Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhớ Bạn Nguyễn Chiến

16/03/201300:00:00(Xem: 7600)
Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào những năm cuối thập niên 1970 của thế kỷ trước, trong khuôn viên trường Đại học UC Berkeley. Khi đó sinh viên Việt còn rất ít, chưa đến 100, và môi trường đã đưa chúng tôi đến với nhau là Hội Sinh viên Việt Nam tại đây (VSA) mà anh Chiến Nguyễn đã tham gia sinh hoạt từ những ngày thành lập vào đầu năm 1979.

Anh được sinh viên bầu làm trưởng ban sinh hoạt trong ban chấp hành thứ hai của hội, khi đó anh Lê Duy Huân làm chủ tịch, sau chủ tịch tiên khởi là anh Dư Minh Trọng. Anh thay anh Nguyễn Trọng Vũ trong vai trò lo tổ chức các sinh hoạt thể thao, pic-nic.

Cuối tuần đầu tháng 3 vừa qua, anh em chúng tôi đã thật bàng hoàng, xúc động khi hay tin anh Chiến Nguyễn (1955-2013) qua đời vì tai biến mạch máu não.

Một hai tuần trước đó anh và một số bạn cựu sinh viên Đại học Berkeley đã có buổi ăn trưa để bàn việc tổ chức hội ngộ ghi dấu ngày chúng tôi ra trường trên dưới 30 năm trước. Anh đang đi lo tìm chỗ cho cuộc họp mặt thì định mệnh đã đưa anh về cõi Phật.

Sáng thứ Bảy 9-3, đến nhà quàn Oak Hill nhìn mặt anh lần cuối có nhiều bạn học cũ, có các anh từng tham gia ban chấp hành VSA như anh Trọng, anh Vũ; có những người bạn thân trong nhóm EECS đầu tiên tốt nghiệp Đại học Berkeley vào những năm 1980-82 như Lê Đình Đệ, Quang Phạm, Thắng Quan, Quyền Vũ, Hải Đặng, Nguyễn Tùng, Hùng Ngô, Tuấn Ngô, Hùng Phạm, Di Bình, anh Công và nhiều bạn khác đã làm việc hay sinh hoạt với anh sau này như Đào Kiều Liên, Diễm Trần, Nguyễn Hữu An, Thanh Hà, Tấn Đinh, Nguyễn-Khoa Thái Anh, Mai Trịnh, Thanh Hương…

Anh Quyền Vũ chia sẻ những kỷ niệm về anh Chiến như sau:

“Chúng tôi có duyên với nhau. Từ ngày bắt đầu trở lại cuộc sống sinh viên cùng cắp sách đến trường CCSF năm 1977, rồi chuyển lên UC Berkeley năm 1979 chúng tôi lại có những ngày miệt mài đèn sách ở Cory Hall cho đến khi ra trường năm 1981. Tôi ít có thì giờ tham gia sinh hoạt của VSA nhưng biết Chiến cũng tích cực với hội và quậy lắm. Ra trường mỗi người một nơi, đến đầu năm 1985 Chiến gọi cho tôi biết có dự án SPARC ở Sun Microsystems, nghe lời dụ dỗ tôi đầu quân tại Sun. Từ đó chúng tôi lại gặp nhau mỗi ngày, hai đứa ở hai đầu hành lang. Làm việc chung, ăn những món ăn chung mà tôi không dám kể ra. Năm 1987 tôi lại dọn về ở gần nhà của Chiến Ngôn, mỗi đứa ở đầu một con đường cách nhau 5 phút đi bộ. Ganh đua ở trường, ganh đua ở sở, nay còn ganh đua sản xuất Jr. Cuối cùng mỗi gia đình chúng tôi có 3 đứa, sàng sàng tuổi với nhau nên học chung trường, chung lớp. Nhìn lại giật mình, một chớp mắt mà đã 36 năm với nhiều kỉ niệm kể ra chẳng hết. Nhìn bạn nằm đó như trong một giấc ngủ dài. Chẳng thể tin cái duyên đã gắn bó chúng tôi hơn nửa đời người đột nhiên tan biến…”
buivanphu_20130314_chiennguyen_h01
Anh Chiến Nguyễn, đứng giữa cầm bảng hình thiếu nhi vượt biển, trong buổi biểu tình kêu gọi thế giới cứu giúp thuyền nhân ở Sproul Plaza, Đại học Berkeley tháng 11-1979. (ảnh Bùi Văn Phú)
Là cựu sinh viên Đại học Khoa học Sài Gòn, đến Hoa Kỳ định cư, anh Chiến theo học đại học cộng đồng rồi chuyển lên UC Berkeley, ra trường đi làm cho một số hãng điện tử vùng San Jose rồi lập ra công ty Acronics Systems Inc.

Anh Quang Phạm, một kỹ sư cũng tốt nghiệp UC Berkeley và đã làm việc nhiều năm với anh Chiến cho biết công ty Acronics chuyên làm các mẫu hàng điện tử từ bản vẽ thiết kế do các công ty đưa ra. Anh Chiến là một người Việt thành công trong việc mở công ty điện toán và có giấy chứng nhận hội đủ tiêu chuẩn quốc tế.

Sự thành công của Acronics trong công nghệ điện tử được nhiều người biết và anh Chiến đã từng chia sẻ kinh nghiệm của mình với đài BBC Tiếng Việt và truyền thông trong nước.


Những ngày còn ở dương trần anh Chiến và hiền thê là chị Trần Thị Kim Ngôn, tốt nghiệp UC Berkeley ngành Chem E., thường tham gia sinh hoạt cộng đồng, từ yểm trợ các hội hướng đạo, các tổ chức thiện nguyện, xã hội đến khuyến khích hoạt động sinh viên. Nhiều lần anh chị đã trở lại trường để xem sinh viên Berkeley thế hệ sau làm văn nghệ truyền thống.

Diana Dương, năm ngoái là Phó Chủ tịch Ngoại vụ của VSA tại Đại học Berkeley để lại cảm nhận như sau:

“Bác Chiến luôn là một mạnh thường quân tích cực yểm trợ cho Cal VSA để khuyến khích thế hệ lãnh đạo trẻ. Bác rất tích cực ủng hộ cho chương trình VISION do hội đề ra để giáo dục giới trẻ về những vấn đề liên quan đến người Việt và người Mỹ gốc Việt…”

Những ngày ở Đại học Berkeley, anh Chiến đã quan tâm đến những vấn đề liên quan tới Việt Nam, đến người vượt biển. Bác sĩ nhãn khoa Đào Kiều Liên học cùng thời với anh Chiến Nguyễn nhớ đến kỷ niệm sau:
buivanphu_20130314_chiennguyen_h02
Anh Chiến Nguyễn, bên trái, chị Kim Ngôn, bên phải, và một số bạn học Berkeley tại buổi hội ngộ cựu sinh viên năm 2008. (ảnh Bùi Văn Phú)
“Nghĩ đến anh Chiến tôi nhớ đến lớp về người Mỹ gốc Á đầu tiên mà chúng tôi học chung với nhau cách đây lâu lắm rồi. Bà thày yêu cầu giúp tìm những tài liệu liên quan đến di dân gốc Việt để mở rộng nội dung giảng dạy trong lớp. Chúng tôi bắt đầu với câu chuyện của chính bản thân mình, bằng cách nào và vì sao chúng tôi đã đến Hoa Kỳ. Rồi chúng tôi mời diễn giả đến lớp nói chuyện, là những người làm việc giúp người tị nạn định cư, ổn định cuộc sống, tìm việc làm.”

Thời đi học, anh Chiến tích cực hoạt động sinh viên. Ra đời, anh tham gia các sinh hoạt của cựu sinh viên Việt tại Đại học Berkeley và cựu sinh viên Đại học Khoa học Sài Gòn. Năm 2012 anh dự định qua Paris tham gia họp mặt sinh viên khoa học nhưng không đi được vì bệnh vào giờ chót.

Năm 2010 anh đã đến Úc hội ngộ cùng anh em cựu sinh viên khoa học. Bạn Tiền Lạc Quan từ Úc ghi lại hình ảnh của anh:

“Tuy anh đã thành người thiên cổ nhưng hình ảnh của anh chắc chắn sẽ còn mãi trong lòng quý Thầy Cô và bạn hữu đã từng gặp gỡ, quen biết. Mỗi khi nhớ đến anh, chúng ta có thể tìm lại hình ảnh vui tươi, giọng nói, tiếng hát trầm ấm của anh qua những bài ca sinh hoạt trong chuyến đi Sydney-Canberra ngày 01 tháng 12 năm 2010…”

Các bạn sinh viên Berkeley nhớ và quý mến vì anh thường đến với chúng tôi, từ những buổi gặp gỡ thân tình ở quán cà-phê trên đường Sutter, San Francisco của anh Nguyễn Khánh, cựu Chủ tịch VSA-UCB, đến những bữa ăn trưa ở nhà hàng Thành Được, ở quán bún Lào ở Milpitas với các bạn quanh vùng San Jose.
buivanphu_20130314_chiennguyen_h03
Các bạn đến nhìn mặt anh Chiến Nguyễn lần cuối hôm 9-3. (ảnh Bùi Văn Phú)
Hình ảnh về anh Chiến mà tôi còn nhớ là lúc anh làm trưởng ban sinh hoạt của VSA. Hôm đó hội tổ chức đi pic-nic, dự định là ở công viên nhưng gặp ngày trời âm u và mưa nên thay đổi địa điểm vào phút chót không kịp thông báo, nhưng anh cứ ra trước điểm đã hẹn tập họp ở Eshleman Hall để báo cho các bạn địa điểm mới. Anh phối hợp để có xe đưa sinh viên đến Ridge Project. Hôm đó tuy sinh hoạt trong phòng hội của ký túc xá nhưng không kém vui vì anh Chiến biết nhiều bài hát cộng đồng và những trò chơi.

Anh Thắng Quan, người giữ dây nối kết giữa cựu sinh viên với VSA tại Đại học Berkeley cho biết anh đang bàn thảo với các em sinh viên về chương trình học bổng mang tên Chiến Nguyễn. Trong văn nghệ truyền thống năm nay, vào ngày 21-4, sinh viên Việt tại Đại học Berkeley sẽ dành ra một phút để nhớ đến anh.

Thôi. An nghỉ nhé anh Chiến.

© 2013 Buivanphu.wordpress.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.