Hôm nay,  

Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất

02/01/202619:51:00(Xem: 322)
Ann Phong
Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất
Triển lãm: Making Peace with the Earth
Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026
Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672

 

Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh.

 

Sinh ở Việt Nam, lớn lên và sáng tác qua nhiều xứ sở, Ann Phong đem vào tranh hơi thở của sự lưu lạc – vừa là chứng nhân của những thành phố rực sáng, vừa là người nhận ra những mảng tối bị nuốt bởi tham vọng con người. Ở đó, mặt đất, rác thải, dòng nước, khối màu dày lên thành ký ức – vừa cụ thể, vừa như đang tan chảy giữa cảm thông và cảnh tỉnh.

 

Họa sĩ chọn chất liệu mạnh tay, khi đắp sơn dày, khi mỏng như sương khói, để tạo nên nhịp đối thoại giữa người và đất. Mỗi lớp sơn là một lớp ký ức: hiện tại chồng lên quá khứ, nhưng đâu đó vẫn còn hòa điệu dịu dàng với thiên nhiên – thứ bao dung mà con người đang dần lãng quên.

 

“Muốn sống trong an bình, trước hết phải làm hòa với Mẹ Đất,” Ann Phong viết trong lời tuyên ngôn nghệ thuật của mình. Câu nói giản dị ấy chính là trục dọc của toàn triển lãm. Mọi bức tranh đều khởi từ ý niệm ấy — như để nhắc rằng, thiên nhiên không cần chúng ta tôn sùng, chