Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những con thú Việt Nam

22/11/202110:55:00(Xem: 332)

69
Minh họa: Cao Bá Minh



con trâu đen nằm bờ ruộng
ngắm dòng sông
kiên nhẫn hiền từ
như người mẹ bên đồng
dãi nắng dầm mưa nuôi dân tộc
hạt gạo tinh khôi đem sự sống
con ngựa ô im lìm nhai cỏ
vùng trời thảo nguyên lùi đi thật xa
vó bụi mịt mù những ngày biên địa
một lòng theo chủ
cờ xí phất lên
ca tụng sơn hà
con cá đen giữa dòng sinh tử
lục bình trôi ra biển lớn
cảm tạ đất trời mênh mông
bốn mùa chuyển động
núi rộng sông dài
phù sa nhuộm đỏ trái tim
con ốc nhỏ cuộn tròn đáy biển
đại dương sâu mặn
tấm lòng bao la trải rộng
chứng tích bao thế hệ thăng trầm
sống chết, hy sinh vì đại nghĩa
vun trồng cho con cháu hiển vinh
con rùa văn miếu cựa mình
đá chuyển thành xám những tinh anh non nước
già quá tuổi
chờ mãi hiền nhân suốt mấy mươi năm
im lặng nỗi buồn lịch sử
đớn đau tủi nhục đắng lòng


2

con rồng trước cổng chùa dốc núi
nhớ áng mây hồng
một thời ngậm nước phun mưa
tưới bao cẩm tú thuở dựng xây đền miếu
những anh hùng hào sảng
sống đứng thẳng, chết không quỵ lụy
con chó đứng đầu làng vẫy đuôi
mừng người áo mão vinh quy
nợ non sông trên lưng
một lòng trung chính nhớ ơn tiên tổ
lượm chiếc lá dưới gốc cây đa
khấn nguyện thủy chung đất nước
con khỉ nhảy trên cành cây
nhăn nhó đong đưa
giữa phải trái chánh tà
bắt chước người làm trò diễu cợt
mấy mươi năm đóng tuồng
sân khấu ngoảnh lại chẳng còn ai để ý
con chim ba màu trên nhánh phượng khô
tiếng dài tiếng ngắn
khóc bạn bên kia rào sắt
thời binh lửa đã qua
bao giờ mới phủi sạch oán thù
dựng lại quê cha
con ong vàng mất tổ
vo ve bụi hoa bên đường
mật ngọt đời người quá đắng
bỏ chợ bay lên miền cao
thạch thảo tảng đá xanh
chỗ dung thân những ngày mưa bão
con kiến bò ra khỏi hang
ngậm hạt lúa mọc lên từ mầu mỡ
ruộng đồng thơm như vải đào lụa ngọc
hiền từ miền châu thổ
trinh nguyên một đời thiếu nữ
bức tranh tô điểm giang sơn


3


con giun nằm yên lòng đất
co mình dưới bàn chân hung bạo
tiếng than của đồng loại thấm sâu
nghe trăn trở oặn mình
tấm thân như cỏ dại
trườn đi vào những quanh co ái ngại
con người tinh khôn nhất
nên đã đóng vai tất cả các loài thú
vượt qua bao nhiêu năm tháng
sau cùng cũng ngồi co ro
nhìn giấc mơ xòe ra trên tay
gầy guộc theo dòng đời nghiệt ngã
tấm thân cúi rạp trước bão giông lịch sử
những con thú Việt Nam
vẽ lên cảnh đời trần thế
bức tranh bất tận
trước mặt sau lưng
người im lặng đứng nhìn
chẳng nói nên lời, buồn da diết…

