Hôm nay,  

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

17/12/201100:00:00(Xem: 17772)

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

Ăn cá gì mắc xương...

Trương Ngọc Bảo Xuân

Hai hôm trước chị Ngà vô tiệm với một vẻ mặt rất ư là đau khổ. Tuần rồi treo cánh tay lên, tháo xuống, giờ tới cái vẻ mặt “hãm tài”! vừa thấy mặt chị,Thu nói liền:

-Nữa! gì nữa đây, chị hai?

Thanh xí xó, giọng cay nghiệt:

-Ối…x…. Con trai bỏ nhà đi bụi đời con gái mang bầu với chàng họ Sở thì mặt mày mới bí xị như vậy, còn không thì làm ơn tươi tươi lên dùm đi chị tư. Chỗ làm ăn.

Tuấn nói:

-Này này hai bà chằn. Có chuyện gì thời ngừơi ta mới mang bộ mặt ấy, hãy yêu thương nhau mà hỏi han cho ra nhẽ, cớ sao hai bà chằn lại mắng nhiếc xối xả thế? Chị Ngà, chia sẻ chia sẻ?

Chị Ngà tằng hắng, giọng nói nghe như đang ngậm hột trái thị, gằn gằn:

-Ưm hừmh…mắc miếng xương…ngay cổ họng…khó chịu muốn chết đây nè.

Kim hỏi:

-Ủa vậy sao, tội nghiệp hông, xương gì? Xương gà hay xương cá? chắc là xương cá chớ mắc xương gà thì chị đâu còn xác mà vác vô tiệm vầy, có cơ nằm khọt khẹt trong nhà thương rồi. Ăn cá gì mắc xương? Cá rô đồng hả? cá rô đồng kho xả ớt ăn ngon bể bụng! mà xương thì xương phát sợ. Hôì nhỏ đâu dám ăn.

Thanh nói:

-Bà này nói dóc lòi chành. Hổng dám ăn thì sao biết ngon bể bụng? xạo gì đâu!

Kim nói:

-Hổng phải, tại tui nói chưa hết chưa rõ, bà thù cá nhân bà nhảy vô họng tui ngồi! nói là nói bị mắc xương một lần tởn tới già, đâu dám rớ nữa. Ham gây!

Chị Ngà khục khịch cổ họng rồi mới trả lời:

-Cá he. Thèm cá he kho mẳn…thấy bán sale tươi rói mua mấy con kho cho một nồi, mới ăn nửa con. Biết cá có xương, ăn cũng ráng lừa xương chớ, mà bị mắc một miếng vậy thiệt là tức.

Thu nói:

-Chị vò viên một cục cơm bự nuốt vô. Trôi miếng xương liền.

Thanh nói:

-Nuốt bánh mì cũng được. Đừng nhai.

Chị Ngà lắc đầu:

-Rồi. Hổng ăn thua gì. Nuốt mấy cục cơm nuốt nguyên miếng bánh mì nuốt thêm một miếng chewing gum nữa, xém chút mắc nghẹn, uống nước lình bình sình cái bụng, miếng xương còn mắc ngang đây.

Sương chắc lưỡi:

-Uí! chị dám nuốt kẹo cao su à? hổng sợ nó quấn ruột à? bộ tính nuốt kẹo cao su vô cho nó bọc miếng xương lại rồi kéo xuống bao tử sao? Trời trời, trị mắc xương kiểu gì mà nguy hiểm quá vậy trời!

Vinh nãy giờ làm thinh giờ mới mở miệng:

-Vậy, bây giờ chỉ còn cách này thôi.

Chị Ngà hỏi:

-Cách gì? chữa mẹo hả? nói nghe coi.

Vinh cười:

-Thì bây giờ chỉ còn cách duy nhứt là hãy để cho cơ thể chị nó xử cái quân xâm lược. Cứ để tự nhiên, bạch huyết cầu của chị sẽ bao vây miếng xương cá và “quánh” cho nhừ xương ra!

Ai nấy trong tiệm cười cái rần.

Láng nói:

-Ông nội này ít nói, lâu lâu mới phún ra một câu, mà lần này nói thiệt, ông nói lảng xẹt trớt quớt!

Chị Ngà cũng phải bật cười, rồi nhíu mày:

-Trời trời. Quánh tới chừng nào xương mới nhừ?

Kim nói:

-Vậy lỡ bạch huyết cầu của chị yếu quá uýnh hông lại thì sao?

Thu dành trả lời:

-Thì chạy te, rồi quân xâm lược thừa cơ chiến thắng xương mẹ sinh sản ra thêm vài miếng xương con, găm đầy cổ họng chị Ngà như chùm mía ghim!

