TRANG THƠ THỨ BẨY

10/28/202307:36:00(View: 4142)

 

Tranh Newell Hunter
Tranh Newell Hunter.

 

HOÀNG XUÂN SƠN / SỬ MẶC

 

Bí tỉ bốn mùi

 

Bí tỉ nhìn gương

hổ chiều cung hạ

đời ta hồn đường

mặc tình côi góa

 

Con mắt có vảy

cá lội ngoài đìa

trâu bò nằm mẹp

hôm rày bữa kia

 

Xuống sình bắt tép

nhậu không cần mồi

cái ngực dẹp lép

hò dzô ta ơi

 

Sương sương vừa tới

xỉn tản hồi nào

à cô em nhò

vớt giùm tôi nao*

 

Âm buồn gắng gượng

mắt nắng nhập nhòa

mây bay vò vẻ

trắng miền can qua

 

Càn khôn dễ rót

rượu phạt cứ mời

chương trầm một thiếp

đắm giữa bờ chơi

 

Trăng soi áo mỵ

nét mày cổ ngư

giũ màu vô ý

bơi một nhiệm kỳ

 

* Thuỗng ý “Con cò mày đi ăn đêm”.

Treo

 

Tôi buông tôi xuống như dây dọi

thẳng đứng. ồ không, thân ngả nghiêng

gió xoắn chiều nào ai biết được

cạ mãi vào bóng đau triền miên

 

Mà em đâu biết ngày thơ dại

lớn nhanh như chiếc bóng thổi phồng

oản. chuối. nhang đèn vung hột nổ

cứ vãi tràn đìa cánh rụng lông

 

Không đủ sức bay thì cứ đứng

nghe con chim cu gáy trưa hè

miệng đời nhấp nhổm làm tu huýt

thổi vang rân đèn đuốc tê mê

 

Ta vẫn mơ làm thân thước thợ

đạc đo tận tụy tới lương tuyền

cái nỗi quay ngang thèm trụ dọc

buông mãi không thành thì treo lên

 

Cái đinh đâu phải là mắc áo

sao cứ đóng rịt xuống mơ hồ

đời mẻ gì toàn trơn với láng

rậm rạp khi nào mới nhám thô

 

***

 

PHAN TẤN HẢI

 

Chữ càng nhiều càng rối

 

Trí giả bất hoặc

dũng giả bất cụ

bây giờ gặp lại trong phim

những gì tôi học một thời mới lớn

không chắc là đúng bao nhiêu phần trong đời

 

Có phải người trí sẽ không còn ngờ vực

có phải người dũng sẽ không còn sợ hãi

sách Luận ngữ tôi tụng đọc thời mới lớn

những lớp bụi kệ sách phủ mờ thơ ngây tuổi nhỏ

 

Than ôi

càng học nhiều càng thêm ngờ vực

càng can đảm càng thêm do dự

chỉ vì sợ cõi này thêm nhiều hư vỡ

chỉ vì sợ thêm một ánh trăng tan nơi mặt hồ

 

Gặp lại bài học cụ Khổng trong một phim võ hiệp

lòng càng thêm ngờ vực

sách đọc bây giờ đã thiên kinh vạn quyền

càng hiểu thêm thế gian này

lòng càng ngờ vực thêm

 

chữ càng nhiều càng rối

phải chi lòng lặng lẽ

phải chi chữ quên hết trong tâm

phải chi tôi vui với thế gian này như trẻ thơ

nhìn vào gương và 

không còn nhớ tên mình hay tên người

 

mỗi ngày tôi dịch tin 

đầy những chuyện mưa bom

đầy những tiếng khóc trẻ thơ

ai nói kìa

trí giả bất hoặc

giữa những rừng chữ tôi bơi hàng ngày

lòng tôi cảng dày thêm những nghi ngờ.

 

Phải chi tôi quên hết chữ

để vào nơi không còn thước đo

nơi không có trí và ngu 

nơi không có trắng và đen

nơi không có đêm và ngày

nơi không có ta và người.

nơi tất cả đều lặng lẽ.

 

***

 

TRẦN HOÀNG VY

 

thu yểu điệu thục nữ

 

Bước ra từ mùa thu những cây phong lá đỏ

Yểu điệu và đa tình

Gió vuốt ve vạt áo

Em thục nữ đẹp xinh?

 

Thu mới chớm màu liêu trai cổ tích

Ai ngẩn ngơ?

Mắt nhìn đằm thắm

Thuở hẹn hò, áo lụa thành thơ?