thy an
bài thơ xưa đọc lại cùng vài bạn đêm mưa gió - 11-2021

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
tháng mười trời mưa / tình anh là mây / đậu lại bờ này / hôn từng ngọn cỏ / gửi lời thơ bay / từng hạt sương mai / ướt tóc em dài / thấm vai hờ hững / cho hồn anh say
Độc giả nào đọc thơ Ngu Yên trong 36 năm qua (từ 1985), có lẽ cũng nhận ra, thơ của ông luôn luôn thay đổi vì luôn luôn tìm tòi, đào sâu bí ẩn của thi ca. Ông đã từng xác nhận, hành trình làm thơ là thứ yếu, mục đích lớn hơn, là truy lùng và dự đoán thơ thế giới và thơ Việt trong tương la. Ông là người thám hiểm phiêu lưu.
Thị Ngạn am một “ Góc Tùng” tự tại / Hai nẻo đường gánh vác nặng trên vai / Thân gầy gò ý chí chẳng đơn sai / Phách kim cang trong hình hài lau sậy
Vào thời điểm này, phải chăng thơ đã là món ăn tinh thần lỗi thời, mất hương vị quyến rũ, thua mùi phở hấp dẫn khi đói bụng? Đúng như vậy, có đói mới thèm ăn. Làm sao biết tâm tư của bạn đang đói? Hỏi thử nó có mệt mỏi, có căng thẳng, có phiền muộn chuyện đời, có ghét bỏ người khác? Nếu có, đúng rồi, nó đang đói. Thơ là món ăn tinh thần cổ truyền từ tiền sử. Nếu tiểu thuyết là bữa tiệc, truyện là bữa ăn tối, thì thơ Việt chính là phở. Một món ăn độc đáo cho bất kỳ người Việt nào tại gia hoặc tha hương.
cố gắng không rơi tõm xuống hố chữ nghĩa đen ngòm / đặc trưng của những ngày giãn cách xã hội theo chỉ thị / bầm dập nhừ tử sau cú trượt trên thang cuốn thời gian / hẹn một ngày có dịp chén thù chén tạc đưa cay ngả mặn /
khi đồng bằng cất tiếng ru của dòng sông / đất trời sẽ trở mình / thức dậy theo tiếng kêu tình nhân sông núi / tuổi xế chiều và bóng tối / đồng lõa một chút yêu nhau vội vã / như chén tương phùng uống cạn bình minh
giả sử niềm tin vẫn sáng soi / xác tín như bàn thờ trang nghiêm trong nhà / khói hương xì xụp vái / cầu người đã bỏ ta đi / đừng bỏ ta đi
Ngô đồng một lá rơi / Nhìn mắt em thoáng thấy / Mùa Thu, vàng đến rồi
Có khi tôi nối hai điểm bằng đường thẳng / Có khi bằng đường cong / Có khi bằng con đường dích-dắc / Có khi lại là những dấu chấm / Tưởng rất gần / Mà nối hoài / Hụt hơi / Không đến
Sáng và tối, mẹ và cha, âm và dương... đó là cánh cửa nhị nguyên đối đãi mở ra cái muôn màu muôn vẻ của đời sống này. Sáng và tối tuần hoàn lẫn nhau cho chúng ta cảm nhận về thời gian, cho nhãn quan chúng ta cảm nhận về bóng và hình. Bóng và hình này qua giác quan thi sĩ Khánh Minh và được nữ sĩ ghi lại cho nhân thế qua thi tập Ký Ức Của Bóng. Sau đó Khánh Minh “giải thoát” cho Bóng khỏi cái tạm bợ của một cảm xúc bất chợt, thả Bóng và cảnh giới miên viễn của bầu trời Thi Ca qua tập Bóng Bay Gió Ơi. Lần này trở lại với tập thơ Đêm, Bóng “về quê” thăm lại nguồn cội của chính mình. Chính trong Đêm Bóng ẩn mình an trú trong tịch tịnh. Cánh cửa nhị nguyên sáng tối khép lại, tịch tịnh của màn Đêm hiển lộ như là một biểu tượng cho cảnh giới không có thời gian mà Khánh Minh tạm gọi là “Nơi Dừng Lại Của Thời Gian Vĩnh Cửu”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.