Hôm nay,  

CSIS: nếu TQ phong tỏa Đài Loan, và nếu Mỹ cứu, Mỹ sẽ phải hy sinh 21.000 lính, 45 tàu chiến, 1 mẫu hạm, 2 tàu ngầm và 1.000 phi cơ

02/09/202510:22:00(Xem: 4793)
blank 

CSIS: nếu TQ phong tỏa Đài Loan, và nếu Mỹ cứu, Mỹ sẽ phải hy sinh 21.000 lính, 45 tàu chiến, 1 mẫu hạm, 2 tàu ngầm và 1.000 phi cơ

Bản tin trên báo Daily Mail nhan đề "21,000 American casualties, millions of civilians trapped, and the world on the brink of war" (21.000 người Mỹ thương vong, hàng triệu dân thường bị mắc kẹt và thế giới đứng trước bờ vực chiến tranh) hôm Thứ Ba 2/9/2025 đưa ra dự đoán theo các cuộc tập trận của viện Center for Strategic and International Studies (CSIS).
 

Mỹ có thể mất hàng nghìn binh sĩ, hàng trăm máy bay, tàu ngầm và hàng chục tàu, bao gồm cả tàu hàng không mẫu hạm, nếu Trung Quốc phong tỏa Đài Loan.
 

Một loạt cuộc tập trận chiến tranh mới đáng sợ cho thấy Hoa Kỳ sẽ bị lôi kéo vào cuộc tranh chấp và tổn thất có thể nhanh chóng leo thang như thế nào. Cảnh báo này được đưa ra trong bối cảnh Đài Loan so sánh Tập Cận Bình với Hitler và tuyên bố rằng ông ta nghĩ về việc "chinh phục" đất nước họ mỗi ngày.
 

Trong khi đó, ông Tập đã chào đón Tổng thống Nga Vladimir Putin và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi đến Bắc Kinh để hội đàm vào hôm thứ Hai. Tập, Putin và Kim Jong Un của Triều Tiên dự kiến sẽ tham dự một cuộc duyệt binh quân sự quy mô lớn tại thủ đô của Trung Quốc vào ngày mai, thứ Tư.

Tình báo Mỹ tin rằng bước đầu tiên để tiếp quản Đài Loan có thể là phong tỏa hải quân của Trung Quốc và điều này có thể xảy ra trong vòng hai năm tới. Trung Quốc hiện đang ráo riết đóng ba tàu chiến cho mỗi tàu chiến mà Mỹ sản xuất.
 

Một cuộc phong tỏa, thay vì một cuộc xâm lược toàn diện ngay lập tức, sẽ ép Đài Loan phải khuất phục, và châm ngòi cho một cuộc chạy đua tuyệt vọng để di tản một triệu công dân nước ngoài ra khỏi hòn đảo bị bao vây.
 

Tổng thống Donald Trump sẽ phải đối mặt với quyết định mang tính lịch sử và to lớn là liệu có nên cố gắng phá vỡ phong tỏa bằng quân sự với sức mạnh Mỹ hay để Đài Loan tự xoay sở.

Ông cũng sẽ phải cân nhắc một cuộc không vận nguy hiểm đang diễn ra - giống như các đồng minh đã làm cho Berlin sau Thế chiến thứ hai.

Tổng cộng 26 kịch bản tập trận chiến tranh đã được Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS: Center for Strategic and International Studies) thực hiện.
 

Trong trường hợp xấu nhất, việc phá vỡ phong tỏa dự kiến sẽ khiến Mỹ thiệt hại 21.000 người thương vong, 45 tàu, một tàu sân bay, hai tàu ngầm và hơn 1.000 máy bay.

Trung Quốc sẽ chịu 13.000 thương vong và mất 42 tàu ngầm, gần 100 tàu và khoảng 1.000 máy bay.
 

Báo cáo kết luận: "Ngay cả những chiến dịch thành công cũng gây ra nhiều thương vong nặng nề." Một cuộc chạm trán như vậy sẽ là một cú sốc đối với Hoa Kỳ, quốc gia kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc đã quen với việc tham gia các cuộc chiến ít thương vong và ít tổn thất về vũ khí chủ lực.
 

Bất kỳ phong tỏa nào cũng tạo ra áp lực leo thang khó kiểm soát. Hầu như tất cả các tình huống đều gây thương vong. Ngay cả ở mức độ leo thang thấp hơn, số người thương vong cũng lên tới hàng nghìn người.
 

