Hôm nay,  

Đọc Ngô Thế Vinh Sau Thời Đốt Sách

29/08/202500:00:00(Xem: 1366)

bia-ngo-the-vinh

Bìa sách “Creative World Of South Vietnam And Overseas 1954 - To The Present - Volume 1

Tôi luôn luôn nhớ tới những trận đốt sách ở Miền Nam Việt Nam sau năm 1975, mỗi khi nhớ tới các công trình nghiên cứu của Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, Ngô Thế Vinh... Họ không phải là những người chữa lửa. Thực sự, họ cũng là nạn nhân của một thời hậu chiến, khi các tác phẩm của họ cũng bị chính quyền mới thu vét để đốt. Họ là những người nhặt lại từ các trang giấy bị thiêu rụi để thu thập, tái hiện và lưu giữ các tác phẩm văn học Miền Nam trước 1975.

Tôi còn nhớ một kỷ niệm với nhà văn Vũ Huy Quang, thời chưa có Internet, tôi được anh chở tới thị trấn Laguna Beach, vào một tiệm sách nhỏ nơi ven biển, tiệm sách Fahrenheit 451 Bookstore. Anh nói rằng tiệm này chuyên bán sách cấm. Bấy giờ tôi mới biết rằng nhiều sách bị cấm tại nhiều nơi tại Hoa Kỳ. Đó là điều kỳ lạ. Ngay cả trong thời Chiến Tranh Lạnh, khi sách về chủ nghĩa cộng sản được bán trong các tiệm sách, được lưu giữ trong thư viện công và được dạy tại các đại học Mỹ, nhiều sách chúng ta cứ nghĩ là đời thường lại bị cấm lưu hành tại nhiều học khu bảo thủ.

Thí dụ, cuốn tiểu thuyết "Bắt Trẻ Đồng Xanh" do Ni sư Trí Hải dịch từ cuốn "The Catcher in the Rye" của nhà văn J.D. Salinger. Bản Việt dịch được ưa chuộng tại Miền Nam VN từ trước 1975. Nhưng tại Hoa Kỳ, nguyên bản "The Catcher in the Rye" đã bị cấm hoặc hạn chế tại nhiều học khu Hoa Kỳ trong thập niên 1950s và 1960s, và thậm chí tiếp tục gây tranh cãi đến tận ngày nay. Lý do vì cậu thiếu niên Holden Caulfield, nhân vật chính, sử dụng nhiều từ ngữ bị xem là tục tĩu. Một số cảnh bị cho là không phù hợp với lứa tuổi học sinh, như cuộc gặp với gái mại dâm (dù không có quan hệ tình dục). Cuốn sách bị xem là “phản gia đình”, “phản tôn giáo”, và “phản giáo dục”. Cậu Holden bị xem là một hình mẫu xấu cho thanh thiếu niên — nổi loạn, nói dối, uống rượu, hút thuốc, và hoài nghi xã hội.

Năm 1954 là khởi động nỗ lực đầu tiên nhằm loại bỏ sách khỏi trường học ở Marin County, California. Sau đó là Los Angeles, Baltimore, Boston, Buffalo, Port Huron, và nhiều nơi khác. Từ 1961 đến 1965, có ít nhất 18 nỗ lực cấm sách tại các trường trung học trên toàn quốc. Một giáo viên ở Tulsa, Oklahoma bị sa thải năm 1960 vì dạy sách này — sau đó được phục chức. Bây giờ có Internet rồi, có rất nhiều cậu thiếu niên loạn hơn cậu nhóc trong truyện kia. Nhưng sách vẫn còn bị cấm ở vài học khu.

Nhan đề tiệm sách mà nhà văn Vũ Huy Quang đưa tôi tới cũng là một cuốn sách gợi nhiều suy nghĩ. Thời đó, tiếng Anh của tôi không lưu loát như bây giờ, gặp những chữ khó là cứ phải mở tự điển ra xem. "Fahrenheit 451" là một tiểu thuyết của tác giả Hoa Kỳ Ray Bradbury, xuất bản lần đầu năm 1953, ghi nhận về một xã hội tương lai, nơi sách vở bị cấm và "lính cứu hỏa" sẽ đốt sách. Nhân vật chính là Guy Montag, một lính cứu hỏa, người mở đầu cuốn sách bằng câu nói: "Thật là một niềm vui khi được đốt sách."

Một điểm cần chú ý rằng nhiệt độ 451 độ Fahrenheit (tương đương 233°C) là nhiệt độ mà các trang giấy trong sách tự động bốc cháy.

Cũng không xa lắm đâu. Chỉ mới năm 2022 thôi, tức là cách nay ba năm. Bản tin NBC ngày 4 tháng 2/2022 kể rằng Greg Locke, mục sư trưởng tại Nhà thờ Kinh thánh Global Vision, đã tổ chức một sự kiện đốt sách --- khuyến khích giáo dân ném những cuốn sách như "Harry Potter" và "Twilight" vào lửa để lên án những gì ông mô tả là tài liệu "ma quỷ". Mục sư gọi các sách này là trò phù thủy. Họ cho ném sách vào một đống lửa lớn trên bãi đậu xe của nhà thờ ở Mount Juliet, Tennessee. Mục sư Greg Locke nổi tiếng với các phát ngôn chống vaccine và ủng hộ cựu Tổng thống Donald Trump. Thực tế, chúng ta khổng hiểu chính xác các sách này chống Kitô giáo như thế nào.

Bạn có thể xem video dài 2:03 phút về cuộc đốt sách năm 2022 ở đây:

Việt Nam mình cũng từng có những cuộc đốt sách. Nhà thơ Trịnh Y Thư trong bài viết nhan đề “Văn Chương Trên Giàn Hỏa Thiêu” in trên Việt Báo ngày 25/02/2022 ghi rằng Học giả Nguyễn Hiến Lê thuật lại chuyện đốt sách trong bộ Hồi Ký của ông xuất bản năm 1988 tại Mỹ, như sau:

 “Một trong những công việc đầu tiên của chính quyền [Cộng sản] là hủy tất cả các ấn phẩm (sách, báo) của bộ Văn Hóa ngụy, kể cả các bản dịch tác phẩm của Lê Qúy Đôn, thơ Cao Bá Quát, Nguyễn Du; từ điển Pháp, Hoa, Anh cũng bị đốt. Năm 1976 một ông thứ trưởng văn hóa ở bắc vào thấy vậy, tỏ ý tiếc. Nhưng ông thứ trưởng đó có biết rõ đường lối của chính quyền không, vì năm 1978, chính quyền Bắc chẳng những tán thành công việc hủy sách đó mà còn cho là nó chưa được triệt để, ra lệnh hủy hết các sách ở trong Nam, trừ những sách về khoa học tự nhiên, về kỹ thuật, các từ điển thôi. Như vậy, chẳng những tiểu thuyết, sử, địa lý, luật, kinh tế, mà cả những thơ văn của cha ông mình viết bằng chữ Hán, sau dịch ra tiếng Việt, cả những bộ Kiều, Chinh Phụ Ngâm… in ở trong Nam đều phải hủy hết ráo…”

Hậu quả những cuộc đốt sách là ký ức văn học sẽ bị xóa trắng trong lịch sử dân tộc. Bên thắng cuộc muốn viết gì thì viết, muốn vu khống bên thua cuộc những gì cũng được, bởi vì chứng cớ văn học, chỉ còn là tro bụi.

Tuy nhiên, nếu bạn để ý, nhà văn/bác sĩ Ngô Thế Vinh nhiều năm nay đã viết về một di sản văn học Miền Nam Việt Nam mà nhà nước CSVN đã cố ý biến thành tro, thành than, thành bụi sau các cuộc đốt sách. Nhiều bài đã được nhà văn Eric Henry dịch sang tiếng Anh. Tác phẩm tiếng Anh này nhan đề “Creative World Of South Vietnam And Overseas 1954 - To The Present - Volume 1” đang lưu hành trên mạng Amazon từ tháng 7/2025, trên đó ghi tác giả là Ngô Thế Vinh và dịch giả là Eric Henry. Sách có thể tìm ở đây:

Nơi trang Mục Lục (trang 9) và nơi Lời Giới Thiệu của Dịch Giả (trang 13-19), cho biết các bài viết là về các văn nghệ sĩ Miền Nam VN và tác phẩm của họ (nơi đây, chúng ta tóm lược như sau):

