, các nhà thầu khoán để xây thành phố... Giai đoạn đầu, chúng ta chỉ cần thu nhận những người có khả năng cưa cây, đốn cây, khiêng cây, dọn dẹp, di chuyển... Ai có những khả năng tối thiểu này và đồng ý phá rừng thì chúng ta nên mời họ làm việc. Thu nhận người phá rừng, ta không nên đặt nặng vấn đề đạo đức, tuổi tác, học thức, tài chuyên môn, hay cách thức phá rừng… Nếu cứ đặt tiêu chuẩn phải là người trong sạch, không có tật xấu, phải có trình độ mới chấp nhận cho họ phá rừng, hoặc đòi hỏi họ phải biết cưa máy mới chịu nhận, và loại bỏ những ai chỉ biết chặt cây bằng dao, hoặc cưa bằng tay… thì lực lượng phá rừng của chúng ta chẳng được bao nhiêu, và việc phá rừng sẽ phải tốn rất nhiều thời gian. Chỉ khi nào sắp phá xong khu rừng thành bình địa và chuẩn bị xây dựng thành phố thì chúng ta mới cần tuyển mộ những kỹ sư, những nhà thầu khoán, thiết kế, những thợ xây, thợ mộc, v.v...


Hiện nay, việc đầu tiên chúng ta phải làm là làm sao lật đổ chế độ độc tài cộng sản trước đã. Việc xây dựng một chế độ tự do dân chủ là giai đoạn kế tiếp, chúng ta cũng cần nghĩ tới. Nhưng trong giai đoạn này, thiết tưởng chúng ta chỉ nên để cho những nhà chính trị hoặc những người chuyên môn lo, hầu khi cộng sản sụp đổ, chúng ta có thể thực hiện ngay. Còn đại đa số chúng ta không nên quan tâm quá nhiều vào giai đoạn ấy, mà nên tập trung vào giai đoạn đầu là lật đổ chế độ phản dân hại nước này.

Trong giai đoạn lật đổ chế độ độc tài, chúng ta cần sức mạnh, cần sự hợp tác của toàn dân, trong nước cũng như hải ngoại, và sự hợp tác của chính phủ các quốc gia có lý tưởng dân chủ như Hoa Kỳ, Canada, Pháp, v.v... Không có sức mạnh thật lớn để tạo sức ép lên chế độ độc tài thì CSVN không bao giờ chịu từ bỏ quyền lực. Vì thế, tất cả những lời nói hay việc làm nào bất lợi cho việc tăng cường sức mạnh của lực lượng đấu tranh, nhất là những gì gây chia rẽ, làm lực lượng đấu tranh bị yếu đi, hay làm chính nghĩa của chúng ta bị lu mờ, thì ta nên tránh.

Để có được sức mạnh của toàn dân, chúng ta cần sự hợp tác hay liên kết của mọi người Việt trong nước cũng như hải ngoại. Muốn thế, chúng ta nên đặt thấp tiêu chuẩn hợp tác xuống một chút. Ai cùng lý tưởng chống cộng với chúng ta thì trong giai đoạn này chúng ta nên sẵn sàng hợp tác với họ hoặc mời họ hợp tác với mình. Hãy chấp nhận sự khác biệt giữa họ với nhau: có người chống cộng vì lý tưởng tự do dân chủ nhưng cũng có người chống cộng vì hận thù; có người chống cộng vì yêu nước nhưng cũng có người chống cộng vì tham vọng cá nhân; có người đấu tranh vì lợi ích của cả đất nước, mà cũng có người đấu tranh vì lợi ích cá nhân; người chống cộng kiểu này, người chống cộng kiểu khác…

Trong giai đoạn này, chúng ta nên chấp nhận tất cả, đừng chỉ trích khi thấy ông A có tật này, bà B có khuyết điểm kia, ông C đấu tranh vì tiền, bà D vì lợi ích cá nhân, v.v... Những người đã dấn thân vào công cuộc chống độc tài cộng sản, dù có khác nhau cũng đều phải hy sinh thì giờ, tiền bạc, công lao, sức khỏe… chẳng ai muốn bị phê bình chỉ trích. Nếu dấn thân vào cuộc đấu tranh mà cứ bị hết người này chỉ trích đến người kia soi mói những khuyết điểm của mình, thì rất dễ nản chí và bỏ cuộc. Rất nhiều người đã bỏ cuộc vì lý do này. Mà có ai lại không có khuyết điểm? Những người hay tiếng chỉ trích có bao giờ tự xét mình không? Chẳng lẽ họ là người toàn vẹn, không có khuyết điểm? Thật đáng buồn cảnh "thờn bơn méo miệng chê trai lệch mồm!"

Trong giai đoạn cần sức mạnh, cần sự hợp tác của toàn dân? tôi muốn nhấn mạnh chữ "toàn" ở đây, "toàn" có nghĩa là tất cả? để chống lại cộng sản, thì chúng ta không nên loại trừ ai chỉ vì những khuyết điểm, sai sót của họ. Tốt nhất, chúng ta nên nhìn vào những ưu điểm của họ và khuyến khích họ, chứ không nên nhìn vào những khiếm khuyết của họ để chê trách. Có rất nhiều người lập được biết bao thành tích rất đáng nể phục trong cuộc đấu tranh hiện nay, tuy nhiên trong quá trình đấu tranh của họ cũng phạm ít nhiều lỗi lầm hay sai sót trong lời nói hoặc trong việc làm. Chuyện sai sót đó làm sao tránh được? Chúng ta đâu phải toàn là những vị thánh hay toàn là những người sáng suốt! Chỉ những người không đấu tranh, không làm hay không nói gì cả thì mới không sai sót. Thế nhưng nhiều người đấu tranh khác lại chỉ nhìn thấy những khuyết điểm sai sót của họ và phóng đại lên, làm họ bị mất uy tín, mà không hề thấy hay đếm xỉa gì đến những việc tốt đẹp lớn lao họ đã làm được. Như thế thật là bất công! Hành động như thế thì có lợi cho ai?

Sẽ tới lúc chúng ta cần phải phê bình và quan tâm ít nhiều tới những khuyết điểm của những người đấu tranh. Đó là lúc chúng ta bắt đầu xây dựng đất nước, chúng ta cần tuyển chọn những người tài đức, xứng đáng lãnh đạo đất nước hay lãnh đạo tổ chức, đoàn thể qua những cuộc bầu cử. Chỉ lúc đó chúng ta mới cần phê bình, loại trừ những người kém cỏi, thiếu tài thiểu đức. Còn hiện nay, chúng ta cần sự hợp tác và liên kết chặt chẽ của toàn dân (xin lưu ý chữ "toàn") để có đủ sức mạnh trong cuộc đấu tranh chưa cân sức này. Chưa tới lúc chúng ta cần loại trừ những người thiếu tài thiếu đức. Do đó, việc phê bình chỉ trích giữa hàng ngũ đấu tranh với nhau hiện nay không có lợi, hoặc lợi ít hại nhiều. Vì thế chúng ta nên hạn chế tối đa việc chỉ trích này. Nếu bất đắc dĩ phải chỉ trích, thì hãy chỉ trích trong tinh thần xây dựng và tế nhị.

Nguyễn Chính Kết

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.