Khải nạt vợ, nói:

-Thôi đừng nói khùng. Hay chị tới bác sĩ nhờ gắp miếng xương ra hộ. À, không hiểu ở Mỹ này bác sĩ gia đình có làm chuyện ấy hay không nhỉ? Có thể phải đi chụp quang tuyến để xem xương bé xương to cỡ nào rồi thì là phải vào bệnh viện giải phẫu thì là…

Khải chưa dứt lời, Thu la lên:

-Thôi, cái anh kia, nói gì mà lớn chiện nghe bắt mệt. Chỉ là một miếng xương cá he, nhỏ tí nị mà tính chiện vô nhà thương!. Anh có biết mỗi khi vô nhà thương đụng dao đụng kéo tốn ít nhứt cũng mấy ngàn đô la hông? Nghèo mà ham!

Chị Ngà nè, chị tin em đi, em có kinh nghiệm mắc xương hồi nhỏ rồi, ăn mau quá nuốt luôn xương là thường, bây giờ chị phải lỳ, chịu khó khó chịu vài ngày, ba ngày là cùng, bảo đảm tự nhiên miếng xương trôi đâu mất tiêu. Chị cứ nghĩ đi, như mình bị dầm xướt vô ngón tay mà hổng thế nào khựi ra được, hay là, trong này có ai bị gai xương rồng đâm vô da chưa? Nó nhỏ tí nị không nhìn thấy để mà gắp ra, cả chùm gai chớ đâu phải một, vậy mà đau nhức cao lắm ba ngày tự nhiên hết đau. Là cơ thể mình nó tự động tiêu hủy tẩy chay tống khứ lũ khốn nạn đó. Chị ráng uống nhiều nước nha. Ráng ăn nhiều rau loại có xơ như bắp cải cần tây, ăn nhiều trái cây thịt thà cho có nhiều sinh tố giúp cơ thể mạnh mẽ, gián tiếp thêm khí giới chống giặc, ba ngày sau chị hổng hết thì em thền, chịu tiền cho chị đi bác sĩ.

Trong tiệm ai nấy chưng hửng. Cha chả, cô Thu kẹo kéo nổi danh trong làng làm nails này mà chịu tuyên bố một câu xanh dờn, khó tin quá nhưng có thật. Để rồi coi.

Hai hôm sau.

Vô tiệm, chị Ngà cười tươi tắn, tay ôm một bịt gì đó. Ngang bàn làm việc của Vinh chị thò tay lấy ra đưa Vinh một gói, ngang bàn Thu moi ra đưa Thu một gói, miệng nói:

-Ăn đi ăn đi.

Rồi vừa đi tuốt vô trong vừa réo:

-Nè mấy ngừơi vô lấy đồ ăn sáng đi.

Thanh nói:

-Cha a a…. bữa nay chị Ngà bảnh quá ta.

Thu hỏi liền:

-Sao? Em nói có đúng hông? nuốt nước miếng còn đau hông?

Chị Ngà cười cười:

-Hết xót hết thốn hết đau rồi, còn hơi hơi khó chịu thôi. Chắc là bị đội quân bạch huyết cầu của tui bao vây và tiêu diệt rồi. Nói thiệt, bữa đầu tui đã tính chạy vô phòng cấp cứu rồi. Cậu Vinh cô Thu này hay thiệt nha, trị kiểu lỳ coi bộ có hiệu quả thấy rõ.

Tuấn trề môi. Thanh xí một cái dài:

-Xí. Tại chị nuốt nhằm miếng xương nhỏ loại cá kèo chí mén lẫn lộn trong thịt cá chớ nếu chị nuốt nhằm cái xương trên đầu có ngạnh chĩa ba thì khỏi có trị kiểu “lỳ” đó đâu nha. Hồi nẳm trong xóm tui có nhỏ đó bị mắc xương mặt xanh dờn giãy giụa một hơi rồi ngộp chết luôn đó. Hổm hổng nói ra sợ mang tiếng hù dọa chị sợ thêm…ạ…hèn chi bữa nay chị mua đồ ăn vô thưởng cho hai lang băm đó ha, sướng quá tụi em cũng được ăn ké, é…hé hé hé...

Thu nói:

-Thôi, bà này cười như con khỉ! chị Ngà bây giờ ổn rồi. Từ nay về sau ăn cá chị nhớ cẩn thận nghe chị Ngà. Gần Tết rồi. Năm tuổi của chị, cái hạn sắp qua rồi. Nói thiệt, chị mà có bề gì là tụi em…tuị em…

Vừa nói tới đó, tự nhiên Thu đưa tay lên dụi dụi con mắt ươn ướt làm ai nấy cùng im re. Mặt mày người nào ngừơi nấy nửa vui nửa buồn buồn./.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
Quí vị muốn tránh cảm giác choáng váng hay nhức đầu dữ dội sau khi uống rượu chăng ? Hãy ăn vài lát dưa leo trước khi đi ngủ. Khi thức dậy, quí vị sẽ thấy tỉnh táo và hết nhức đầu. Dưa leo chứa một lượng đường vừa đủ, các loại vitamin B, và các chất điện giải để tái bổ sung những tinh chất sinh tố cần thiết mà cơ thể đã bị mất đi, hầu tái lập sự cân bằng, xua tan cảm giác choáng váng hay nhức đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.