Hôm nay,  

“Siêu cường quốc tin đồn”?

10/05/202400:00:00(Xem: 1968)

sieu cuong tin dong

”Có lẽ chưa có nơi nào mà cảnh ngồi lê chính trị lại… hay như ở đất nước ta. Những tin đồn dồn dập mà chính xác như đo, như đếm.” Ảnh: istock.com

 
Chỉ với một mớ mũ miện hoa hậu thượng vàng hạ cám mà, đó đây, đã có người phởn lên với niềm tự hào “cường quốc sắc đẹp” thì, sau ít nhất hai thập niên sống với những tin đồn chính trị vô cùng chính xác, họ có thể nào phởn tiếp tới một tầng bậc cao hơn như là “siêu cường quốc tin đồn”?

Có lẽ chưa có nơi nào mà cảnh ngồi lê chính trị lại… hay như ở đất nước ta. Những tin đồn dồn dập mà chính xác như đo, như đếm. Đồn Nguyễn Bá Thanh bệnh độc là, sau đó, Thanh tàn tạ trở về chờ chết. Đồn Nguyễn Tấn Dũng xuống là Dũng “xin làm người lương thiện”. Đồn Trần Đại Quang bệnh đáng ngờ là Quang mờ ám… băng hà. Rồi Đinh Thế Huynh, Đinh La Thăng, Trần Tuấn Anh, Phạm Bình Minh, Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ, vinh nhục theo những tin đồn. Đồn lên là lên. Đồn tù là ăn cơm tù. Mà bảo “hạ cánh an toàn” thì, nhất định, sẽ được “trung ương đồng ý cho thôi chức”.

Cơ hồ, càng nôn nao sự thay đổi bao nhiêu, chúng ta càng phải sống chung với những tin đồn bấy nhiêu nhưng chưa bao giờ thấy xác thực như bây giờ, chỉ toàn tin nhảm. Năm 1977 vẫn còn hụt hẫng, là năm mà Phạm Duy, bởi quá xúc động khi hát “Sài Gòn ơi vĩnh biệt”, nên “đứng tim chết trên sân khấu”. Khoảng mười năm sau đó thì đến lượt Khánh Ly “qua đời, viết di chúc để lại Trịnh Công Sơn hai trăm nghìn đô la”. Vân vân, kể sao cho hết và ai là kẻ nhét nhạc Nam Lộc vào tay Phạm Duy rồi giết tươi, tại chỗ? Quả là khó để tìm ra những kẻ đứng sau nhưng, với những tin đồn chính trị, chúng ta cũng có thể lần mò ra những đầu mối mong manh.

Tôi vượt biển năm 1989 và, vừa ra đến hải phận quốc tế, mới tươi tỉnh sau cơn say sóng, đã nghe những người thể trạng mạnh mẽ râm ran chuyện tương lai mà, trong đó, sảng khoái nhất, là một cựu sĩ quan Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Ông say sưa với viễn ảnh sang Mỹ truy lãnh tiền lương 14 năm qua, thứ tin đồn tôi đã từng nghe qua nhưng, lúc này, còn khởi sắc thêm với “biến tấu Đà Lạt”, theo đó một cựu sinh viên sĩ quan như ông sẽ có thêm đâu khoảng năm mươi nghìn đô la từ quỹ hưu bổng của trường. Nhưng rồi thì ông vỡ mộng và, trong cảnh tỵ nạn tháng rộng ngày dài, đã suy gẫm tới kỳ cùng rồi kết luận rằng những tin đồn như thế, rất có thể, là sản phẩm của… tuyên giáo, công an. Họ cần tạo ra những tin đồn như thế để, ít hay nhiều, khiến những kẻ làm họ bất an… an phận hơn, tìm đường đi… lĩnh tiền thay vì rủ rê nhau chống đối.
 