- Mặc Đỗ (1917 – 2015): nhà báo, tiểu thuyết gia, nhà văn truyện ngắn và dịch giả.
- Như Phong (1923 – 2001): tiểu thuyết gia, chuyên gia về các vấn đề cộng sản ở Bắc Việt.
- Võ Phiến (1925 – 2015): nhà tiểu luận, nhà văn truyện, nhà sử học văn học và biên tập viên.
- Linh Bảo (1926 – 2024): một trong những nhà văn nữ đầu tiên của VN, tiểu thuyết gia, nhà văn tài năng, nhà báo tự do, nhà hoạt động nữ quyền.
- Mai Thảo (1927 – 1998): tiểu thuyết gia, nhà văn truyện ngắn, nhà thơ và là người sáng lập kiêm biên tập của tạp chí tiên phong Sáng Tạo.
- Dương Nghiễm Mậu (1936 – 2016): tiểu thuyết gia, nhà văn truyện ngắn, nhà tiểu luận.
- Nhật Tiến (1936 – 2020): tiểu thuyết gia, nhà văn truyện ngắn, nhà viết kịch.
- Nguyễn Đình Toàn (1936 – 2023): nhà thơ, tiểu thuyết gia, nhà văn truyện ngắn, nhạc sĩ và người dẫn chương trình phát thanh.
- Thanh Tâm Tuyền (1936 – 2006): tiểu thuyết gia, nhà văn hư cấu và nhà viết kịch, và cũng là một nhà thơ.
- Nguyễn-Xuân Hoàng (1937 – 2014): tiểu thuyết gia, nhà văn truyện ngắn, nhà tiểu luận và biên tập viên.
- Hoàng Ngọc Biên (1938 – 2019): nghệ sĩ, họa sĩ, nhà thơ, tiểu thuyết gia, học giả về Proust, dịch giả và nhạc sĩ.
- Đinh Cường (1939 – 2016): họa sĩ, nhà thơ và giảng viên hội họa.
- Nghiêu Đề (1939 – 1998): họa sĩ, nhà thơ.
- Nguyên Khai (1940 –): họa sĩ.
- Cao Xuân Huy (1947 – 2010): sĩ quan TQLC, nhà văn, hồi ký chiến tranh.
- Phùng Nguyễn (1950 – 2015): nhà văn truyện ngắn, nhà tiểu luận và blogger.
- Phạm Duy (1921 – 2013): nhạc sĩ, nhà viết lời, nhà nghiên cứu âm nhạc và người viết hồi ký.
- Eric Henry (1943 –): học giả người Mỹ chuyên về văn hóa TQ và VN, dịch giả của tập sách này. Đã thực hiện bản dịch tiếng Anh bốn tập hồi ký của Phạm Duy.
- Phạm Biểu Tâm (1913 – 1999): bác sĩ phẫu thuật, giáo sư y khoa, Khoa trưởng trường Đại học Y khoa Sài Gòn.
- Phạm Hoàng Hộ (1929 – 2017): nhà khoa học - thực vật học.

Như thế là xong Tập 1.

Dự kiến, Tập 2 đang tiến hành dịch. Nhưng các bản tiếng Việt đã được nhà nghiên cứu văn học Ngô Thế Vinh hoàn tất. Dự kiến (và dĩ nhiên, có thể sẽ có thêm) cuốn sách thứ hai về Chân dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa đề cập đến 17 nhân vật khác (Nguyễn Tường Bách & Hứa Bảo Liên, Hoàng Tiến Bảo, Tạ Tỵ, Trần Ngọc Ninh, Lê Ngộ Châu, Nguyễn Văn Trung, Dohamide, Lê Ngọc Huệ, Nghiêm Sỹ Tuấn, Đoàn Văn Bá, Mai Chửng, Trần Hoài Thư & Ngọc Yến, Phan Nhật Nam, Võ Tòng Xuân, Trần Mộng Tú và John Steinbeck).

Nghĩa là, sau khi nhà nước CSVN đốt sách, nhiều thập niên sau đã có một số tàn tro được nhà nghiên cứu Ngô Thế Vinh ghép lại để thực hiện 2 tập Chân dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa, mà dịch giả Eric Henry đã dịch xong và phát hành Tập 1.

Sẽ có một chút ngậm ngùi, khi bạn mở ra các trang sách của  “Creative World Of South Vietnam And Overseas 1954 - To The Present - Volume 1” nơi trang 11 (sau trang Mục Lục và trước Lời Giới Thiệu của Dịch Giả.