Ở các mức độ leo thang cao hơn, Hoa Kỳ sẽ mất hàng trăm máy bay và hàng chục tàu chiến. Tổn thất của Trung Quốc cũng rất lớn và thường tồi tệ hơn so với của Mỹ.
 

Báo cáo có tên là "Lights Out?" ("Tắt đèn?") cho biết thêm: "Chiến thắng hoàn toàn là không thể đạt được khi cả hai bên đều có căn cứ ở quê hương an toàn và vũ khí hạt nhân."
 

Trong 5 năm qua, Trung Quốc đã tăng cường sản xuất vũ khí hạt nhân, tăng gấp ba số lượng đầu đạn lên khoảng 600.
 

Đầu năm nay, Tổng thống Trump cảnh báo rằng "trong vòng 5 hoặc 6 năm nữa, họ sẽ ngang bằng với Mỹ, quốc gia có hàng nghìn vũ khí hạt nhân".

Trung Quốc tuyên bố Đài Loan là lãnh thổ của mình và chưa bao giờ từ bỏ ý định sử dụng vũ lực để chiếm giữ hòn đảo này.


 

Theo tình báo Mỹ, Chủ tịch Tập Cận Bình đã chỉ thị cho các tướng của mình sẵn sàng cho một lệnh tiềm năng xâm lược Đài Loan từ năm 2027.

Mỹ duy trì lập trường "mập mờ chiến lược", có nghĩa là không có nghĩa vụ bảo vệ hòn đảo.
 

Nhưng Đạo luật Quan hệ Đài Loan quy định rằng "bất kỳ nỗ lực nào nhằm quyết định tương lai của Đài Loan bằng các biện pháp khác ngoài hòa bình" đều là "mối quan ngại nghiêm trọng" đối với Hoa Kỳ.
 

Những lực lượng mạnh mẽ trong Pentagon cho rằng việc không bảo vệ Đài Loan sẽ là thảm họa đối với vị thế của Mỹ trên thế giới và sẽ để Trung Quốc thống trị châu Á.

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đã nói rõ rằng một cuộc xâm lược có thể xảy ra là "sắp xảy ra".

Ông ấy nói rằng "không cần phải nói hoa mỹ" và một cuộc xâm lược của Trung Quốc sẽ có "hậu quả tàn khốc" đối với thế giới. "Việc phủ nhận việc Trung Quốc chiếm Đài Loan" là ưu tiên hàng đầu của ông.
 

Các nhà chiến lược Mỹ tin rằng phong tỏa có thể là bước đầu tiên của Trung Quốc để làm suy yếu Đài Loan về kinh tế và ngăn chặn sự hỗ trợ nhân đạo và quân sự của Mỹ đến được.
 

Trong ba năm qua, Quân Giải phóng Nhân dân CSTQ đã tập dợt mô phỏng các cuộc phong tỏa như vậy, tiến hành các cuộc tập trận trong đó các tàu Trung Quốc thực hành bao vây Đài Loan.

Điều đó bao gồm một cuộc tập trận lớn mang tên Strait Thunder-2025A hồi tháng 4. Theo luật pháp quốc tế, phong tỏa sẽ được coi là một hành động chiến tranh.
 

Kết luận của các chuyên gia mô phỏng chiến tranh tại CSIS là Mỹ phải chuẩn bị ngay bây giờ để khởi động các đoàn tàu tiếp tế cho Đài Loan vì Mỹ đã mất chuyên môn về cách thực hiện điều đó. Báo cáo cho biết: "Hải quân Mỹ đã không còn luyện tập vì hộ tống không còn là nhiệm vụ ưu tiên kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc." Mỹ cũng nên "lập kế hoạch dự phòng" cho việc không vận và tiếp tế quân sự cho Đài Loan.
 

Báo cáo cho biết: "Tổng thống có thể không thực hiện một cuộc không vận hoặc tiếp tế quân sự vì chi phí cao, rủi ro chính trị và lượng hàng cung cấp thấp, nhưng (Pentagon) sẽ vi phạm nhiệm vụ nếu không có kế hoạch sẵn sàng."
 

Một kết luận khác là Mỹ sẽ không thể thực hiện một chiến dịch kiểu Ukraine, cung cấp vũ khí cho Đài Loan mà không trực tiếp tham gia.

