buổi sáng tháng tám | niệm tháng bảy

29/08/202417:26:00(Xem: 1799)
untitled-(1962)_Joan-Mitchell-(1925-1992)
Hình minh họa:
Untitled (1962), Joan Mitchell (1925-1992)  
nguồn:  https: www.wikiart.org



buổi sáng tháng tám

 


cuộc xung đột âm ỉ giữa răng và lưỡi

dường như chưa và không chắc sẽ kết thúc

trong miền u tối thực và hư vương dấu hoài nghi

thời điên đảo cuồng phong lốc xoáy

 

bất chợt cánh cửa mở rộng đón cơn gió sớm

mọi thứ xung quanh bở ngở từng phút giây

mùi sen trong nắng thanh thoát an nhiên

đã bao lâu không có những buổi sáng tươi mát?

đã bao lâu không còn lòng tử tế con người?

 

tiếng phong linh ngân chậm vào ảo giác

những giọt trong vắt lan tỏa la đà trôi

tùy tiện bay lên tầng xanh cao vút chơi vơi

bỏ lại tôi lấp đầy buổi sáng trầm mặc

 

và bên ly cà-phê đen sóng sánh

uống chậm dư vị tháng ngày qua

nếm khoảng không vô ngôn thầm lặng

nếm màu và mùi sau cơn mưa vội

nguồn cội có hay hồn lá nơi nào. 

 

 


niệm tháng bảy

 

 

có một ngày tự dưng ngả sấp mặt

trên bản tuyên ngôn không lời

thường khi hắn quanh quẩn nơi đây

chậm rãi trong thế giới bí ẩn

chờ đợi cơn sốt mãn tính ngưng dằn vặt

 

mùa hè nào thật sự đã qua

nghe chừng hoài bão lớn hơn

đồ chừng hoài nghi nhiều hơn

ảo giác ngày càng đậm đặc

len lách nổi trôi

sinh động trên dòng ngôn ngữ đa dạng đa chiều

 

và hắn vẫn cắm cúi trên con dốc

lầm lì chuyển tải biên niên sử truyền khẩu

đại loại như:

"xưa mẹ tôi chửi kẻ trộm

nay kẻ trộm thành tên cướp ngày

nó mạt sát hăm dọa mẹ tôi

cướp nhà tôi" 

 

những khuôn mặt thất sắc

những cái nhìn ngắc ngoải

những giọt nước mắt cam chịu đắng cay

rồi những trang đời dần khép lại

vùi chôn trong vô thức khôn nguôi. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.