buổi sáng tháng tám | niệm tháng bảy

29/08/202417:26:00(Xem: 1795)
untitled-(1962)_Joan-Mitchell-(1925-1992)
Hình minh họa:
Untitled (1962), Joan Mitchell (1925-1992)  
nguồn:  https: www.wikiart.org



buổi sáng tháng tám

 


cuộc xung đột âm ỉ giữa răng và lưỡi

dường như chưa và không chắc sẽ kết thúc

trong miền u tối thực và hư vương dấu hoài nghi

thời điên đảo cuồng phong lốc xoáy

 

bất chợt cánh cửa mở rộng đón cơn gió sớm

mọi thứ xung quanh bở ngở từng phút giây

mùi sen trong nắng thanh thoát an nhiên

đã bao lâu không có những buổi sáng tươi mát?

đã bao lâu không còn lòng tử tế con người?

 

tiếng phong linh ngân chậm vào ảo giác

những giọt trong vắt lan tỏa la đà trôi

tùy tiện bay lên tầng xanh cao vút chơi vơi

bỏ lại tôi lấp đầy buổi sáng trầm mặc

 

và bên ly cà-phê đen sóng sánh

uống chậm dư vị tháng ngày qua

nếm khoảng không vô ngôn thầm lặng

nếm màu và mùi sau cơn mưa vội

nguồn cội có hay hồn lá nơi nào. 

 

 


niệm tháng bảy

 

 

có một ngày tự dưng ngả sấp mặt

trên bản tuyên ngôn không lời

thường khi hắn quanh quẩn nơi đây

chậm rãi trong thế giới bí ẩn

chờ đợi cơn sốt mãn tính ngưng dằn vặt

 

mùa hè nào thật sự đã qua

nghe chừng hoài bão lớn hơn

đồ chừng hoài nghi nhiều hơn

ảo giác ngày càng đậm đặc

len lách nổi trôi

sinh động trên dòng ngôn ngữ đa dạng đa chiều

 

và hắn vẫn cắm cúi trên con dốc

lầm lì chuyển tải biên niên sử truyền khẩu

đại loại như:

"xưa mẹ tôi chửi kẻ trộm

nay kẻ trộm thành tên cướp ngày

nó mạt sát hăm dọa mẹ tôi

cướp nhà tôi" 

 

những khuôn mặt thất sắc

những cái nhìn ngắc ngoải

những giọt nước mắt cam chịu đắng cay

rồi những trang đời dần khép lại

vùi chôn trong vô thức khôn nguôi. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti