Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mắt Xanh Của Thần Oscar

08/03/201000:00:00(Xem: 7303)

Mắt Xanh Của Thần Oscar

Nguyễn Xuân Nghĩa

Và Giải Nhất...  Về Tay...
Một ngẫu nhiên đầy mỉa mai khiến chúng ta được chứng kiến hai biến cố dồn dập trong cùng ngày Chủ Nhật mùng bảy.
Tờ mờ sáng, vừa bảnh mắt ra đã thấy tin tức về cuộc bầu cử Quốc hội tại Iraq. Gần bốn chục người bị thiệt mạng vì quân khủng bố, nhưng hai chục triệu cử tri Iraq vẫn cứ đội bom đi bầu để xây dựng lại nền móng chính trị cho một tương lai tốt đẹp hơn. Đến buổi chiều thì mọi người đều dán mắt vào màn ảnh truyền hình để xem kết quả trao giải Oscar lần thứ 82, tại rạp Kodak ở thủ đô điện ảnh Hollywood. Bình minh là chuyện sinh tử chết người của một quốc gia, hoàng hôn là những phù phiếm rực rỡ của một bộ môn nghệ thuật... Loài người đến lạ!
Chẳng cần là chuyên gia về địa dư chính trị, người ta cũng đã có thể đoán ra kết quả bầu cử tại Iraq: chưa có gì thay đổi lập tức. Lý do là còn chờ việc kiểm phiếu mất nhiều ngày. Nhưng, việc dân Iraq đi bầu Quốc hội lần thứ hai - lần trước là vào tháng 12 năm 2005 - cũng là biến cố đáng chú ý. Và suy nghĩ. Tại một xứ độc tài, bị chiến tranh rồi nội loạn trong bảy năm liền mà người dân vẫn thách đố bạo lực để làm nhiệm vụ công dân và thực thi dân chủ thì chúng ta không nên tuyệt vọng.
Trước khi ngồi ngay ngắn trước... miếu thờ của Thần Điện Ảnh, là màn ảnh truyền hình ở nhà, và xem những ai sẽ lọt vào mắt xanh của thần Oscar, xin có lời chúc lành cho dân Iraq.
Năm nay, giải Academy Awards thứ 82 lọt vào vụ bầu cử của Iraq vì bị đụng show với Thế vận hội mùa Đông tại Vancouver nên được lùi mất một tuần thay vì vào cuối tháng Hai như hàng năm.
Chẳng cần là dân ghiền nghệ thuật thứ bảy, người ta cũng đã có thể đoán ra kết quả các giải Oscar năm nay. Mà lỡ đoán sai thì cũng chẳng chết ai: an toàn hơn chuyện bầu bán tại Iraq!
Năm nay, Việt Nam lại lẫy lừng vắng mặt trong giải Oscar sau khi có gửi một phim của Đặng Nhật Minh đi dự - mà không một tiếng vang. Năm nay, Nam Mỹ mới xứng tài vì có hai tác phẩm lọt vòng chung kết của phim ngoại quốc. Argentina có phim trinh thám nghẹt thở "El Secreto de sus Ojos" và Peru có phim "The Milk of Sorrow" đầy bi thảm. Giây phút nghẹt thở là khi "The Milk of Sorrow" - đoạt giải Berlin Film Festival năm ngoái - sẽ thua "The White Ribbon" của Đức. Dù có đoạt giải Grand Jury tại Cannes, phim "Un Prophète" của Tây vẫn bị văng ra ngoài.
Nhưng đấy là chuyện nhỏ.
Với khán giả Mỹ, đáng chú ý nhất năm nay là cảnh nội chiến của một gia đình. "Vợ chồng cũ không rủ cũng tới" các cụ mình có dạy như vậy, mà sai bét. Năm nay, đạo diễn James Cameron lại đụng bà vợ cũ là Kathryn Bigelow trên tột đỉnh vinh quang với hai tác phẩm khác nhau một trời một vực.
Năm nay, Hội đồng Giám khảo Oscar đặc biệt tuyển ra mười phim thay vì năm phim như mọi năm trước. Nhưng vẫn chỉ có hai tác phẩm là đáng kể nhất: "Avatar" và "The Hurt Locker". Một cuộc chạy đua giữa hai nhân tài.
Phim khoa học giả tưởng "Avatar" (Hóa Thân) của Cameron là một siêu phẩm vĩ đại. Dài gần ba tiếng trong không gian ba chiều 3-D và đã phá vỡ mọi kỷ lục cổ kim về số thu. Sơ sơ là gần ba tỷ đô la và còn đang tính thêm mỗi ngày. Kinh hoàng hơn phim "Titanic" cũng của Cameron hay "Gone With the Wind" của bảy chục năm trước. "Avatar" là một tác phẩm cách mạng về nhiều mặt và được tuyển vào chín giải lớn nhỏ sau hơn một chục năm thai nghén của Cameron. Ông phải trì hoãn mãi mới thực hiện nổi vì kỹ thuật điện ảnh Mỹ chưa đủ tân tiến để diễn tả những gì ông mơ thấy ở trong đầu!
Nhược điểm của "Avatar" là quá thành công về thương mại! Những người trong cuộc của tác phẩm này đều biết vậy mà còn đoán là dù được tuyển vào chín giải lớn nhỏ, có khi "Avatar" lại tay trắng ra về. Vì trao giải cho một tác phẩm hốt bạc như vậy thì có khác gì khen phò mã tốt áo" Mà có khi thiếu nội dung hay thực chất về nghệ thuật chăng!
Dầu vậy, người viết vẫn chấm phim này sẽ đoạt giải xuất sắc nhất trong năm. Trong khi ấy, "The Hurt Locker" của nữ đạo diễn Kathryn Bidelow lại là tác phẩm... ế. Cuốn phim tốn mất 16 triệu đô mà mới thu được vỏn vẹn có gần 13 triệu. So với số thu ba tỷ của "Avatar" thì hơi tiêu điều, chỉ bằng hai phần trăm! Trong lịch sử điện ảnh, phim trúng giải năm 2005 mà ế nhất là "Crash" vì chỉ thu được có 55 triệu Mỹ kim (tính theo hiện giá). Dù sao vẫn còn gấp năm "The Hurt Locker"!