Nghĩa là tin đồn… tâm lý chiến. Mà, cả trong truyền thuyết lịch sử, cha ông chúng ta cũng đã chơi trò tâm lý chiến bằng vũ khí “tin đồn” này rồi, như Nguyễn Trãi chẳng hạn. Khi dùng mỡ viết trên lá rừng mấy chữ “Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần” cho kiến đục, nhà chiến lược này không cốt ý tạo ra một tin đồn chính trị là gì? Nếu đây chỉ là truyền thuyết thì trong chính sử, như Đại Nam Thực Lục Tiền Biên của nhà Nguyễn, các vị Chúa Đàng Trong đã nhiều lần sử dụng tin đồn để tác động đến việc chính sự và quân bị trong cuộc phân tranh với nhà Trịnh. Như cuộc chiến năm 1672. Để chống lại binh lực áp đảo của Trịnh Tùng, Đào Duy Từ -- quân sư của Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên -- đã vừa nghi binh, vừa phao tin Đàng Trong không chỉ có khí giới mà có cả binh lính Bồ Đào Nha tham chiến. Đào Duy Từ còn tung tin đồn Trịnh Gia và Trịnh Nhạc tạo phản ở Đàng Ngoài khiến Trịnh Tùng lo sợ, lập tức lui binh.

Bài bản hơn thì có Edward Landsdale, chuyên gia chống nổi dậy của Mỹ, nguyên mẫu của nhân vật chính trong The Quiet American của Graham Green. Đến Việt Nam năm 1953 trong vai trò cố vấn phản du kích chiến, Landsdale đã tổ chức một đơn vị vũ trang bằng… lưỡi, trà trộn khắp nơi rỉ tai những tin đồn khiến đối phương hoang mang, rối loạn. Năm 1954, năm của Hiệp định Geneve, giữa lúc người miền Bắc phân vân việc có nên bỏ mồ mả cha ông để di cư vào Nam hay không, Landsdale tung ra hàng loạt “tin tức” khiến họ dứt khoát hơn và, con số ghi danh di cư, chỉ trong một thời gian ngắn, đã tăng vọt gấp ba.

Như việc “một sư đoàn Trung Cộng áp sát biên giới”, biết người Bắc ghét quân Trung Quốc, Landsdale tin rằng nó sẽ khiến dân tình nhốn nháo nhưng điều ông ta không ngờ là cả sếp lớn của mình, ở tận Washington, cũng nhốn nháo theo. Vì quá hăng hái, đội quân của Landsdale đã đi xa, biến “một sư đoàn áp sát” thành “ba sư đoàn vượt biên giới” khiến Washington – từ tin báo của mạng lưới thu thập tình báo -- phải báo động, khẩn cấp yêu cầu Tòa Đại sứ ở Sài Gòn kiểm chứng để, cuối cùng, đến tay… Landsdale. Và khi Landsdale giải thích cơ sự thì những bậc bề trên ở Washington lạnh mặt, bảo là họ không ưa mấy cái trò này. [1]

Thì cũng dễ hiểu thôi. Họ bình thường sao được bởi đã bị mất mặt khi mà, đường đường là sếp lớn, lại khù khờ tưởng rằng tin giả mà lính mình bịa ra là tin thật? Cũng giống như cái cảnh ê chề của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình khi khù khờ chuyện giả-thật vào hai năm trước, trong cuộc chiến Ukraine.
Cuộc chiến bùng nổ ngày 24/2/2022 nhưng, trước hơn cả tuần lễ, từ khuyến cáo của CIA, nó chỉ đơn thuần là “tin đồn” trên truyền thông quốc tế để Trung Quốc, đang cay nước Mỹ, nhảy choi choi lên mắng. Mắng là “gắp lửa bỏ tay người”, với Nga. Mắng là “làm phức tạp tình hình”, là “phá hoại sự ổn định khu vực” để rồi bị chính Nga làm cho mất mặt và riêng Tập, bị nghẹn họng, không nói nên lời. Tập nghẹn vì tình báo của y quá tệ, nó mà khá thì chính quyền y đâu có phản đối vô duyên, nếu không nói là ngu? Và Tập còn nghẹn bởi bởi Putin xem y không là cái thá gì, tiến hành một cuộc chiến như vậy mà không thèm báo cho một tiếng!

