thu. tam đoạn | the penguin

31/08/202413:10:00(Xem: 1965)

tranh mùa thu
Study for Autumn - Wssily Kandinsky 
Nguồn: www.wikiart.org

 


THU.  TAM ĐOẠN

_________________________

 

 

có lúc anh ghé ngang

rồi ra về thật sớm

chặm gió.  những cây bàng

từng khúc khuất ngủ muộn

 

.

 

nửa cơn đau đầu đông

thu rồi lại nhen nhúm

hãy thở như ngô đồng

uống thu sương từng ngụm

 

.

 

là mùa ru diệu cảm

ôm lắng đắng trong chiều

viết một câu thơ mỏng

chữ như lời đang yêu

 

 

)(

 

 

THE PENGUIN

____________________

 

 

Tôi khóc lặng lẽ

Như chim xí nga

Giờ này không biết phương trời mơ                   

                                        ước nào xin chắp cánh

Bước đi lẫm chẫm

Trên lệ dấu mòn

 

 

Có thể trên miền âu xứ hoạt náo

Những con mòng biển vẫn rượt tranh nhau

Từng vụn bánh sau lễ tình yêu 

còn dằm hương trên sóng

Nước thì mù

Đồng bọn cỏ lau tranh bơi thật xa

Chỉ còn chiếc dù bạt gió

 

 

Khi những nhành rong bắt đầu mệt lả

Cát mùa thu trở mình vàng phách

Không còn ai ra biển nhặt mảnh sò

Kết tinh của một mùa xương rỗng

Chim cánh cụt vẫn mày mò trên từng kè đá

Bươi tìm tràng hạt tế từ

Hậu thân một chuyện tình

Đã lịm vết huyền cơ

 

 

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

29 tháng tám, 2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti