Hôm nay,  

Trump Đang ‘Đốt Sách’ Hay Tiêu Diệt ‘Woke’?

23/03/202515:19:00(Xem: 2553)
GettyImages-2206109387
WASHINGTON, DC - NGÀY 20 THÁNG 3:  Cùng với trẻ em ngồi tại bàn học, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump giơ cao sắc lệnh hành pháp đã ký nhằm thu hẹp quy mô và phạm vi của Bộ Giáo dục trong một buổi lễ tại Phòng phía Đông Bạch Ốc vào ngày 20 tháng 3 năm 2025 tại Washington, DC. (Ảnh của Chip Somodevilla/Getty Images)


Hình ảnh những đứa trẻ ngồi ngoan ngoãn sau những chiếc bàn học trong Oval Office, nhìn tổng thống Donald Trump ký sắc lệnh xoá bỏ Bộ Giáo Dục (DOE) là một cú đánh đau điếng vào nền văn minh trăm năm của nước Mỹ. Vở kịch được dàn dựng bởi chính quyền của một quốc gia (từng) hùng mạnh nhất thế giới có vẻ như đã chấm dứt sứ vai trò cốt yếu của giáo dục, từ thời khởi thủy của nền văn minh nhân loại, đã là sứ mệnh hàng đầu trong công cuộc phát triển quốc gia. 

Sắc lệnh này được những người quan tâm ví như “Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn nho” – một công cuộc thống nhất tư tưởng và quyền lực sau khi chinh phục các nước chư hầu.

Nhưng Donald Trump thật sự có khả năng ‘đốt sách” không? Hay đây là một trong những cách ông ta dùng để loại bỏ những chính sách mà Trump và đồng minh gọi là “woke”?

Trump không có thẩm quyền loại bỏ DOE

Bộ Giáo dục Hoa Kỳ (DOE) do cố Tổng Thống Carter đã ký đạo luật thành lập ngày 17/10/1979, có vai trò quan trọng trong việc giám sát và hỗ trợ giáo dục trên toàn quốc. Mặc dù Trump đã dùng sắc lệnh hành pháp để đóng cửa hoàn toàn cơ quan này, nhưng quyền hạn của tổng thống không cho phép đơn phương làm như thế. Giống như các cơ quan liên bang khác, DOE được thành lập theo một đạo luật của Quốc hội, vì vậy chỉ có một đạo luật của Quốc hội mới có thể xóa bỏ.

Reuters nhận định rằng bằng sắc lệnh hành pháp xóa bỏ DOE, Trump (hoặc bất kỳ ai đứng sau Project 2025) đã “lách luật” để nhổ bỏ cái gai trong mắt họ. Sau khi Trump ký lệnh, Thượng nghị sĩ Bill Cassidy của Louisiana và dân biểu Michael Rulli của Ohio, cả hai đều là đảng Cộng Hòa, nói rằng họ sẽ đưa ra một dự luật để loại bỏ bộ phận này. Tuy nhiên, ngay cả như thế, nó sẽ cần phải đủ 60 phiếu thuận tại Thượng Viện.

Thượng Nghị Sĩ đảng Dân chủ Patty Murray nói: “Trump biết rõ rằng ông ta không thể xóa DOE mà không thông qua Quốc hội. Nhưng ông ta có thể chỉ đạo cấp dưới sa thải tất cả nhân sự, đóng các chương trình và chuyển giao nhiệm vụ của bộ cho cơ quan khác. Kết quả cuối cùng cũng tương tự.”

Theo đúng luật pháp, hầu như không có cơ hội nào cho đảng Cộng Hòa tại Thượng viện để có thể đạt được đủ số phiếu loại bỏ DOE. Tuy nhiên, mặc dù không thể đóng cửa cơ quan này một cách hợp pháp, Donald Trump vẫn có những cách khác để phá hoại nó như ông ta đã làm từ thời kỳ “Trump 1.0” Những nỗ lực này đang diễn ra với sự hợp tác tuyệt đối của nội các, như chấm dứt $600 triệu tiền tài trợ liên bang do DOE trao cho các chương trình đào tạo giáo viên. Các đợt sa thải hàng loạt vừa qua đã làm giảm gần một nửa số nhân viên của DOE.

Cuối cùng, tương tự như những sắc lệnh khác mà tổng thống đã ký nhằm mở rộng quyền hành pháp, nỗ lực xóa bỏ DOE sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức pháp lý. Randi Weingarten, chủ tịch Liên đoàn Giáo viên Hoa Kỳ (American Federation of Teachers) nói “Gặp lại các bạn tại tòa” trong một tuyên bố ngắn gọn.