Hai câu trích của Nguyễn Du và Vũ Hoàng Chương nơi trang 11 đều được Eric Henry dịch sang tiếng Anh.

Câu thơ của Nguyễn Du là: Văn chương vô mệnh lụy phần dư.
Câu thơ của Vũ Hoàng Chương là: Thi thư dù lửa bạo Tần có thiêu?

Cả hai câu đều nói tới những cuộc đốt sách. Dĩ nhiên, không phải chuyện tự nhiên trang sách nóng tới độ tự bốc lửa để thành tro.

Lệ thường, khi nhắc tới bài thơ Độc Tiểu Thanh Ký của Nguyễn Du, thường được các nhà văn Việt Nam trích dẫn là hai câu cuối: Bất tri tam bách dư niên hậu / Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như? (Không biết rồi ba trăm năm sau, thiên hạ có ai sẽ khóc Tố Như (Nguyễn Du) này chăng?). Tuy nhiên, nhà văn Ngô Thế Vinh lại trích câu:  Văn chương vô mệnh lụy phần dư (Văn chương không có số mệnh mà cũng bị liên luỵ, bị đốt đi và còn sót lại một vài bài).

Hiển nhiên, chúng ta tin rằng những cuộc đốt sách ở Việt Nam sau năm 1975 hẳn là một nguyên do để nhà văn Ngô Thế Vinh thực hiện các bài chân dung văn nghệ sĩ và tác phẩm này. Nhưng tác giả Ngô Thế Vinh chỉ chọn viết về các tác giả ông trực tiếp có giao tình, quen biết. Do vậy, bút pháp họ Ngô khi viết không hề có vị trí xa cách, không hề có kiểu giáo sư văn học nghiên cứu nhìn từ xa. Tất cả đều có nhiều hình ảnh mà nhà văn Ngô Thế Vinh hoặc chụp chung, hoặc hình riêng tư khác được gia đình các văn nghệ sĩ trong sách cung cấp. Nghĩa là, sách này có rất nhiều chi tiết riêng, và thân cận.

Nếu bạn là thế hệ trẻ và không hề có ký ức gì về những cuộc đốt sách ở Miền Nam, bạn nên xem một video của Luật Khoa Tạp Chí nói tổng quan về những cuộc đốt sách ở Miền Nam,  video dài 10:15 phút:
Đúng ra, đốt sách không phải chuyện gì lạ với lịch sử nhân loại. Những lần đốt sách nổi bật trong lịch sử là thời:

-- Tần Thủy Hoàng (Trung Quốc, năm 213 trước Tây lịch TCN): Đốt sách, chôn Nho
-- Phát xít Đức (1933): Đốt sách tại quảng trường Berlin, thanh lọc tư tưởng “phi tinh thần Đức”, tiêu hủy sách của Freud, Zweig, Heine…
-- Liên Xô (1922–1939):   Tiêu hủy hàng triệu sách “phản động” trong khi khủng bố trí thức.
-- Trung Quốc, thời Cách mạng Văn hóa (1966–1976): Hồng Vệ binh đốt sách.
-- Việt Nam sau 1975: Đốt sách miền Nam, cấm lưu hành sách trước 30/4/1975.

Đó là những trận đốt sách lớn. Tại Hoa Kỳ, như vụ đốt sách ở Tennessee năm 2022 thì không thấm gì so với các chiến dịch đốt sách ở TQ, Đức, Liên Xô, VN... Chỗ này cũng nên suy nghĩ: hành vi Tổng Thống Trump tấn công các đại học Mỹ, đòi hỏi càn quét tư tưởng DEI (Đa dạng, Bình đẳng, Hội nhập), hay là yêu cầu xóa các vết tích liên hệ tới những xấu xa của thời Hoa Kỳ duy trì chế độ nô lệ da đen có thể xem là một hình thức đốt sách hay không? Chỗ này không thấy lửa, nhưng cũng là đề tài để tranh luận.

Nếu bạn vào Amazon, nơi lưu hành sách “Creative World Of South Vietnam And Overseas 1954 - To The Present - Volume 1”, bạn sẽ thấy có một vài độc giả nhận định bằng tiếng Anh.  

