buổi sáng tháng tám | niệm tháng bảy

29/08/202417:26:00(Xem: 1797)
untitled-(1962)_Joan-Mitchell-(1925-1992)
Hình minh họa:
Untitled (1962), Joan Mitchell (1925-1992)  
nguồn:  https: www.wikiart.org



buổi sáng tháng tám

 


cuộc xung đột âm ỉ giữa răng và lưỡi

dường như chưa và không chắc sẽ kết thúc

trong miền u tối thực và hư vương dấu hoài nghi

thời điên đảo cuồng phong lốc xoáy

 

bất chợt cánh cửa mở rộng đón cơn gió sớm

mọi thứ xung quanh bở ngở từng phút giây

mùi sen trong nắng thanh thoát an nhiên

đã bao lâu không có những buổi sáng tươi mát?

đã bao lâu không còn lòng tử tế con người?

 

tiếng phong linh ngân chậm vào ảo giác

những giọt trong vắt lan tỏa la đà trôi

tùy tiện bay lên tầng xanh cao vút chơi vơi

bỏ lại tôi lấp đầy buổi sáng trầm mặc

 

và bên ly cà-phê đen sóng sánh

uống chậm dư vị tháng ngày qua

nếm khoảng không vô ngôn thầm lặng

nếm màu và mùi sau cơn mưa vội

nguồn cội có hay hồn lá nơi nào. 

 

 


niệm tháng bảy

 

 

có một ngày tự dưng ngả sấp mặt

trên bản tuyên ngôn không lời

thường khi hắn quanh quẩn nơi đây

chậm rãi trong thế giới bí ẩn

chờ đợi cơn sốt mãn tính ngưng dằn vặt

 

mùa hè nào thật sự đã qua

nghe chừng hoài bão lớn hơn

đồ chừng hoài nghi nhiều hơn

ảo giác ngày càng đậm đặc

len lách nổi trôi

sinh động trên dòng ngôn ngữ đa dạng đa chiều

 

và hắn vẫn cắm cúi trên con dốc

lầm lì chuyển tải biên niên sử truyền khẩu

đại loại như:

"xưa mẹ tôi chửi kẻ trộm

nay kẻ trộm thành tên cướp ngày

nó mạt sát hăm dọa mẹ tôi

cướp nhà tôi" 

 

những khuôn mặt thất sắc

những cái nhìn ngắc ngoải

những giọt nước mắt cam chịu đắng cay

rồi những trang đời dần khép lại

vùi chôn trong vô thức khôn nguôi. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.