Hôm nay,  

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

05/11/201100:00:00(Xem: 14226)

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

Trường Việt Thiếu Gì Hổng Học

Trương Ngọc Bảo Xuân

Trong một tiệm Tóc.

Hạnh báo tin:

- Mấy chị mấy anh ơi Hạnh mới ghi danh đi học nghề Esthetician. Trường nầy đó nha, thầy cô học trò gì cũng Mỹ rặc chăm phần chăm.

Mẫn đốp liền:

- Xất. Thân mới wa mà làm tàng, tính vô trường Mỹ đặng làm Hoa Hậu ngoại quốc hả" Trường Việt thiếu gì hổng học đi học trường Mỹ làm sao hiểu.

Hạnh liếc xéo Mẫn, trề môi, nói:

- Sao hổng hiểu" Thiếu gì người sẵn sàng kèm. Cái gì hổng hiểu giở tự điển ra dò.

Mẫn nói:

- Aaaạ... thì ra dzậy... ai mà ngờ chị dùng "mỹ nhân nghệ" để lợi dụng đàn ông. Từ ngữ chuyên môn người trong nghề dạy mình mới hiểu chớ tự điển dịch ra xài chung cho nhiều chuyện, đâu có giải thích sát nghĩa.

Hạnh hổng vừa, mắng lại:

- Xí. Làm như ai cũng như you. Suy bụng ta ra bụng người. Tôi đây khỏi cần phải lợi dụng ai, tự nhiên thiên hạ bu lại chớ tui có mời thỉnh ai đâu.

Phụng nói:

- Để tui kể cho mấy người hay nha, trường tui đang học có con nhỏ đó là thợ neo chuyển nghề, bày đặt vô trường Mỹ học đâu được hai tuần phải đổi qua trường nầy tại vì bài có hiểu gì đâu. Đã học cả hai tuần lễ mà hỏi vậy chớ động tác Effleurage, Kneeding, Vibration, Tapotement là động tác gì và làm sao phân biệt được, nó ngớ ra. Mấy chị trong lớp nói nó "học như vậy đi về trồng lúa cho xong" chẳng dè trong lớp có một con nhỏ Việt Nam sanh đẻ tại Mỹ hổng biết tiếng Việt rành nó ngớ ra hỏi "trồng lúa là trồng cây gì.” Tui nói "là gạo đó" nó cũng còn lú, tui nói thêm "là cơm mình ăn đó" nó mới aaaà rồi còn ráng thêm "vậy sao hổng nói trồng cây gạo hay trồng cây cơm cho dễ hiểu, tại sao phải nói là trồng lúa cho người ta thắc mắc".

Tui mới nói "chỉ có you hồi nhỏ hổng chịu tập nói tiếng Việt bây giờ mới bí lù chớ là người Việt ai mà hổng biết cây lúa."

Mẫn thúc:

- Rồi sao nữa chị bảy Phụng" dông dài lạc đề chị nì.

Phụng trả lời:

- Ờ rồi nó mới nói tại hổng hiểu gì hết mới xin trở qua trường Việt. Tụi nầy thắc mắc muốn biết trường Mỹ dạy sao biểu nó đâu làm bài Plain Facial cho coi, tui thấy nó cứ xài một ngón tay vuốt lên vuốt xuống kéo qua rà lại rồi vỗ bẹp bẹp bẹp là xong. Dở ẹt!

Người ta có bốn động tác chánh, phải làm cho rõ ràng mới có điểm chớ. Làm thợ dưỡng da phải biết vuốt lên chớ không được vuốt xuống, đẩy từ đuôi bắp thịt lên đầu bắp thịt, chỗ nào là chỗ nhiệt để nhấn để xoa nhẹ nhẹ nâng chân mày lên chớ hổng phải dựt bưng bưng như nhổ lông gà, tui mới vô mà tui còn hiểu như vậy đó. Săn sóc da mặt cho người ta phải làm cho nhẹ nhàng nhưng cũng phải có sức chớ hổng phải rà rà kỳ kỳ như kỳ đất, phải nhịp nhàng phải liên tục bàn tay lúc nào cũng tiếp xúc với da mặt khách chớ hổng phải đang massage cần lấy thêm miếng kem, buông luôn cả hai bàn tay ra, người khách đang trong tình trạng tê mê thoải mái bỗng giựt mình, nổi sùng, họ sẽ bye bye mình luôn. Đó là những điều căn bản cho tất cả các tiểu bang áp dụng. Trường em học cô thầy cũng dạy bằng tiếng Anh rồi dịch qua tiếng Việt cho mình hiểu.

Kim chen vô:

- Thôi thôi tui biết rồi. Người ta đồn là có mấy trường học hổng có cô thầy dạy, mạnh ai nấy học hay người trước chỉ lại người sau...

Hạnh cãi:

- Hổng phải dzậy đâu có đi học rồi tui biết. Nhiều người đâu có vô học mỗi ngày rồi thiếu bài, tới chừng đi thi học chưa đủ rớt rồi đổ thừa hổng có ai dạy...

