Nhắc nhở những điều trân quý

02/12/202110:32:00(Xem: 2363)
VAO_TRANG_SACH02
Minh hoạ: Đinh Trường Chinh

 

 

có loài chim luôn bay về phía mặt trời

tìm hạt gạo trinh nguyên nhất

trên cánh đồng châu thổ

mùa lá non xanh mướt

một thời dưỡng nuôi kỷ niệm

cây cỏ vì em đang hồi sinh

đá nứt cho nước tạo nguồn

cho tình yêu lên tiếng cùng phù sa đỏ sẫm

 

tiếng nói cười của bình nguyên vỗ về

những trái tim khô viễn phương

những điều mênh mang không diễn tả

giọt sương hiền dịu trên vai

bao dung cơn mưa chiều nhân nghĩa

thứ tình yêu chân thật

đem lại bình an giữa bạo ngôn

 

lời kinh thấm sâu vào Đất Trời rộng lớn

sớm mai nguyện cầu

kiếp nhân sinh mù mịt

mất còn trong gang tấc

những con lạch nước đen mùi bùn

réo rắt kỷ niệm

những đêm trăng hoang sơ

im lặng như thơ

 

trên chuyến xe trở về

con đường độc đạo chở những từ đây mất mát

màu da không phân biệt

mái tóc không còn đen

nụ cười tắt dần qua kẽ hở bàn tay mưa bụi

chúng ta nhìn nhau

nhắc nhở những điều trân quý nhất

(đã quên bao nhiêu năm)….

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.