 

Ta yêu nhau mùa thu xưa yểu điệu

Đồi hoang áo đệm lá vàng

Thương nhớ hoàng lan

Rừng thu thêm màu mới

 

Lạc vào mắt nhau nũng nịu

Mùa thu yểu điệu

Con nhện ngồi giăng tơ

Anh ngồi làm thơ

Ca tụng lá

 

Mùa thu Paris, Hà Nội hay Washington?

Yểu điệu thục nữ

Rũ bỏ hoàng lan

Khoác vai trần gió

 

Người trăm năm

Mỗi mùa lá mới

Hoang hoãi bên đồi hôm qua áo mộng

Ru gì xa xăm?

 

Gót giang hồ vương vương nhớ nhớ

Mùa thu yểu điệu thục nữ

Đá mềm

Lá lá, lá run run

 

Sáng tắm sông cùng với nắng

 

Sáng dậy sớm ra sông ta tắm

Đánh thức lục bình hoa tím chân như

Nghe nước lạnh qua đêm ngái ngủ

Tay vén mù sương, chân đạp sương mù.

 

Nước ve vuốt, nước mơn man da thịt

Ta cúi đầu vào nước môi hôn

Nghe ửng đỏ bình minh. Mắt chớp

Tia nắng đầu ngày. Khói bếp ở bên thôn.

 

Nắng rất nhẹ cùng ta bơi sải

Nắng nghiêng vai loang loáng mặt sông hiền

Ta quạt nước, nắng tung màu hoa cải

Chút sững sờ. Giọt nắng tắm tiên?

 

Thôi tắm sạch những bụi trần hay dở

Nắng kỳ lưng ta thuở thơ ấu quê nhà

Sông tri kỷ dòng trong nước mát

Ta bao lần xuống tắm lại chia xa.

 

Sáng xuống tắm, dắt tay sợi nắng

Bỗng nghe hồn như nắng mênh mang...

 

***

 

THY AN

 

Khua đều

 

trở về con phố xưa

vuốt tay mềm môi mắt

một góc lòng khép chặt

ôm chút nắng thu tàn

 

kìa ô cửa than van 

khói sương ngày mỏi mệt

tiếng già nua bất chợt

nhịp đều khua dưới chân

 

trời mây xám ngực trần

núi đồi em khởi nhú  

ôi tâm địa bao la

con chim hót mặn mà

 

hoàng hôn chiều nắng ảo

bụi đỗ quyên xơ xác
tà huy vàng xiêm áo

dưới hiên mảnh tình rơi

 

chốn trở về mong đợi

tâm thân bỗng giật mình

nghe đâu trời trở gió

bay lạc mấy lời kinh…

 

 

Mùa thu đóa cúc vàng

 

mùa thu kể lể

những câu chuyện thật ngắn

cho con ốc nằm yên trên lá phong vừa rụng

màu đỏ của lãng mạn thấm lòng

thấm sâu trái tim trần thế

dưới mái hiên tìm nhau

nhân tình hoa lá dây dưa

chuyện rong rêu

 

mùa thu cơn mưa ẩm

và đám mây chiều xuống thấp

rải lên những ký ức tháp đền

đêm ngủ muộn xước da

trắc ẩn vầng trăng khuya trở lạnh

hẹn nhau ở khung cửa hẹp

chiều thắp lửa trong tim chưa đủ sáng

ái ngại tiếng chim kêu

 

thời gian ngủ quên mái đầu nhuốm bạc

tạc vào không khí hình ảnh cũ xưa

đóa cúc vàng trên mộ mẹ cha

đường trần gian bóng hạc

bài thơ vẽ lên rách nát

rót vào đồng ruộng quê xa 

 

mùa thu gửi gió chiều tà

chắt chiu chút mặt trời sót lại

sưởi ấm trái tim tình nhân

hò hẹn mấy đoạn sử thi lang bạt

sương mù trôi qua ngõ hẹp

ngang dốc đời áo mỏng trần ai

 

còn cho nhau nụ cười nguyên vẹn

mái cong góc phố hình hài…

 

***

 

QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

lũ hình nộm tháng mười

 

nàng lớn tiếng cằn nhằn những hình

nộm ngồi chênh vênh trên dãy tường vôi

trắng nhả khói lấm lem buổi sáng tuyên

dương một ngày vĩ đại quang vinh đợi chờ

ăn chực theo thời biểu co giãn kiểu dây

 

thun quần  ̶ ̶ ̶  thứ nàng chưa bao giờ hứng

khởi mặn mà bất kể ở vị thế  nào bất kể ngày

đêm âm vọng dường như thoát qua khe

nứt thực tại lắm trò nhiêu khê cái gọi là

đương đại đồng nghĩa ngộ nhận lâm thời

 