Báo cáo cho biết: "Một 'chiến lược Ukraine' rất hấp dẫn nhưng không đủ khi áp dụng cho Đài Loan vì nhu cầu của Đài Loan quá lớn và trong hầu hết các tình huống, phong tỏa của Trung Quốc quá chặt chẽ."
 

Nếu Trung Quốc leo thang sử dụng vũ lực quân sự, Mỹ phải chấp nhận Đài Loan đầu hàng theo các điều khoản của Trung Quốc hoặc trực tiếp tham gia vào cuộc xung đột.

Với sự can thiệp của Mỹ, trong hầu hết các tình huống, các đoàn (phi cơ hay tàu chiến) vẫn tiếp tục cung cấp cho Đài Loan, nhưng thường phải trả giá rất đắt.
 

Theo các cuộc diễn tập chiến tranh, một cuộc phong tỏa sẽ khiến Đài Loan hết khí đốt tự nhiên sau 10 ngày, hết than sau 7 tuần và hết dầu sau 20 tuần.

"Trong hầu hết các tình huống, Đài Loan không thể đối đầu với Trung Quốc một mình," báo cáo kết luận. Đài Loan cần sự hỗ trợ của Mỹ, có thể là trong các hoạt động chiến đấu trực tiếp, nếu muốn duy trì quyền tự chủ và dân chủ.
 

Báo cáo cho biết thêm rằng việc Mỹ đang chuẩn bị cách vận hành các đoàn tiếp vận hiện nay là điều cần thiết. Báo cáo cho biết: "Nó phải hành động nhanh chóng ngay khi tổng thống chỉ đạo hành động."
 