Nếu nước Mỹ, qua câu chuyện trên, thực sự là một siêu cường thông tin chính trị thì cái bộ máy quyền lực giỏi việc ngồi lê trên đất ta có đáng mặt siêu cường?

Câu trả lời, chắc chắn, là không bởi ý niệm “siêu cường” chỉ thực sự có nghĩa trong mối quan hệ tương liên giữa các quốc gia chứ không thể là bản tự diễn giữa cái ao nhà. Mà khi đầu tư tài nguyên vào việc dự báo những chuyện ở tận điện Kremlin, nước Mỹ cũng chỉ nhắm đến việc bảo vệ cái trật tự toàn cầu đang nuôi dưỡng sự thịnh vượng của nước Mỹ. Còn cái bộ máy quyền lực kia thì chưa bao giờ dự đoán được âm mưu xâm phạm quyền lợi đất nước từ phía bên ngoài. Chưa nói những việc chính trị và kinh tế vĩ mô, cả chuyện vi mô như hàng hóa, giá cả và sức tiêu thụ thôi mà cũng như đui như điếc, không thể chủ động kiểm soát và dự báo, để mặc người dân bất lực trong sự thao túng của giới con buôn Trung Quốc.
 
Như thế, cái “công nghiệp tin đồn chính trị” của nó càng xuất sắc bao nhiêu, hệ quả sẽ càng mỉa mai bấy nhiêu. Những tài nguyên lẽ ra phải đầu tư vào nỗ lực bảo vệ và xây dựng đất nước bị phung phí gần hết vào việc rình mò để hất cẳng nhau, đất nước chỉ có thể kiệt quệ và chia rẽ hơn. Sự thể này nằm ngay trong mô thức vận hành của nó nhưng, để hiểu nó, cũng nên nhìn lại lịch sử công nghiệp, với cuộc cách mạng làm nên siêu cường Mỹ và thay đổi thế giới.
 
Từ một thuộc địa nông nghiệp, nước Mỹ đã vươn lên vị trí siêu cường qua nhiều bước ngoặc mà, một trong những bước ý nghĩa nhất, là dây chuyền rắp lắp mà Henry Ford hình dung từ cảnh xẻ thịt bò. Hình ảnh con bò di chuyển bằng hệ thống ròng rọc treo với hai bên là những nhân công mỗi người mỗi việc, cắt xẻ từng phần cho đến khi chỉ còn trơ lại bộ xương đã giúp Ford sáng tạo nên mô hình ngược lại, cho chiếc xe hơi. Bắt đầu từ cái khung gầm như “bộ xương thép”, di chuyển trên băng chuyền với hai hàng công nhân mỗi người mỗi việc, tuần tự đắp đổi từng cơ phận cho đến khi trở thành một chiếc xe hoàn chỉnh. Đây chính là cuộc Cách Mạng Công nghiệp Thứ Nhất, với sức ảnh hưởng toàn cầu, làm thay đổi cả thế giới.