Mẫn vẫn còn thắc mắc:

- Em chưa hiểu rõ, lập lại em nghe.

Hạnh nói:

- Nghĩa là, có người họ làm sao hỏng biết chớ vô lớp tui nghe toàn là lời nói xấu, thi rớt về là đổ thừa người nầy người kia mà hong chịu tự xét lại mình thì làm sao mà tiến bộ", rồi dốt vẫn hoàn dốt. Dầu cô thầy có dạy giỏi cách mấy trường có nổi tiếng gì đi nữa người ta dạy mà mình hông chịu học cho kỹ thì đi học làm chi cho phí thì giời. Thì giờ là hột xàn!

Chị Điệp cười ha hả:

- Cha lâu ngày mới nghe cô nầy bàn luận nghe mát cái lỗ tai. Nghề dạy cực lắm mấy nường ơiii. Mỗi ngày có một hai học trò vô, chẳng lẽ cô phải dạy ngược trở lại" Nếu dạy như vậy làm sao những người vô trước có đầy đủ bài đặng ra trường đi thi. Học trò vô sau phải học theo người vô trước, chừng đủ giờ của mình thì cũng đủ bài. Phải yậy hông nà. Nhỏ Mẫn rỏ ràng khoái kim cương. Từ hồi nào tới giờ tui cứ tưởng...

Mẫn ngắt lời:

- Tưởng gì!

Chị Điệp cũng còn cười:

- Tưởng you chỉ khoái đàn ông!

Mẫn cười:

- Hứ. Tưởng tượng như tưởng voi. Em lúc nầy tu rồi. Em phải tự lập dựng tương lai. Em đíu cần thằng nào!

Kim giựt mình:

- Chị nầy thù dai như Tổng Thống Bush thù Sadam Hussein như Do Thái thù Palestine như tui thù chế độ cộng sản! Chị còn thù Johnny quất ngựa truy phong hả". Thôi chị ơi, hổng phải đàn ông người nào cũng như vậy đâu chị ơiiii...

Chị Điệp cười:

- Ừa. Mấy cô coi vợ chồng Ngó và Sển kìa. Vợ chồng yêu thương nhường nhịn nhau thấy dễ thưong.

Lục xịa vô:

- Hẩu hẩu. Chồi ơi nghe giảng ngộ muốn gụng gún. Hổng phải ngộ nói chơi qua đường nghe, ngộ hoan nghinh chị hết mình. Mai mốt ngộ cũng đi học.

Chị Điệp nói:

- Tui cũng vậy. Tụi mình cùng rủ nhau đi học. Ai muốn học trường Việt thì học. Ai muốn vô trường Mỹ thì vô. Nước tự do dân chủ tùy nghi áp dụng đừng có gây gổ chê bai lẫn nhau mấy cô ơiiii...

Sển nãy giờ chỉ đứng đó lóng nghe hai bàn tay lanh lẹ soạn soạn ba cái đồ nghề bây giờ mới mở miệng:

- Mấy chị làm em nhớ tới bài tập đọc hồi tiểu học nhỏ xíu, hổng biết mấy chị còn nhớ hông."

Chị Điệp gặn:

- Đâu giỏi đọc ra coi.

Sển tằng hắng:

- Bài như vầy nè:

"Trống trường đã đánh thùng thùng

Sao không đi học còn ngồi chi đây

Đến trường nghe lấy lời thầy

Học hành chăm chỉ sau nầy sướng thân."

Dầu học chữ hay học nghề, mình học cho đàng hoàng thì chuyện gì mà không thành công, phải hông mấy chị….

Bây giờ nghe nói đề thi họ dán lên mạng hết rồi, mình chỉ việc in ra thực tập rồi đi thi, tôi có mấy người bạn thi rồi, dễ ợt.

Hạnh nói:

- Có chuyện đó nữa à, vậy thì tội gì không đi học, mấy chị"

Chị Điệp gật đầu:

- Đúng. Mai tôi đi ghi danh, có ai muốn theo không"

Mấy cô làm nails cùng trả lời:

- Tụi em đi nữa. Mai là ngày tiệm đóng cửa nghỉ, vậy mình tụ lại đây đi chung nha.

Chị Điệp nói:

- Ừa. Vậy đi./. 

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
Quí vị muốn tránh cảm giác choáng váng hay nhức đầu dữ dội sau khi uống rượu chăng ? Hãy ăn vài lát dưa leo trước khi đi ngủ. Khi thức dậy, quí vị sẽ thấy tỉnh táo và hết nhức đầu. Dưa leo chứa một lượng đường vừa đủ, các loại vitamin B, và các chất điện giải để tái bổ sung những tinh chất sinh tố cần thiết mà cơ thể đã bị mất đi, hầu tái lập sự cân bằng, xua tan cảm giác choáng váng hay nhức đầu.