Tới dự dạ hội, nàng Kathryn Bigelow với áo xám rất nền trên một thân hình dài ngoẵng như một ngày không cơm là một đạo diễn thuộc loại không giống ai, có những tác phầm ngược dòng. "The Hurt Locker" là cuốn phim về một đội dò mìn tại Iraq. Vụ khủng bố 9-11 đã qua rồi, những bản trường ca về anh hùng tính trong chiến tranh đã thành nhàm. Từ Hollywood, người ta chờ đợi một nội dung "phản chiến" thì mới có vẻ phải đạo. Nhưng "The Hurt Locker" không đơn giản như vậy nhờ tài sáng tạo của Kathryn Bigelow. Xem xong, khán giả rùng mình bâng khuâng. Rồi đồng ý là Bigelow xứng đáng đoạt giải đạo diễn xuất sắc nhất, một nữ đạo diễn đầu tiên đoạt giải BAFTA của Anh rồi Oscar của Mỹ.
Thật ra, trước khi lọt mắt xanh của thần Oscar, "The Hurt Locker" đã đoạt những giải thưởng cao quý như PGA, DGA, WGA và BAFTA, và trong ý nghĩa nghệ thuật đó thì hơn hẳn "Avatar", mới chỉ trúng giải Golden Globe vào tháng Giêng. Nhưng, Hàn lâm viện Điện ảnh Mỹ cũng có con mắt tinh đời nên không chê một tác phẩm hốt bạc mà vẫn biết tôn vinh một tác phẩm nghệ thuật!
Ngoài việc ngắm nhìn các diễn viên lộng lẫy bước vào thảm nhung đỏ, chúng ta cần rình xem hai ông bà này liếc nhìn nhau thế nào. Và phát biểu nhưng gì khi ông đoạt giải phim hay nhất và bà đoạt giải đạo diễn xuất sắc nhất. Chỉ nội việc tò mò đó cũng đáng đồng tiền bát gạo, và một chầu cơm tay rượu chát, nếu đoán sai!
Còn các giải kia"
Morgan Freeman trong vai Nelson Mandela của phim "Invictus", hay Colin Firth trong phim "A Single Man" và George Clooney của "Up in the Air" sẽ phải nhường tượng vàng về diễn viên xuất sắc nhất cho Jeff Bridges. Trong phim "Crazy Heart", diễn viên thật sự lão thành này quả là xuất thần trong vai một ca sĩ country về già, thất bại ê chề và lại còn ôm đàn nghêu ngao nữa! Cảm động lắm. Sau bốn lần được tuyển, Jeff Bridges đáng được bồng tượng về nhà.
Chẳng hiểu sao, người viết bỗng bồi hồi nghĩ tới Mai Thảo thiểu não trong ngõ Song Long vào một buổi chiều tà của cuộc đời. Chỉ còn chờ người viết truyện phim nữa thôi... Dù không trúng giải diễn viên chính năm nay, Morgan Freeman vẫn là một sự hiện hữu luôn luôn làm sân khấu choáng ngợp với giọng nói từ tốn mà đầy hấp lực. Hãy nghĩ đến một Morgan Freeman cúi đầu lầm lũi trong vai Mai Thảo... Bao giờ"
Năm nay, Meryl Streep của phim về bà chúa nghệ thuật bếp núc "Julie & Julia" sẽ không thấy lại giấc mơ của 26 năm về trước, là đoạt giải Oscar về nữ diễn viên xuất sắc nhất trong vai chính.