Để có một “công nghiệp tin đồn” như hiện tại thì những kingmaker trên đất nước chúng ta đã áp dụng cả hai quy trình vào một, song song mà trái ngược nhau. Để có một “tin đồn” chính xác về sự hạ bệ của một nhà lãnh đạo thì phải từng bước “xẻ thịt” y, cả tiếng lẫn miếng. Đó là lột mặt y qua việc thổi tan những sương mù huyền thoại, là cắt bỏ nguồn kinh tài sân sau, là vặt bỏ những đồng minh thân cận với những bằng chứng tham nhũng, đẩy y vào tình trạng bị bao vây, khiến y chẳng còn chọn lựa nào khác ngoài việc đầu hàng, rút lui. Nhưng hạ bệ một nhà lãnh đạo là để đưa người của mình lên thay nên, do đó, còn có một tiến trình lắp ráp khác, tạo tiếng và tạo miếng, với những huyền thoại mù mờ và những quan hệ sân sau. Cũng như lắp ráp một chiếc xe hơi, nhà lãnh đạo nào cũng bắt đầu từ một “khung gầm” mẫu như là một cán bộ “được đào tạo cơ bản, kinh qua nhiều chức vụ quan trọng”, dần dà bồi đắp với những huyền thoại tô vẽ cho trí thông minh, nhân cách và năng lực, tầm nhìn khác người v.v. để, khi cần hạ bệ, sẽ tuần tự làm điều ngược lại, như thể xẻ thịt một con bò. Nhưng như thế thì dẫu có thay bao nhiêu lãnh tụ, thể chế vẫn không khác. Nó không bao giờ tạo nên một bước ngoặc để đi lên mà là chỉ lòng vòng thay thế giữa kẻ bị lộ và chưa bị.

Mặt khác, nhìn ở bề ngoài, nếu xưa khi tạo nên tin đồn “Lê Lợi vi quân…”, Nguyễn Trãi đã nhắm đến việc “định hướng chính trị” cho công chúng thì, bây giờ, khi tung ra những tin đồn lên xuống, những kingmaker kia cũng làm đúng việc này. Nhưng dẫu cùng thao tác như nhau, mục đích lại cực kỳ khác nhau bởi Nguyễn Trãi “đồn” là để người Việt tập hợp lại thành một nhằm chống lại kẻ thù, còn những kingmaker này thì, ngược lại, chỉ có thể cắt xẻ đất nước ra làm nhiều “Việt Nam” khác nhau.
 
Đó chính là thủ đoạn của thực dân trong mưu đồ xóa sổ dân tộc, biến đất ta thành đất Pháp. Chúng cắt xẻ đất nước ra làm ba “kỳ”. Chúng áp dụng ba thể chế chính trị khác nhau và, thậm chí, xem đó chỉ là ba phần khác nhau của “ngũ xứ Đông Dương”, cùng với Miên - Lào. Còn ngày hôm nay, sau những cái giá cực kỳ to lớn, đất nước không còn là một nữa mà là rất nhiều, của phe này, phe nọ. Một Việt Nam của “phe Thanh Nghệ Tĩnh” thì phải khác với một Việt Nam của “phe Cà Mau – Kiên Giang”, rồi còn bao nhiêu phe khác nữa với Tiền Giang, Hải Dương, Hà Nội, Hải Phòng v.v. bát nháo còn hơn cả thập nhị sứ quân.

Nhưng có là “một” thì đất nước mới có thể đứng vững trước mưu toan nuốt chửng của gã láng giềng phương Bắc. Mà, trong cuộc đối đầu ấy, những lúc cha ông chúng ta phất cờ đứng dậy như “một” cũng chính là lúc đối thủ ấy xâu xé nhau, biến loạn. Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa khi nhà Hán bị hụt hơi với những xáo trộn sau “loạn Vương Mãn”. Bà Triệu nổi dậy là để chống lại nhà Đông Ngô khi Trung Quốc bị xẻ làm ba trong cuộc diện “Tam Quốc”. Lý Nam Đế và Triệu Việt Vương xưng vương khi nhà Lương gặp “loạn Hầu Cảnh” còn Mai Hắc Đế thì nổi dậy sau khi nhà Đường trải qua ba thập niên biến loạn với tình trạng “âm thịnh dương suy” với đám hậu duệ bất tài của Võ Tắc Thiên. Và cuối cùng, Khúc Thừa Dụ và Ngô Quyền giành lại và giữ vững nền độc lập khi tên thực dân ấy bước vào thời kỳ “Ngũ đại Thập quốc” (907-979) cực kỳ xáo trộn sau sự sụp đổ của nhà Đường. Mà khi Trung Hoa vượt qua giai đoạn hỗn loạn này với một nhà Tống hùng mạnh, như một siêu cường của thế giới đương thời, thì tổ tiên chúng ta, với năng lực và tầm nhìn của Lý Thái Tổ, đã tập hợp thành “một” để, dưới thời Lý Nhân Tông, đanh thép khẳng định chủ quyền: Nam quốc sơn hà Nam đế cư/ Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư.
 