Nơi đây, trong phần “Customer reviews” ở Amazon, chúng ta thấy có nhận định của Chinh Duy Nguyen (có lẽ là học giả Nguyễn Duy Chính). Chúng ta dịch nhận định tiếng Anh này ra như sau:

Cuốn sách này là một kho tàng thông tin quý giá, hiếm có và chân thực, khắc họa sống động hơn một thế hệ nhà văn miền Nam Việt Nam. Bản dịch của Tiến sĩ Eric Henry bám sát bản gốc, mặc dù không thể tránh khỏi việc một số chi tiết đậm nét văn hóa Việt Nam không thể được truyền tải trọn vẹn. Tuy nhiên, đây vẫn là một nỗ lực đáng khen ngợi của một học giả nước ngoài hết lòng vì văn hóa Việt Nam. Một cuốn sách rất đáng để sở hữu trên kệ sách của bất kỳ ai vẫn còn lưu giữ ký ức về một giai đoạn lịch sử đang dần chìm vào quên lãng.”

Đối với các độc giả tiếng Việt, hai tác phẩm sau đây của nhà văn Ngô Thế Vinh rất nên có trong tủ sách gia đình, cũng đã lưu hành ở Amazon.

-- Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa - Tập 1
Lời giới thiệu trên Amazon là: "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa: Đây là một công trình mang tính “hợp tuyển tác giả / anthology” vừa công phu vừa mang tính sử học của nhà văn Ngô Thế Vinh. Với chân dung mười sáu văn nghệ sĩ và hai nhà văn hóa được giới thiệu trong sách là những nhân vật lừng danh trong nền văn học miền Nam Việt Nam trước 1975 và ở hải ngoại sau này. Qua công trình này, bạn đọc sẽ “gặp” những khuôn mặt tiêu biểu, những người đã có những đóng góp mang tính định hình cho 20 năm văn học miền Nam 1954–1975. Công trình này, tự nó, là một đóng góp quan trọng và có ý nghĩa lâu dài nhằm gìn giữ những tinh hoa của văn học nghệ thuật miền Nam cho các thế hệ mai sau."

-- Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa - Tập 2
Lời giới thiệu trên Amazon là: "Tuyển tập II: Chân dung văn học nghệ thuật và văn hoá" là một công trình mới của nhà văn Ngô Thế Vinh, giới thiệu 15 văn nghệ sĩ và nhà văn hoá thành danh thời trước 1975 ở miền Nam Việt Nam. Những tác phẩm, chân dung và chứng từ trong tuyển tập này minh chứng cho một nền văn nghệ nhân bản, năng động và đột phá đã bị bức tử sau biến cố 30/4/1975. Do đó, tuyển tập là một nguồn tham khảo quý báu về di sản của nền văn nghệ và giáo dục thời Việt Nam Cộng Hoà."

Thần thoại Ai Cập có hình ảnh chim phượng hoàng sống lâu ngàn năm, và khi chết thì lửa tự thiêu đốt, và sau đó phượng hoàng tái sinh trong lửa. Nền văn học của Miền Nam Việt Nam trước 1975 là xuất phát từ nền giáo dục tự do, khai phóng và nhân bản: tự thân nền văn học này đã là lửa để sẽ thiêu cháy những u mê, cuồng bạo.