Áo trắng thướt tha, nàng khả ái nhường bước cho một tài năng mới, mà thật ra cũng đã nối tiếng từ lâu. Lần đầu tiên mà Sandra Bullock được tuyển vào hành lang của Oscar nhưng xứng đáng đoạt giải nhờ phim "The Blind Side ". Phim này cũng được tuyển vào loại tác phẩm hay nhất trong năm mà khó vượt qua được "Avatar" và "The Hurt Locker". Nhưng là cơ hội bằng vàng cho Sandra Bullock, xưa nay chỉ được thấy qua những vai hài hước và nhẹ nhàng. Một thành tích không nhỏ khi nàng phải qua mặt hai nữ hoàng Meryl Streep và Helen Mirren. Hai đại minh tinh này thuộc loại cứ xuất hiện trong phim nào là phim đó lại được tuyển.
Nhưng lần này thì họ đành nhường sân chơi cho Sandra Bullock.
Ly kỳ nhất là trước đó một ngày, hôm Thứ Bảy, Sandra Bullock cũng đoạt một lúc hai giải khác với phim "All About Steve": là nữ diễn viên tồi nhất và cặp diễn viên... tệ nhất trong năm (với Bradley Cooper). Nhiều người trúng giải đó thì cứ như trúng gió, thấy nhột đến muốn độn thổ. Chứ nàng Sandra Bullock thì hiên ngang đến nhận hai trái dâu dại về!
Dân Mỹ không phải là không có máu khôi hài: từ năm 1981, một số người nghịch ngợm chọn ra các tác phẩm và diễn viên dở nhất trong năm để trao giải Golden Raspberry - gọi diễu là "giải Razzies". Biểu tượng giải thưởng là trái dâu dại mạ vàng giả gắn trên một hộp đựng phim, tất cả trị giá chưa tới năm đồng bạc! Trước khi ôm tượng vàng Oscar, Sandra Bullock lãnh một hơi hai trái dâu dại, một kỳ tích! 
Nói về những khuôn mặt đã qua mà vẫn còn mãi trong tâm tư khán giả, năm nay, chúng ta thấy lại Lauren Bacall. Chuyện này thì khỏi cần đoán cũng trúng! Bốn năm về trước, Lauren Bacall đã lên sân khấu Oscar để giới thiệu loại phim đen của nghệ thuật trinh thám. Năm nay, ở tuổi 86, nữ diễn viên nổi tiếng trong các vai đào lẳng được vinh danh trên sân khấu. Một đời cho nghệ thuật và một cách minh diễn nghệ thuật sống già mà vẫn đẹp. Một cụ bà rất lẳng, với cái cười nhếch mép... 
Bây giờ, người viết có thể yên tâm ngồi thưởng thức nghệ thuật mê hoặc của điện ảnh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tại sao trong “toa tàu” vũ trụ đông chật cứng, đám hành khách phân tử, vi phân tử vẫn được tự do chạy tới chạy lui nhanh như chớp? Tìm tòi, suy nghĩ mãi mới thấy lời giải đáp. Nó nằm trong cái hình thể tuyệt hảo của các vi phân tử, phân tử. Hình thể chứa đựng “bí mật” của Tạo Hóa ấy không bị giấu ở chỗ kín đáo, khó tìm. Nó được rải khắp một phòng triển lãm lớn rộng bằng cả bầu trời. Nó là hình dạng của hầu hết các vì sao: Hình cầu.
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.