Thời đó tổ tiên chúng ta đã chặn đứng cuộc xâm lược tiêu tốn xấp xỉ 14.6 tỷ Mỹ kim của siêu cường ấy, tính theo thời giá hiện tại. [2] Nhưng bây giờ, không cần tưởng tượng đến hậu quả của một cuộc xâm lược với ngân sách đó, chỉ nhìn nạn xâu xé bên trong và nỗ lực vận động sự bảo hộ của thế lực bên ngoài theo những chuyến bay Hà Nội – Bắc Kinh, tình thế đã thảm hại lắm rồi. Kẻ thù thì chực làm gỏi chúng ta. Còn bộ máy quyền lực trên đất nước chúng ta thì chỉ lăm le làm gỏi lẫn nhau và, thậm chí, còn tranh nhau những suất bảo hộ từ kẻ muốn làm gỏi tổ quốc của mình.
 
Những suất bảo hộ đó, hẳn nhiên, tùy thuộc vào mật ước đổi chát và tùy thuộc vào thực lực của kẻ cầu xin chứ không đơn thuần là dấu hiệu bên ngoài như những chuyến đi sứ bằng máy bay. Nhưng vấn đề chính là tâm lý phụ thuộc của cái bộ máy quyền lực “Tuyệt nhiên định phận tại Bắc phương” kia. Nó lạc lõng trước nhân dân. Nó không thể dựa vào ý nguyện của nhân dân. Và nó bám vào cái thế lực bị nhân dân xem là kẻ thù. Nó phải dựa bởi kẻ thù đã vươn xa như một siêu cường còn nó thì chỉ lạch bạch như một một đám đầu cơ chính trị với ám ảnh bòn rút tài nguyên và “hạ cánh an toàn” nên, do đó, ráo riết đầu tư cho kỹ năng bới móc và ngồi lê chính trị, như một cách tấn công và phòng thủ.

Việc chính sự, đến nước này, đã nhếch nhác như một màn tuồng nhai lại, ở đó chất “bi” chỉ khiến chúng ta cười khẩy còn chất “hài”, chỉ có thể, buộc chúng ta phải khóc, phải gào thét để xả hết căm giận. Sự hưng vong của đất nước, với màn tuồng khổ quá biết rồi của bọn này, cũng có thể soi xét qua khía cạnh tin đồn. Ngày nào mà những tin đồn chính trị nội cung trở nên tầm phào, vớ vẩn như những tin đồn văn nghệ ngày trước -- như “Phạm Duy chết đứng trên sân khấu” hay “Khánh Ly chết để lại Trịnh Công Sơn hai trăm ngàn đô la” -- ngày đó đất nước mới có cơ may khá hơn, và bớt điếm nhục hơn.
 
