Hôm nay,  

Cha và Con - Một Nơi Quay Về

02/12/202415:43:00(Xem: 3691)
GettyImages-2167499558
Ảnh: từ trái sang phải, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden chào đón con trai Hunter Biden vào cuối ngày đầu tiên của Đại hội toàn quốc đảng Dân chủ tại Trung tâm United vào ngày 19 tháng 8 năm 2024 tại Chicago, Illinois. (Ảnh có chỉnh sửa, từ ảnh của Kevin Dietsch/Getty Images)
 
 
Tổng thống Joe Biden đã ký lệnh ân xá “hoàn toàn và vô điều kiện” cho con trai ông, Hunter Biden vào chiều tối Chủ nhật 1/12. Khi đó, màn hình Netflix cũng kết thúc phim Hunger – “Thèm muốn” – một cuốn phim của Thái Lan, chủ đề xoay quanh ẩm thực, danh vọng và những cơn thèm ăn trần trụi rất bản năng con người. Có một sợi dây nối kết rất trung thực, rất gần, giữa hai câu chuyện – một điện ảnh và một cuộc đời.
 
Aoy là con gái của một ông chủ quán ăn đường phố ở Thái Lan. Cô có tài nấu ăn, xoay chuyển cái chảo đen trên ngọn lửa lớn, bảo đảm các món xào có mùi vị đặc biệt riêng của tiệm. Aoy là “tài sản” của cha cô, em gái cô, và quán ăn bình dân ấm cúng của khu phố. Nhưng Aoy luôn xuất hiện ở tiệm với gương mặt u sầu, chán chường. Cô không thích nơi này. Cho đến một ngày, Aoy có cơ hội vươn ra biển lớn. Aoy đi nhiều biến cố, bĩ cực, tận mắt chứng kiến đồng tiền có thể mua linh hồn con người, nhìn những người giàu có trong xã hội ngồm ngoàm miếng thịt xiên còn rướm máu trong miệng, gọi đó là mùi vị ẩm thực. Cô nhận ra, món ăn ngon nhất là món ăn làm từ tình yêu thương. Aoy cởi chiếc tạp dề trứ danh, trở về nhà trên chuyến xe chiều. Hành lý trên tay là chiếc chảo đen. Quán ăn bình dân của gia đình là nhà hàng của cô. Nơi đó, Aoy thỏa sức để phục vụ cho những thực khách “hunger” bằng chính cái “hunger” thuần khiết của cô.
 
Bước ra cuộc đời thật, đêm đó, giữa cái lạnh của tháng 12, cũng có một vị chính khách, chọn một nơi để quay về: gia đình của ông.
 
“Khi họ tìm mọi cách để hạ gục Hunter, chính là họ muốn đánh bại tôi – và không có lý do gì để tin rằng họ sẽ dừng tay. Đủ rồi.
 
Trong cả sự nghiệp phục vụ của mình, tôi đã tuân theo một nguyên tắc đơn giản: chỉ cần nói sự thật với người dân Mỹ. Họ sẽ có nhìn nhận công bằng. Đây là sự thật: Tôi tin vào hệ thống tư pháp, nhưng khi tôi đấu tranh với nó, tôi cũng tin rằng bản chất cố hữu của chính trị đã tiêm nhiễm quá trình này và dẫn đến sai sót trong công lý – và một khi tôi đã đưa ra quyết định này, thì không có lý do gì để trì hoãn thêm nữa. Tôi hy vọng người dân Mỹ sẽ hiểu tại sao một người cha và một tổng thống lại phải làm như thế.”
 
Suốt chiều dài lịch sử các đời tổng thống Hoa Kỳ đến nay, chưa có lá thư ngỏ của lệnh ân xá nào do lãnh đạo của một quốc gia gửi cho người dân, lại khẩn cầu tha thiết như thế.
 
Có những sự việc mà khi một người hạ tay điểm chỉ, quyết định thực hiện, là họ đã chấp nhận đánh đổi một phần, một nửa, hoặc cả một gia tài, sự nghiệp, hoặc cả cuộc đời của chính họ. Chỉ trong vòng khoảng nửa năm nay, ngay chính tại ga cuối của con tàu chính trị mà ông đã theo đuổi và cống hiến hơn 50 năm, tổng thống Joe Biden phải đưa ra 2 quyết định không dễ dàng: dừng cuộc tranh cử và ký lệnh ân xá cho con trai.
 
Hơn tất cả mọi người, ông Biden nhìn xuyên thấu những cay đắng lẫn dèm pha mà ông sẽ phải gánh chịu sau đêm 1/12/2024. Thậm chí nó có thể rũ sạch, trả về hư không tất cả những cống hiến, hy sinh, thắng lợi mà ông đã tích tụ cả cuộc đời phụng sự nước Mỹ. Người ta thậm chí sẽ quên ngay lập tức những công lao của ông trong chính trường từ khi còn là một thượng nghị sĩ của tiểu bang Delaware. Người ta thậm chí có thể sẽ ghi vào cạnh tên của ông là “người phá hoại bằng một trận phục kích” – như Alexander Burns đã viết trên Politico.
 
Ký giả Alexander Burns của Politico nhắc lại những ý định của Biden khi nhậm chức là ông muốn khôi phục sự độc lập của Bộ Tư pháp và thực hiện các bước đi rất rõ ràng để tách nó khỏi tầm kiểm soát của tổng thống. Đó là lý do tại sao ông bổ nhiệm cựu thẩm phán Cộng hòa, Merrick Garland, làm bộ trưởng, thay vì một chính trị gia Dân chủ có thành tích pháp lý như Deval Patrick hay Doug Jones. Đó là lý do tại sao ông chỉ định công tố viên David Weiss tại Delaware, người đang điều tra Hunter Biden. Và đó là lý do hết lần này đến lần khác, Joe Biden và các cộng sự đã tuyên bố với quốc gia, ân xá Hunter Biden sẽ không nằm trên bàn nghị sự của ông.
 
