Hôm nay,  

Thư Gửi Kerry

04/03/200400:00:00(Xem: 6556)
Thượng nghị sĩ John Kerry đã thắng lớn trong vòng sơ tuyển vừa qua. Tất nhiên, nhiều người phải có lời mừng. Sau đây là lá thư của một cựu chiến binh Mỹ gửi cho ông...
Vì người viết bị bận nhiều việc riêng nên chỉ có thể đóng góp vài hàng về cuộc tranh cử tổng thống tại Mỹ, bằng cách dịch lại lá thư của một cựu Trung tá Mỹ gửi Nghị sĩ Kerry. Lá thư được nhà tư vấn về truyền thông Jay Briant giới thiệu cho độc giả Mỹ trên Internet. Jay Bryant theo đảng Cộng hòa, thường xuất hiện trên chương trình "All Things Considered" của National Public Radio (NPR), một đài phát thanh có uy tín, hay bị phe bảo thủ công kích là nhiều khi thiên tả.
Tác giả lá thư, cựu Trung tá Lục quân Glenn Lackey, được Jay Bryant giới thiệu là người có kinh nghiệm về chiến trường đấu khẩu là Quốc hội Mỹ, vì từng làm chánh văn phòng cho một Dân biểu Liên bang trong một thời gian ngắn. Trước đó, ông tham chiến tại Việt Nam, Somalia và vùng Vịnh (năm 1991). Jay Bryant có báo trước là Trung tá Glenn Lackey nói rất thẳng.
Sau đây là lá thư, được người viết phỏng dịch cho độc giả người Việt:
Thưa ông Kerry:
Sau khi chỉ qua Việt Nam có vỏn vẹn bốn tháng, năm 1971, ông điều trần trước Quốc hội nguyên văn như sau về những gì ông đã chứng kiến: "Họ (binh lính Mỹ) trực tiếp hãm hiếp, xẻo tai, chặt đầu, lấy giây điện thoại cột bộ phận sinh dục cho chạy điện, chặt tay chân, cho nổ tung thân thể, bắn loạn vào thường dân, tàn phá làng mạc, bắn hạ chó mèo để chơi, bỏ thuốc độc vào lương thực và nói chung làm tan hoang nông thôn miền Nam."
Gieo rắc vậy trong thửa ruộng của nông dân để gặt hái điều lành ("). Tôi đã qua một năm tại Việt Nam thời 1968-1969 trong một đơn vị tác chiến. Tôi là lính liên lạc và quan sát pháo binh trong một đại đội bộ binh và chứng kiến chiến trận hàng ngày cho đến khi bị thương. Từ nhà thương ra, tôi được điều vào một đơn vị trọng pháo. Tôi thấy những người lính can trường chiến đấu và tử trận; tôi thấy những người lính quả cảm và tử tế chia hết khẩu phần ăn của họ cho các em nhỏ bị đói; họ xây cất nhà thờ, chung góp cho cô nhi viện, lặng lẽ khóc khi thấy những ngôi làng bị quân Bắc Việt tàn phá, nhưng tôi không bao giờ thấy bất cứ gì gọi là gần giống như những tội ác chiến tranh mà ông ngẫu nhiên chứng kiến khi đi giang thuyền qua các làng xã. Nếu ông thấy sự tàn ác mà không trình lại thì ông bị tội đồng lõa và toa rập. Nếu ông khai gian thì rõ là bất xứng với chức vụ chỉ huy ở bất kỳ cấp nào. Sự kiện nghiêm trọng nhất mà bản thân tôi chứng kiến là một thiếu úy trẻ đã chụp lấy tay một phụ nữ Việt Nam trong khi lục soát một ngôi làng. Một sĩ quan từng trải hơn mà không là thượng cấp đã đánh viên thiếu úy đó lăn xuống đất và nói, có lẽ hơi dữ dằn, rằng người đàn bà ấy đáng tuổi mẹ và bà phải được đối xử với sự kính trọng. Vậy đó, Kerry, đây là lời thú của tôi - tôi không trình lại vụ này.

Tôi có con, con tôi có con. Chúng có thể vấp phải những điều ông nói, như người ta có thể đạp vào cứt chó. Tôi không thú chút nào với ý nghĩ là phải giải thích rằng "kinh nghiệm" của ông là một sự dối trá trắng trợn, hoặc ông thuộc vào thành phần dưới 1% những cựu chiến binh ở Việt Nam đã vi phạm tội ác và tàn độc trong chiến tranh. Trong cả hai trường hợp thì lời điều trần của ông đã phương hại lớn cho Thượng nghị viện, cho tiểu bang Massachussetts của tôi, cho Quân đội mà tôi đã vinh dự phục vụ trong 27 năm, và cho cả quốc gia mà ông đang đòi lãnh đạo.
