TRANG THƠ THỨ BẨY

04/11/202308:03:00(Xem: 2583)

image-ukraine

PHAN TẤN HẢI 

 

Những trận mưa bom Ukraine

 

Những trận mưa bom Ukraine

rạn vỡ trong tôi những giấc mơ

đánh thức tôi

gầm rú giông bão nửa khuya

động đất 9 chấm California

 

tôi nhìn ra ven biển ầm vang tiếng sóng 

bom thổi kinh hoàng sang địa cầu bên ni 

có tiếng khóc những ai đêm qua còn sống

đêm nay chỉ còn lặng lẽ một vầng trăng 

 

tôi thức giấc nửa khuya

tay cầm bút làm thơ

cẩn trọng như chép từng dòng Kinh Phật

ngập ngừng ghi lại những giấc mơ

 

ghi lại tiếng mẹ dỗ con đêm qua còn hát

và đêm nay đã im bặt

ghi lại tiếng trẻ em đêm qua còn khóc 

và đêm nay đã im bặt

ghi lại tiếng chân chạy đêm qua Kiev

và đêm nay đã im bặt

 

có phải những ngàn năm đã qua

rồi chỉ còn là những dòng chữ 

để đời sau dò tìm ý nghĩa rất xa

đầy những bí ẩn phương ngữ

 

có phải tiếng bom nửa khuya Ukraine

rồi cũng sẽ là những bí ẩn lịch sử

khi các trang giấy ố vàng thời gian

khi không còn ai đọc được nữa

 

những trận mưa bom Ukraine

động đất bờ này Califonia

rạn vỡ trong tôi những giấc mơ

đánh thức tôi dậy nửa khuya

ngồi ghi lại dòng thơ 

 

đêm nay không còn nghe tiếng mẹ hát

đêm nay không còn nghe tiếng trẻ em khóc

mưa bom Ukraine là thực hay mơ

đêm nay chỉ còn lặng lẽ một vầng trăng 

đang lắng nghe chuông nhà thờ Kiev tiễn đưa

 

không biết rồi ai sẽ đọc

những gì chúng ta đã viết

những gì chúng ta đang viết, sẽ viết

không biết rồi ai sẽ biết 

rồi ai sẽ nghe, sẽ được kể 

 

rằng đêm qua có tiếng ai đã khóc

rằng đêm qua có tiếng chân đã chạy

rằng đêm qua có tiếng gọi tìm nhau dưới mưa bom

rằng đêm qua có tiếng tôi nửa khuya ra ven biển đứng đọc

những dòng thần chú tôi lượm từ Kinh Phật

những dòng thơ tôi viết từ nước mắt

của nhiều ngàn người đã biến mất.

 

(California 2023)

 

*

NGUYỄN HÀN CHUNG

tài khoản của tôi

 

này em tài khoản của tôi

chỉ còn một ít này thôi, quá bèo

về quê cấp củm mang theo

tiêu nhin nhín chẳng còn nhiều mấy đâu!

 

dụm dành bù khú với nhau

vài ly trà sữa đôi câu bưởi bòng

mỏn đời tài khoản lưu vong

có bao giờ đếm mình còn bấy nhiêu!

 

bây chừ tóc ngả sang chiều

kiểm tra tài khoản tóp teo muộn màng

bạn bầu tài khoản nghĩa trang

lên xe bỏ bến sang ngang quá nhiều

 

này em tài khoản nhà nghèo

còn nhiêu chơi hết treo niêu, em à

đừng dè sẻn nữa đôi ta

ngoài kia thần phật quỷ ma lộn sòng

 

dù còn thảng thốt đường cong

tôi ơi, đừng có sầu đong tái hồi!

 

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Thiền

 

Muốn ngồi thiền với tuyết băng

Nghe hơi thở lạnh lục căn quẫy mình

Tay cầm nắm tuyết trắng tinh

Hình như lửa cháy tâm mình cháy ra...


 

Chạm nhớ mùa đông

 

Khi ánh mắt chạm vào dưới 20 độ F

Màu da xứ nhiệt đới nhạt phai

Nghe nỗi nhớ mùa đông quê cũ

Cái lạnh tràn về hoa tuyết bay!

 

Mùa đông xa, rét lạnh cắt da

Cái nắng trốn vào ngọn lửa ga xanh ngắt

Cứ gợi nhớ quê nhà

Xa lắc

 

Ta đắp vào bông tuyết trái tim chưa đóng băng

Thương miền khó, áo em chưa đủ mặc

Chiều nương, rẫy, bông lau phơ phất

Củ khoai lùi, nóng ấm phía hoàng hôn!

 

Ta chạm mùa đông, chạm phía trống vắng

Quanh ta màu tuyết trắng

Thương mây quê nhà

Cũng trắng một miền xa…

 

*

 

THY AN

 

Giọt gầy

 

bọc mây lơ lửng giữa trời

vỡ tan theo gió

mảnh vụn của ước mơ tung bay

người con gái cúi đầu

e ấp bờ quá khứ

giấc mơ thiên đường rụng xuống vai 

 

trí nhớ hắt hiu sườn núi

trái tim buốt giá tỉ tê

chiều nay nỗi buồn đến từ vũ trụ

òa khóc theo ánh sáng

ly rượu khai vị cuộc đời rót mãi

những điều chưa kể hết trần ai

 

giọt gầy của thơ choàng lên thanh âm

trăng hoa một buổi tiệc tàn

những tiếng rất lạ từ hóc tối

nhỏ xuống nhục thân của đất

ghi lên úa vàng thi sử

về bên nhau lặng lẽ trầm tư

 

khởi thủy là lời

khởi thủy là chữ

nhìn nhau bóng nhạt mờ gương

đập vỡ thủy tinh rỉ máu

chợt nghe tiếng mạch nguồn nức nở

chảy về trên thân thể thiên thu…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.
Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.