Alexander Burns thẳng thừng cho rằng, “cho dù đó không phải điều Biden muốn, nhưng dù vô tình đến đâu, thì lệnh ân xá cũng là một hình thức phá hoại.”
 
Không riêng Alexander Burns, những nhà bình luận như William Kristol, Andrew Egger cũng không đồng tình. Họ lập luận rằng:
 
“Tổng thống không nên ân xá cho Hunter Biden. Không có gì rõ ràng là Hunter Biden xứng đáng được ân xá về mặt công trạng. Tổng thống Biden đã hứa sẽ không ân xá cho con trai mình. Và đáng tiếc, rõ ràng là đây là thời điểm không phù hợp để thực hiện một lệnh ân xá, một hành động nạp thêm đạn dược chính trị cho một chính quyền sắp tới phá hủy toàn bộ nó.”
 
Câu hỏi mà chúng ta phải đối mặt là đất nước sẽ tồn tại tốt như thế nào trong bốn năm tiếp theo của nhiệm kỳ Trump, nơi không có tình yêu hay sự phán đoán, chỉ có quyền lực tùy tiện và ý chí trả thù cá nhân.”
 
Alexander Burns, William Kristol, và cả Andrew Egger không sai. Họ nhìn toàn bộ câu chuyện ở cương vị của những người đã và đang nỗ lực phơi bày sự nguy hiểm của bốn năm kế tiếp: một nhiệm kỳ tổng thống được thúc đẩy bởi một kế hoạch tạo ra quyền lực tập trung, cá nhân hóa, vi hiến, không có pháp quyền, không chịu trách nhiệm từ tổng thống và thành phần nội các của ông ta.
 
Có thể dễ dàng hiểu được “cú sốc” của một số người ủng hộ và tôn vinh nền dân chủ, pháp quyền, không đồng tình với quyết định của Tổng thống Biden. Thêm nữa, trước mối đe dọa của chính quyền Trump và nội các “tội phạm” Trump đề cử, họ đã mong chờ ông Biden những điều khác quyết đoán hơn, quan trọng hơn (với họ), “sốc” hơn, trong thời gian cuối của nhiệm kỳ, chứ không phải là lệnh ân xá Hunter Biden.
 
Xã hội có ngàn lý do để chỉ trích tổng thống Joe Biden một khi họ cảm thấy thất vọng vì những mong muốn không được hồi đáp. Người ta dễ dàng quên mất vị tổng thống đương nhiệm Joe Biden là một người cha đã cố gắng hết sức tránh xa vụ truy tố con trai của ông, một cuộc truy tố mà sẽ không có trên đời này nếu ông không phải là Joe Biden.
 
Người ta quên mất tổng thống Biden đã không bãi nhiệm hoặc thay đổi nhiệm vụ của công tố viên do Trump chỉ định xử lý vụ án, ngay cả khi cuộc điều tra của công tố viên đó đã được cấp quy chế cố vấn đặc biệt vào năm ngoái.
 
Người ta cũng quên mất Joe Biden vốn là một người của gia đình, một “Amtrack Joe” – người đã đi, về bằng tàu điện hàng chục năm trời từ Delaware sau mỗi ngày làm việc ở Capitol Hill, Washington DC. Lý do, để ông có thể gặp vợ và những người con của mình vào mỗi buổi sáng và chiều tối.
 
Ở sân ga cuối của sự nghiệp, Joe Biden không chọn vinh quang. Ông đã cởi bỏ chiếc áo luôn phải chuẩn mực của người đàn ông “quyền lực nhất nước Mỹ” để chọn trách nhiệm của một người chồng của vợ, người cha của con, người ông của cháu. Đúng hay sai thời điểm? Mỗi chúng ta, hãy thử một lần làm Joe Biden, để có câu trả lời cho chính mình.
 
Joe Biden của nước Mỹ và Aoy của quán ăn bình dân, họ đều đã chọn một nơi để quay về.
 
Kalynh Ngô

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
11/12/202511:51:00
LTS: Một bản tin quốc tế hôm nay đề cập việc Donald Trump Jr. âm thầm khâm phục Andrew Tate, nhân vật mang nhiều tai tiếng về hiếp dâm và buôn người. Điều này phản chiếu thực trạng của thời đại: chính trị và danh vọng hiện phụ thuộc vào thanh thế hơn là giá trị đạo đức. Xã hội nào tôn thờ kẻ khinh miệt phụ nữ và xem quyền lực như món hàng trao đổi, xã hội ấy đã bắt đầu lạc hướng. Dưới đây là tóm lược bài viết của Megan Twohey và Isabella Kwai đăng trên tờ New York Times ngày 10 tháng 11, để bạn đọc tự xét đoán.
04/12/202518:14:00
Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.
01/12/202510:15:00
Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
19/11/202509:33:00
Ở Hoa Kỳ, có những câu chuyện không bao giờ thật sự khép lại. Chúng chỉ nằm im đó chờ ngày trồi lên mặt nước. Vụ Epstein là một trong số đó. Quốc Hội vừa bật đèn xanh công bố tài liệu; hai phía liền lập tức dựng chiến lũy — không phải để bảo vệ nạn nhân, mà để đề phòng danh sách sắp hiện ra có thể kéo phe mình trượt xuống.
16/11/202514:25:00
Marjorie Taylor Greene hôm nay làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.