Kinh nghiệm trong Thế chiến thứ hai là một lời cảnh báo. Hải quân chậm trễ trong việc áp dụng các đoàn tàu hộ tống, gây ra chi phí lớn khi các tàu ngầm U-boats (của Đức) đánh chìm 240 tàu hàng trên bờ biển phía đông từ tháng 1 đến tháng 6 năm 1942.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
nhà báo kỳ cựu Don Oberdorfer trên tờ Washington Post ngày 3/3/1987 nhấn mạnh lời tuyên bố của trưởng đoàn IRAC: “Chúng tôi (người tị nạn) vẫn bị coi là một vấn đề cần giải quyết. Nay chúng tôi nhất định sẽ góp phần vào giải pháp.”
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Chết phải là một chuyến du lịch tuyệt vời vì chưa có một ai đã trở về!(“La mort doit être un beau voyage puisque personne n'en est revenue”). Thông thường trong những dịp Tết, người đời thường chúc tụng lẫn nhau sống thọ đến trăm tuổi. Không phải ai muốn chết lúc nào là chết được đâu. Phải tới số mới chết. Trời kêu ai nấy dạ mà Sống quá thọ có tốt, có cần thiết không? Không có ai nghĩ giống ai hết. Đặt câu hỏi như trên có thể làm nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng đó là sự thật. Tuổi thọ (longévité) trong điều kiện sức khoẻ bình thường, không ngừng gia tăng thêm lên mãi tại các quốc gia kỹ nghệ giàu có... Sự gia tăng nầy thật ra phải được xem như là một sự kéo dài của tuổi trẻ (jeunesse) hơn là một sự kéo dài của…tuổi già (vieillesse). Tại sao chúng ta già? Tuổi thọ đến lúc nào sẽ dừng lại? Nhân loại đã đạt được đến mức nầy hay chưa?
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Vào lúc 5:00 giờ chiều Chủ Nhật 26/04/2020, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh đã có buổi nói chuyện trên mạng lần thứ hai với nhóm Phật tử Giớ Trẻ Mây Từ, với chủ đề những điều Phật tử nên làm trong mùa đại dịch COVID-19 đang tiếp tục hoành hành.
New York bị thiệt hại nặng nề hơn bất cứ khu vực nào tại Hoa Kỳ bởi đại dịch vi khuẩn corona tính đến nay, 26 tháng 4, và ác mộng của tiểu bang vẫn còn chưa hết. Hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4, có 5,902 người đã thử nghiệm dương tính với vi khuẩn corona, và trong khi đó là sự sút giảm từ cao điểm của tiểu bang (khi một ngày chứng kiến hơn 10,000 người thử nghiệm dương tính), tiểu bang này vẫn còn nhiều trường hợp bị lây mới hơn 25 tiểu bang đã bị trong tổng số hơn 3 tháng kể từ vụ lây lan của vi khuẩn vào Mỹ bắt đầu.
Nam Hàn tiếp tục đổ nước vào suy đoán gia tăng về sức khỏe của lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un, nói với CNN rằng ông ấy “còn sống và khỏe.” “Lập trường của chính phủ chúng tôi là vững vàng,” theo Moon Chung-in, cố vấn hàng đầu về chính sách đối ngoại cho Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in, nói với CNN. “Kim Jong Un còn sống và khỏe. Ông ấy đã và đang ở tại khu vực Wonsan kể từ ngày 13 tháng 4. Không có biến đổi gì đáng nghi ngờ tính đến nay được phát hiện cả.”
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Hiện nay đã có 10 nước trong đó có Hoa Kỳ, Anh Quốc, Úc Châu, và Canada đang bàn tính đưa đơn kiện Trung Cộng phải chịu trách nhiệm về những hành động xấu xa của họ (Chinese government to pay for their malign actions). Việc đòi bồi thường nay thực ra chỉ là con số tượng trưng vì thực tế chưa có một thống kê nào liệt ra được tổn thất về kinh tế, tài chánh, đời sống tinh thần vật chất của 210 nước đang có người bị nhiễm bệnh này lên đến bao nhiêu ngàn ngàn tỷ USD. Đó là chưa kể đến thiệt hại về nhân mạng đã trên 2 triệu 200 ngàn người đang bị bệnh và gần 200 ngàn tử vong trên thế giới. Bởi vì sự thiệt hại nhân mạng quá lớn này, không thể ước tính số tiền như thế nào mới đền bù lại được những đau thương của người thân mất người thân trong suốt hơn bốn tháng qua.
Nước Mỹ hiện nay đã có chừng 50 ngàn người chết vì đại dịch Covid-19. Dịch đến trễ hơn nhiều nơi khác, nhưng Mỹ đã nhanh chóng trở thành quốc gia với số người bị nhiễm cũng như tử vong cao nhất thế giới. Phản ứng của chính phủ Mỹ thay đổi theo đà tăng của đại dịch. Trong khoảng hai tháng, Tổng thống Trump tỏ ra lạc quan và không cho đây là nguy cơ. Đột nhiên, khi dịch đã gia tăng đến mức không chối cãi được nữa, chính phủ vội vã phản ứng. Người ta khám phá là nước Mỹ khắp nơi bị thiếu thốn trầm trọng phương tiện để chống dịch, và số người chết tăng vọt.
Hôm Thứ Bảy, nhiều người ra biển chơi, bất kể lệnh cách ly. Carrie Braun, phát ngôn nhân Ty Cảnh Sát Quận Cam, nói chỉ đóng cửa các sân đậu xe bên bãi biển, nhưng không đóng cửa các bãi biển.
Hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4 năm 2020, nhiều tin đồn xoay quanh việc nhà độc tài Bắc Hàn Kim Jong Un đã chết hay gần chết sau cuộc giải phẫu tim, với nhiều bản tin trích thuật từ Nhật và Trung Quốc. Phó giám đốc Đài Truyền Hình Vệ Tinh Hồng Kông HKSTV, hệ thống tại Hồng Kông có trụ sở tại Bắc Kinh, cho rằng Kim đã chết, trích “nguồn tin rất chắc chắn,” và đăng tải thông tin trên ứng dụng nhắn tin Trung Quốc Weibo khiến các phương tiện truyền thông xã hội xôn xao, theo báo International Business Times tường trình cho biết.
Tính tới Thứ Bảy, 25 tháng 4, số tử vong trên toàn cầu từ đại dịch vi khuẩn corona đã vượt hơn 200,000 trong khi nhiều quốc gia và một số tiểu bang tại Mỹ đang nới lỏng các hạn chế phong tỏa. New York là trung tâm đại dịch tại Hoa Kỳ, đã báo báo số người vào bệnh viện và thiệt mạng tiếp tục giảm, trong khi nhiều bác sĩ và chuyên gia trên thế giới cân nhắc việc thử nghiệm, điều trị và thuốc chủng ngừa. Theo CNBC hôm Thứ Bảy, cho biết, trên toàn cầu hiện có hơn 2.8 triệu trường hợp bị lây vi khuẩn corona, với 201,502 người thiệt mạng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.