không hề có dịp đính chánh sửa sai lời nguyện

cầu không trong sáng bằng tiểu xảo che

đậy đường ranh giữa thiện và ác  ̶ ̶ ̶  lũ hình

nộm nhìn ngơ ngác há mồm trệu trạo chưa kịp

nhai đã nuốt chữ nuốt lời nuốt cả tiếng nhạc

 

vinh danh bốc thơm thẳng đứng  ̶ ̶ ̶  xin đừng phê

phán nghiêm khắc: lũ hình nộm chỉ là những thành

viên dễ dạy trong tác phẩm nghệ thuật sắp đặt

nạn nhân đau xót trong cõi bát nháo cũng như

nàng  ̶ ̶ ̶  hiển nhiên như một mặc định dù phi lý 

 

ai quan tâm những mặc định hôm nay?

chắc chắn không là nàng

cũng không là lũ hình nộm tháng mười

và phải chi đây là bài thơ ngẫu hứng vô đề. 

 


ngày thu ninh nhừ ký ức


ngả mình trên mặt đất miên man

cơn lạnh nhẩn nha vận vào người lậm vào xương

lầm lũi ám vào phần hồn

không chút nghi ngờ

ma thuật màu nhiệm dàn trải

chông chênh bên hố đen

những điều kỳ diệu không thể hiểu

u uẩn như tro tàn sau bốn mươi chín ngày

lướt thướt bước qua

nhặt cánh bướm chết khô bên khung cửa sổ

·

khoảng không trống vắng câm nín

nhìn những hạt bụi lơ lửng trong nắng chiều

lắng lòng định danh những người lặng thinh

trong bức ảnh màu sepia của thời gian pha nước mắt

dè sẻn từng hơi thở còn sót lại

ôm cái nhớ dai dẳng

không mặt nạ không đối thoại không kịch tính

mãi mãi là giấc mơ vẩn đục

ngỡ chừng ám ảnh bên ngõ hẹp  ̶ ̶ ̶ 

quán đợi quán đời  ̶ ̶ ̶  bất dị bất biến

·

một ngày trôi trong mênh mông

nghe ký ức ninh nhừ tựa hư cấu

rơi tự do qua khe nứt tâm thức

bàng bạc đất trời đã vào thu. 

 

***

 

ĐÀO NHƯ


a chiều tháng tám

                                                                                                                                

Nhìn anh ngồi lặng yên trước bữa ăn sáng.

Bên ngoài, trời nhạt nhòa dưới cơn mưa gầy tháng tám

Những giọt mưa gió thổi tạt vào khung cửa,

Tiếng thầm gọi lên đường,

Gợi nhớ những chuyến đi xa...

Anh rót cà phê vào tách,

anh thêm vào một ít sữa tươi và đường.

Anh khuấy tách cà phê sữa.

Anh uống cạn ly cà phê sữa anh pha.

Anh châm điếu thuốc đầu ngày.

Anh rít một hơi dài.

Anh nhả khói thuốc thành những vòng tròn

Anh nhìn theo những ước mơ

Anh lặng nhìn em...

 

Nhìn những nếp nhăn trên vầng trán anh,

những hố sâu chất chứa những kỷ niệm bao nhiêu năm tháng.

Anh nghĩ gì về những ngày xưa cũ

hơn 56 năm về trước?

Những ngày hai đứa mình yêu nhau.

Em xinh. Em đẹp...

những ngày ấy quanh em là ánh sáng rạng ngời, và nắng ấm.

Những ngày đó thần tiên quá anh nhỉ?

Anh yêu em và em yêu anh.

Hai đứa mình yêu nhau.

Tình yêu thật êm đềm

Những ngày xưa ấy, em đẹp,

mái tóc thề đã quá ngang vai chảy dài theo năm tháng,

trái tim em vẫn ấm nóng hơn cả trời tháng Tám hôm nay...

 

Đâu có ngờ...

cuộc sống và chiến tranh chia cắt chúng ta

mặc dầu anh yêu em, em yêu anh,

hai đứa mình yêu nhau

Tưởng chừng không bao giờ xa nhau.

Rồi, những đợt sóng biển đời

mang đi hết những vết chân đi trên cát

của những người yêu nhau

vùi vào lòng biển sâu.

 

Em nhìn anh đứng lên,

anh khoác vội chiếc áo

Anh đi xuống phố một mình giữa mưa khuya,

tìm lại cung đàn lỗi nhịp

vẫn vang lên những âm điệu thổn thức...

Và bài ca em từng hát cho anh nghe

“Nhìn những mùa Thu đi...”(*)

mãi mãi là bài hát ru anh trong giấc ngủ cô đơn…

 

(*) Bài hát của Trịnh Công Sơn

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.
Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.