Tuần trước, công tố viên tiểu bang New York Letitia James đã cùng 20 công tố viên khác đệ đơn kiện nhằm ngăn chặn việc chính quyền giải thể DOE sau khi cơ quan này công bố kế hoạch sa thải lực lượng lao động.

‘Đốt sách’ hay tiêu diệt ‘Woke’

Mục thứ 11, bắt đầu từ trang 319 của Project 2025 đã ghi rõ kế hoạch phải giải thể Bộ Giáo Dục. Đây chính là sự chuẩn bị từ trước của những người thuộc phe bảo thủ nhằm loại bỏ chính sách mà Donald Trump, và đảng Cộng Hòa, từ lâu đã coi là “Woke” – vốn là sự nhận thức về bất công xã hội, đặc biệt là liên quan đến phân biệt chủng tộc và bất bình đẳng.

Trong nhiều thập kỷ, đảng Cộng Hòa và phe bảo thủ đã cho rằng DOE là lãng phí và thúc đẩy việc loại bỏ. Một trong những lập luận chính của Trump và đồng minh là cáo buộc DOE đã thất bại trong sứ mệnh cải thiện kết quả giáo dục trong khi chính phủ phải chi ngân sách quá nhiều. Tuy nhiên, theo tờ People đưa ra, DOE là một trong những bộ nhỏ nhất trong nội các. Ngân sách $268 tỷ của DOE vào năm 2024 chỉ chiếm 4% tổng ngân sách của cả nước.

Cá nhân Donald Trump, rất nhiều lần, từ nhiệm kỳ thứ nhất, đã cho thấy ông ta không xem giáo dục là một sứ mệnh quan trọng như từ khởi thủy của nền văn minh nhân loại. Năm 2016, Trump đã bày tỏ ông ta yêu những người thuộc thành phần “poorly educated.”  Trump gọi ngày những người tràn vào tấn công Điện Capitol là “ngày của tình yêu.” Bạo lực, kích động thù hận, xem thường học vấn, bài trừ sự khác biệt, kỳ thị chủng tộc, kỳ thị giới tính… những điều này không nằm trong từ điển của nền văn minh nhân loại.

Tồn tại hay không nên tồn tại những khái niệm đó, tất cả nằm trong sơ đồ có tên Giáo Dục.

DOE không tạo ra sách hoặc thiết lập chương trình giáo dục cho tiểu bang nói riêng và nước Mỹ nói chung. Trách nhiệm của DOE là giám sát nguồn tài trợ liên bang cho các trường học (Title I), thực thi luật giáo dục (Đạo luật Giáo dục Cá nhân Khuyết tật); bảo vệ Title IX (chống phân biệt giới tính) và thu thập dữ liệu để cải thiện giáo dục trên toàn quốc. Ở cấp độ đại học, DOE có chương trình Pell Grants giúp sinh viên vay tiền học với lãi suất thấp, giúp sinh viên đủ khả năng chi trả cho giáo dục đại học.

Chính sách giáo dục của Hoa Kỳ sẽ thay đổi lớn khi DOE bị xóa bỏ. Ngân sách liên bang cấp cho DOE để hỗ trợ học sinh ở các cộng đồng thu nhập thấp và vùng nông thôn cũng như học sinh khuyết tật bị ảnh hưởng nặng nề. Những học sinh thuộc gia đình có thu nhập thấp sẽ khó thực hiện ước mơ đại học khi Pell Grants không còn. Những học sinh sinh viên thuộc cộng đồng LGBTQ+ không còn được an toàn bởi chương trình hỗ trợ bình đẳng giáo dục, bảo vệ quyền của họ đã bị thu hồi. Các chuyên gia đã lo ngại rằng việc giải thể DOE sẽ khiến chính phủ gần như không thể bảo đảm nguồn tài trợ của liên bang đang được sử dụng một cách thỏa đáng và thực sự hỗ trợ những học sinh đó.

Trump đã thông báo rằng các khoản vay của sinh viên đại học sẽ được chuyển cho Cơ quan Quản lý Doanh nghiệp Nhỏ. Đối với các chương trình tài trợ cho học sinh có nhu cầu đặc biệt, Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr., người chống vắc-xin và cơ quan của ông ta sẽ chịu trách nhiệm “xử lý và tất cả các chương trình dinh dưỡng và mọi thứ khác” thay cho DOE.

Chính sách giáo dục của Trump là không còn DOE, các tiểu bang và địa phương kiểm soát hoàn toàn chính sách giáo dục, phân phối tài trợ, quyết định về chương trình giảng dạy mà không cần sự giám sát của liên bang, thì nó hoàn toàn có lợi và dễ dàng cho công cuộc “cải tổ ý thức hệ” theo hướng “Make America Great Again – MAGA" của Trump và đồng minh.

Với thế giới ý thức hệ mới này, bình đẳng sắc tộc, giới tính, tôn giáo, ngay cả tính nhân đạo thúc đẩy cơ hội học tập sẽ không còn được tôn trọng hoặc ưu tiên hàng đầu. Trường học không còn là nơi giảng dạy về sự tử tế, công bằng xã hội, tự do tôn giáo, tôn trọng sự khác biệt. Xã hội Mỹ cũng không còn là vùng đất ước mơ những con người yêu khoa học, khao khát cống hiến. Trong khi đó, nước Mỹ đã từng trở thành quốc gia hùng mạnh nhất thế giới chính vì đi đầu trong nền văn minh nhân loại này. 

Mới đây nhất, cố vấn thân tính của Trump là tỷ phú Elon Mus đã đăng trên trang X của ông ta: “Con trai của tôi, Xavier, đã chết. Con virus ‘woke’ đã giết chết cậu ấy. Giờ đây, virus woke sẽ chết.” Xavier là người con chuyển đổi giới tính của Elon Musk.

Đây có thể được hiểu là một lời đe dọa tiếp theo cho nước Mỹ không?

Do đó, “nếu nói chính quyền Trump đốt sách như Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn nho năm xưa thì chỉ là cách nói cường điệu” – nhận xét của một nhà báo từ Canada. Mà rõ ràng, dẹp bỏ DOE là con đường nhanh nhất để Trump và các đồng minh lãnh đạo nước Mỹ theo thể chế  “Không còn Woke nữa” vì “con virus woke sẽ chết.”

Kalynh Ngô

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
19/12/202500:00:00
Những diễn biến gần đây trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump đã đặt ra nhiều vấn đề về tương lai của mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương. Việc công bố Chiến lược An ninh Quốc gia mới (National Security Strategy of the USA, NSS) — một tài liệu chính thức tái xác lập định hướng chiến lược của Washington — cho thấy sự thay đổi đáng kể về cách Hoa Kỳ nhìn nhận vai trò của châu Âu, vốn được xem là đồng minh thân cận trong suốt lịch sử hiện đại.
19/12/202500:00:00
Donald Trump không phải hạng người mê sách vở, nhưng lần này ông lại tìm được một hình ảnh rất “văn vẻ”: ông khoe sẽ mừng 250 năm ngày lập quốc bằng một… trận đấu võ ngay trên bãi cỏ Tòa Bạch Ốc. Năm tới, nước Mỹ dĩ nhiên sẽ có diễn hành, pháo bông, huy chương kỷ niệm. Nhưng cái lồng sắt bát giác dựng ở bãi cỏ phía nam và những tay võ sĩ của giải UFC lăn xả trong ấy mới đúng là tranh vẽ tình trạng xã hội Hoa Kỳ, khi soi qua lăng kính chính trị, trong năm thứ hai nhiệm kỳ hai của ông Trump. Chỉ khác một điều: UFC, trái với chính trường Mỹ, vẫn còn giữ ít nhiều lễ độ, cấm chửi rủa và cấm đánh vào hạ bộ.
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
11/12/202511:51:00
LTS: Một bản tin quốc tế hôm nay đề cập việc Donald Trump Jr. âm thầm khâm phục Andrew Tate, nhân vật mang nhiều tai tiếng về hiếp dâm và buôn người. Điều này phản chiếu thực trạng của thời đại: chính trị và danh vọng hiện phụ thuộc vào thanh thế hơn là giá trị đạo đức. Xã hội nào tôn thờ kẻ khinh miệt phụ nữ và xem quyền lực như món hàng trao đổi, xã hội ấy đã bắt đầu lạc hướng. Dưới đây là tóm lược bài viết của Megan Twohey và Isabella Kwai đăng trên tờ New York Times ngày 10 tháng 11, để bạn đọc tự xét đoán.
04/12/202518:14:00
Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.
01/12/202510:15:00
Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.