Và khi phe thắng cuộc đem lửa nhà bếp tới để thiêu đốt những cuốn sách đã mang sẵn những ngọn đuốc thiêng của dân tộc và ngôn ngữ Việt... đó là khi những cánh chim phượng hoàng văn học Miền Nam sẽ trở thành bất tử.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có thể hình dung như thế nào về truyện ngắn Nguyễn Văn Sâm? Khi tôi khép lại các trang sách trong tuyển tập "Chiếc Ba Lô Để Lại" dày 630 trang mới ấn hành của vị giáo sư nổi tiếng về văn học chữ Nôm, khi chữ biến mất là hiện lên một cánh đồng cò bay thẳng cánh, nơi có sương mai và nắng sớm của ngôn ngữ Lục Tỉnh mà chúng ta ngỡ như đã biến mất từ nhiều thập niên trước, bây giờ như tình cờ hiển lộ trên ký ức như mây trời Núi Cấm. Nơi này, nơi kia trên các trang giấy tập truyện, giữa những chuyển biến truyện và đối thoại của nhân vật là khói sương của tín ngưỡng dân gian Nam Bộ, nơi niềm tin tự nhiên vào luật nhân quả, nơi đó cái thiện sẽ lưu giữ trong lòng người và những gì bất thiện sẽ phai nhạt theo quá khứ lịch sử.
Nhà văn Trịnh Y Thư vừa ấn hành tuyển tập Theo Dấu Thư Hương 2, gồm nhiều bài viết trong nhiều chủ đề đa dạng, phần lớn là về văn học nghệ thuật, đôi khi là lịch sử, khoa học, xã hội. Tuyển tập dày 294 trang, đang lưu hành trên các mạng, như Amazon và Barnes & Noble. Nhìn chung, tác phẩm giúp độc giả soi rọi thêm nhiều cách nhìn đa dạng, mới mẻ, kể cả khi tác giả viết về những người viết chúng ta đã quen thuộc trong văn học Việt Nam, như về Ngô Thế Vinh, Đỗ Hồng Ngọc, Nguyễn Thị Khánh Minh, và nhiều người khác...
Hans Fallada, tên thật là Rudolf Ditzen, người đã sống giữa những biến động của nước Đức — từ sự sụp đổ của Đế chế, đến cơn bão của Thế chiến thứ nhất, rồi bước vào cơn ác mộng của Đệ tam đế chế. Trước chiến tranh, Fallada là một nhà văn nổi tiếng, tác giả của Little Man, What Now?, được Hollywood dựng thành phim. Nhưng khi Hitler lên nắm quyền, ông bị cấm xuất bản, bị Gestapo rình rập, và bị ép phải viết những tác phẩm phục vụ tuyên truyền. Tưởng chừng như bị nghiền nát giữa bạo lực và sợ hãi, ông lại tìm thấy trong ngục tối một đường sống của tâm hồn – viết. Trong ngục tối, ông bí mật viết nên ba cuốn tiểu thuyết mã hóa, và sau chiến tranh, vừa thoát xác một người sống sót, ông viết cuốn cuối cùng: Mỗi người đều chết một mình (Every Man Dies Alone).
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (1). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness, NXB Penguin Press, New York, 2025)...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Vâng, cảm ơn nhà thơ thiền sư Thiện Trí. Ý nghĩa rất minh bạch, rằng hãy về thôi. Về thôi, về mặc Cà Sa / Về thôi cởi áo Ta Bà phong sương... Hiển nhiên, không phải là đổi y phục, mà phải là chuyển hóa nội tâm. Cởi áo Ta Bà không đơn thuần là rời bỏ đời sống cư sĩ hay thế tục, mà là buông bỏ tâm vọng động, tâm phân biệt, tâm chấp ngã vốn đã bị phong sương của sinh tử bào mòn. Mặc áo Cà Sa không nhất thiết là khoác lên mình chiếc áo của người xuất gia, mà là khoác lên tâm từ bi, trí tuệ, và vô ngã.
Khăn quấn. Áo sơ sinh. Muối. Tuyết. Băng. Năm vật trắng - năm tiếng gọi đầu tiên - đặt lên trang giấy như một chuỗi hạt. Trong tay Han Kang, chúng vừa là dấu hiệu khởi sinh, vừa là định mệnh. Đứa trẻ chưa kịp sống đã được bọc trong khăn trắng, và cũng chính khăn quấn ấy trở thành tấm liệm. Trắng ở đây không phải nền sáng, mà là sự trống vắng ngân nhịp toàn cuốn sách. Han Kang, nhà văn Hàn Quốc được biết nhiều qua The Vegetarian, tác phẩm đã đem về cho bà giải Nobel Văn chương năm 2024, xuất hiện trong văn học thế giới như một cơn gió lớn. Nhưng The White Book mới là tác phẩm tôi rất yêu của Bà – những dòng chữ lặng mà sáng, mong manh mà bám riết.
Cuốn sách này là một công trình phục vụ cộng đồng nhân kỷ niệm 50 năm xa quê hương sống đời viễn xứ (1975-2025). Sách được in thành 2 tập – Tập 1 gồm 41 tác giả và Tập 2 gồm 45 tác giả. Như vậy, tổng cộng có 86 tác giả, trong đó có nhiều tác giả đã nổi tiếng từ trước 1975. Tám mươi sáu tác giả đến vùng đất này bằng những cách khác nhau, trình độ khác nhau, nghề nghiệp khác nhau nhưng có một điểm tất cả đều giống nhau. Đó là: Họ đã sống và viết bên dòng Potomac.
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.