Có đúng rằng ông đã đơn phương ngăn cản việc Thượng viện biểu quyết đạo luật H.R. 2833, là Đạo luật Nhân quyền tại Việt Nam năm 2001 đã được Hạ viện thông qua với số phiếu biểu quyết là 410-1" Có nhiều người tin rằng việc chúng ta không quyết liệt lên tiếng về vấn đề đó đã khiến hàng ngàn dân Thượng tại Việt Nam bị mất mạng. Còn lập trường của ông là thế nào về H.R. 1587, Đạo luật Nhân quyền tại Việt Nam năm 2003 (của Hạ viện)" Ông có ủng hộ một đạo luật tương tự tại Thượng viện không" Có đúng rằng ông là Chủ tịch Ủy ban Quân vụ đặc trách về MIA/POW và trong vai trò đó, ông đã tranh đấu mạnh để giới hạn ngân khoản dành cho việc điều tra dấu vết và truy tìm hài cốt (của các chiến binh Mỹ)" Tôi tin rằng ông cũng là người đã kiên trì, quyết liệt và ồn ào vận động cho việc bình thường hóa bang giao với Việt Nam. Có phải chăng là người anh em con chú con bác của ông, ông Forbes, Tổng quản trị của Collier International, vừa ký một hợp đồng trị giá bạc tỷ với Hà Nội" Có đúng theo lời đồn, rằng ông lỡ quẳng lại qua hàng rào Tòa Bạch Ốc những huy chương "dày công" chiến đấu mới có, do phản ứng bồng bột của tuổi thanh niên, hay, còn đúng hơn, là ông đã vứt huy chương của một người bạn cùng phòng"
Tôi quen hàng tá cựu chiến binh thiện nghệ. Không một ai ủng hộ ông, và họ có lý do chính đáng. Họ đã phục vụ trong danh dự và đắc lực và đều tin rằng ông thì không. Tôi có biết nhiều anh hùng thời chiến, còn ông, xin thưa, ông không được vậy.
Glenn Lackey.
Người viết xin dịch nhanh và xin miễn phê bình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hơn năm thập niên đã trôi qua, tuần này hàng loạt các bài báo dòng chính Hoa Kỳ đã đưa ra nghi vấn Nick Út có thể không phải người chụp tấm ảnh biểu tượng cuộc chiến Việt Nam trên các tờ báo lớn Hoa Kỳ: Washington Post, Los Angeles Times, National Catholic Reporter, CBS News, BBC, Vanity Fair... Câu hỏi được chạy dòng tít lớn trên các báo là liệu Nick Út chụp tấm hình, hay một người khác tên là Nghệ Nguyen đã chụp tấm hình này?
Tết năm nay là Tết Ất Tỵ, người ta đón xuân con rắn rắn bò bò trườn trườn mình trên mặt đất, nó không có chân, nhưng lướt mình trong bụi cây, trong hang ổ ngóc ngách nơi rừng cây rậm rạp, nhất là ở các vùng nhiệt đới um tùm, rắn đang lò mò mang mùa xuân tới… rắn đang mang về mùa xuân Ất Tỵ! Hình ảnh con răn có người yêu thích, quấn quanh cổ, quanh người đi chơi, quảng cáo, bán thuốc sơn đông mãi võ, cũng có người ghét bỏ, rùng mình quay đi.
Nước ta có nhiều ngày Tết. Mỗi Tết có một ý nghĩa riêng, có đôi khi theo thói quen của Trung Hoa ngày xưa. Các lễ Tết gồm có: Tết Nguyên Đán ngày Mồng Một tháng Giêng, Tết Hàn Thực vào ngày 3 tháng 3 , Tết Đoan Ngọ ngày 5 tháng 5, Tết Trung Thu ngày 15 tháng 8 và Tết Song Thập ngày 10 tháng 10.
12:05 giờ đêm, từ buổi tiệc Giáng Sinh ở nhà cô bạn thân ra về, một cảm giác ứa nghẹn bất chợt trào lên. Trong khoảnh khắc, tôi thấy mình tắp xe vào bờ đường xa lộ, rồi không thể tự kiềm chế, từng cơn nấc ào đến, nước mắt ràn rụa, tôi khóc như thể vừa hay tin người thân yêu nhất mới qua đời. Cơn òa vỡ đầu tiên này xảy ra vào một đêm cuối tháng 12, khi tôi ở tuổi 46. Thật ra, nhiều ngày, tháng trước đó, mọi giác quan trong người đã phát ra nhiều tín hiệu cảnh báo về một cơn chấn động kéo theo những hoang mang, những trăn trở về ý nghĩa, lẽ sống… Nhưng bận rộn với việc chứng minh bản thân qua nhiều vai trò, trái tim tôi không có chỗ cho cảm xúc lạ, cái đầu coi thường khái niệm “midlife crisis”.