Nguyễn Hoàng Văn
 
Tài liệu tham khảo:
1. Landsdale, E.G, (1991), In the Midst of Wars. An American's Mission to Southeast Asia, Forham University Press 1991. Chương 9, “Assignment: Vietnam”, trang 126 – 153.
Hồi ký có 20 chương, 8 chương đầu là hoạt động ở Philippines, phần Việt Nam đã được T.L dịch sang tiếng Việt: Tôi làm quân sư cho Tổng thống Ngô Đình Diệm, Văn Học xuất bản năm 1972.
 2. Hoàng Xuân Hãn (2003), Lý Thường Kiệt, Lịch Sử Tông Giáo Ngoại Giao đời Lý, NXB Quân Đội Nhân Dân, trang 254.
Xuất bản lần đầu năm 1949 , tác giả dẫn từ Tống sử, cho biết cuộc xâm lăng của nhà Tống có tốn phí 5.19 triệu lượng vàng. Một lượng (tael) vàng hiện tại (7/5/2024) giá US$ 2811.1 

Ý kiến bạn đọc
11/05/202420:00:47
Khách
bước ngoặt (turning point) chứ không phải bước ngoặc.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi có cơ duyên từ nhiều năm gặp gỡ, nói chuyện, phỏng vấn Giáo sư Đặng Thông Phong, người tôi thường theo thói quen gọi là Thầy Phong, người được gọi là Sensei Phong trong võ phái Aikido. Một phần cũng vì, hai người bạn thân của tôi là học trò của Thầy Phong từ thời họ còn ở Việt Nam. Những lần hai bạn này từ Texas tới Quận Cam vì những việc riêng, hoặc vì các hoạt động võ học, tôi lại có dịp tới thăm Thầy Phong.
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Sở Di trú Hoa Kỳ hiện áp dụng các quy định chặt chẽ hơn đối với thẻ xanh diện gia đình (ngày 1 tháng 8 năm 2025). Đối với đơn xin chiếu khán di dân diện gia đình, Sở Di Trú hiện yêu cầu nhiều giấy tờ hơn và các bằng chứng rõ ràng hơn về mối quan hệ gia đình thực sự (vợ/chồng, con cái, cha mẹ, anh chị em ruột, v.v.).
Từ các diễn đàn mạng xã hội đến những văn phòng di trú, một khẩu hiệu mới đang lan tỏa mạnh mẽ: “Giấc Mơ Mỹ Mới Là Rời Bỏ Nước Mỹ”. Holly Baxter ghi nhận lời chứng của các bậc phụ huynh, sinh viên, giáo sư và ngay cả những người về hưu – tất cả đều đang lên kế hoạch vĩnh viễn từ biệt Hợp Chúng Quốc trong một tương lai gần.
Trong guồng quay công nghiệp hoá chóng mặt của thế kỷ XXI, kỹ thuật hiện đại dường như càng ngày càng biết cách tìm ra giá trị trong những thứ mà con người từng coi rẻ. Ở thành phố Denver, tiểu bang Colorado, người ta vừa chứng minh một điều tưởng như không thể: nước thải chảy xuống cống có thể làm ấm ngôi nhà, thổi mát văn phòng và giúp tiết kiệm nhiên liệu sạch hơn cả điện gió hay ánh nắng mặt trời.
Năm 2025, khoa học và kỹ thuật quốc tế tiếp tục làm người ta phải tròn mắt kinh ngạc với những phát hiện nhỏ mà lớn lao, từ màu sắc mới lạ đến bí mật của thiên nhiên và đời sống hàng ngày. Những mẩu chuyện rời rạc ấy, khi gom góp lại, vẽ nên bức tranh một năm đầy bất ngờ, nơi con người vừa chinh phục biên giới tri thức vừa nhìn rõ hơn những nghịch lý trong chính sinh hoạt thường nhật.