Từ thời xa xưa, con người đã ngước nhìn bầu trời đêm với sự ngưỡng mộ và tò mò. Những ánh sáng lấp lánh trên nền trời đen thẳm không chỉ đóng vai trò như la bàn và lịch, mà còn là nguồn cảm hứng cho thơ ca và nghệ thuật, cho những câu chuyện về các vị thần. Nhưng vào năm 1925, mối quan hệ của con người và những vì sao đã có một bước ngoặt lịch sử. Một nữ khoa học gia trẻ tuổi đã khám phá ra rằng các ngôi sao không phải là những vật thể giống Địa cầu, mà chủ yếu được cấu tạo từ hydro và heli, hai nguyên tố nhẹ và đơn giản nhất trong vũ trụ. Nữ khoa học gia tài năng này tên là Cecilia Payne, 24 tuổi. Phát hiện mới của bà đã đặt nền móng cho ngành vật lý thiên văn học về thiên thể và thay đổi hiểu biết của chúng ta về vũ trụ.
“Đó là sự thật, đó là sự thật”, tiếng kêu gào trong vụ “nhà thơ hiếp nhà thơ” ở Việt Nam, cơ hồ, cũng là tên của vở kịch It’s True, It’s True, It’s True tại Anh, là tiếng thét gào đau đớn của Artemisia Gentileschi trước tòa, trong vụ “họa sĩ hiếp họa sĩ” tại Ý vào thế kỷ 17. [1] Hai vụ, trên hai vùng đất và ở hai thời kỳ hoàn toàn khác nhau, cách xa hơn bốn thế kỷ, nhưng rất gần nhau ở thế cách xã hội đối xử với những nạn nhân mà, nói gọn, là “văn hóa hiếp dâm”: sau khi bị hãm hiếp về thể chất như một phụ nữ, nạn nhân còn tiếp tục bị hãm hiếp về mặt tinh thần như một công dân hay một thành viên của cộng đồng.
Tấm bảng treo trước cửa văn phòng số H-1127 trong tòa nhà Longworth House Office Building dành cho các dân biểu liên bang Quốc Hội khóa 119 vừa gắn tên một người gốc Việt, Derek T. Tran – California. Đó là kết quả của cuộc đua nghẹt thở giữa một cựu quân nhân, luật sư gốc Việt và một dân cử đương nhiệm của địa hạt 45, California. Luật sư Derek Trần đã kết thúc cuộc đua bằng buổi tuyên thệ tại Capitol Hill chiều Thứ Sáu 3/1/2025, cũng là ngày Quốc Hội bầu chủ tịch Hạ Viện mới.
Mùa xuân mang lại nhiều thay đổi. Thay đổi của đất trời và của cả lòng người. Tuyết tan đi và mưa lũ ngừng rơi trên ngàn lá. Lộc non đâm chồi. Trăm sắc hoa đua nhau nở rộ. Chào đón tết. Tết không riêng ở sự thay đổi khí hậu. Tết đem mưa dịu, gió hòa mang hơi ấm mùa xuân. Mùa hy vọng trở về. Hy vọng một năm mới an vui hơn… theo sự tuần hoàn của vũ trụ, nghĩa là xuân đến, xuân lại về, xuân về theo lời mời gọi và chào đón của nhân sinh. Xuân về phơi phới, vui và hy vọng, kể từ đầu tháng chạp (12) tới đầu tháng giêng (1/2025) con rồng hình ảnh cao to, vĩ đại và mang nhiều biểu tượng thiêng liêng, tưởng tượng, mơ hồ đến có lúc như thần thoại mơ hồ, dị đoan.
Cựu Tổng thống Jimmy Carter vừa qua đời hôm 29/12/2024, hưởng thọ 100 tuổi. Hai năm qua ông trong tình trạng sức khoẻ yếu và được gia đình chăm sóc. Phu nhân của ông là bà Rosalyn Carter đã mất ngày 19/11/2023. Jimmy Carter là tổng thống thứ 39, lãnh đạo Hoa Kỳ từ 1977 đến 1981.
Từ thời xa xưa, con người đã tìm cách phát hiện sự gian dối thông qua các phản ứng sinh lý của cơ thể. Ở TQ cổ đại, nghi phạm sẽ bị ép ngậm một miệng đầy gạo sống trong khi thẩm vấn, sau đó phải há miệng để kiểm tra. Nếu gạo trong miệng vẫn còn khô, thì tức là do miệng của nghi phạm bị khô, có thể là do căng thẳng, lo sợ – một dấu hiệu của tội lỗi. Trong một số trường hợp, dấu hiệu này đủ để dẫn đến án tử hình. Quan niệm rằng việc nói dối có thể gây ra những phản ứng vật lý có thể quan sát được đã tồn tại trong suốt nhiều thế kỷ. Vào những năm 1920, khi Hoa Kỳ phải đối mặt với làn sóng tội phạm bùng nổ trong thời kỳ Cấm đoán (Prohibition). Trong thời kỳ này, các băng nhóm tội phạm buôn lậu rượu mọc lên như nấm sau mưa, chỉ riêng Chicago đã có 1,300 băng đảng. Một khoa học gia tin rằng mình đã tìm ra phương pháp khoa học để phát hiện kẻ nói dối
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.