Trong năm 2025, công nghệ gọi là deepfake (những hình ảnh, giọng nói hay đoạn phim giả y như thật) đã phát triển rất nhanh; nhanh đến mức ngay cả những người làm trong ngành cũng phải ngạc nhiên. Trước đây, coi kỹ còn thấy mặt mũi gượng gạo, giọng nói nghe máy móc; còn bây giờ thì khác hẳn, từ khuôn mặt, tiếng nói cho tới dáng đi, cử chỉ đều rất tự nhiên, khiến nhiều người khó mà phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Các nhà khoa học tại Hawaii trong năm 2025 đã áp dụng thành công một biện pháp bất thường nhưng có cơ sở khoa học rõ ràng: dùng máy bay không người lái thả muỗi đực được nuôi trong phòng thí nghiệm xuống rừng núi, nhằm chặn đứng bệnh sốt rét chim đang tàn phá các loài chim bản địa.
Bài sau đây dịch từ "What loving-kindness meditation is and how to practice it in the new year" (Thiền tâm từ là gì và cách thực hành trong năm mới) của Jeremy David Engels, Giáo sư Đại học Pennsylvania State University, trên báo PennLive Patriot-News và một số báo khác trong ngày cuối năm 31/12/2025.
Sư ra đi một ngày mùa đông phương ngoại, trời mưa sụt sùi tiễn đưa ngày tang lễ. Di sản là những trang sách cặm cụi ngày đêm phiên dịch, sáng tác; và một nụ cười tự tại, hiền hòa, khó quên.
Đi bộ cầu nguyện, hành hương, tam bộ nhất bái, nhất bộ nhất bái…là những phương pháp thực hành vốn có lâu đời trong Phật giáo. Người Tây Tạng hàng ngày vẫn thực hành nhất bộ nhất bái, hàng năm đi bộ nhiễu quanh cung Potala ở Lhasa hoặc đi vòng quanh núi thiêng Kailash.
Sẽ tăng giá ít nhất 350 loại thuốc tại Mỹ, theo tin từ Reuters và tử báo The Hill. Theo một phân tích mới, chi phí của ít nhất 350 loại thuốc ở Mỹ dự kiến ​​sẽ tăng vào năm 2026, bất chấp nhiều công ty dược phẩm cam kết đưa ra mức giá ưu đãi hơn theo các chính sách mới của chính quyền Trump. Như thế, các nhà hãng sản xuất thuốc tăng giá 350 loại thuốc bất chấp áp lực từ Trump. Chỉ riêng công ty Pfizer tăng giá ít nhất 80 loại thuốc.
-- Thế Giới Tưng Bừng Đón Năm 2026 Giữa Không Khí An Ninh Siết Chặt. -- Giáo Hoàng Leo XIV Mở Đầu Năm 2026 Bằng Lời Kêu Gọi Hòa Bình. -- Hỏa Hoạn Đêm Giao Thừa Tại Thụy Sĩ: Hàng Chục Người Thiệt Mạng, Hơn Trăm Bị Thương. -- Lãnh Đạo Tôn Giáo Mỹ Lo Ngại Chính Sách Di Trú Nghiêm Ngặt Của Trump Năm 2026. -- Hàng Triệu Người Mỹ Bước Vào Năm 2026 Với Giá Bảo Hiểm Y Tế Tăng Vọt. -- Zohran Mamdani Tuyên Thệ Nhậm Chức Thị Trưởng New York, Người Hồi Giáo Đầu Tiên Lãnh Đạo Thành Phố. -- Nga Mở Đầu Năm Mới Bằng 200 Máy Bay Không Người Lái Tấn Công Ukraine, Putin Nói “Tin Tưởng Chiến Thắng”. -- “6-7” Đứng Đầu Bảng Thành Ngữ Bị Lạm Dụng Trong Năm 2025. -- Cựu Công Tố Đặc Biệt Jack Smith: Trump Là Người Chịu Trách Nhiệm Cao Nhất Trong Việc Can Thiệp Bầu Cử. -- Chính Quyền Trump Hoãn Tăng Thuế Nhập Cảng Đồ Gỗ Và Tủ Bếp Thêm Một Năm. -- Trump Phá Đám Tiệc Giao Thừa Với Lời Chỉ Trích “Gian Lận Somalia”. -- Trump Bị Lật Tẩy Nói Dối Sau Khi Thua Kiện. -- TCPV Roberts Bị Cáo Buộc...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.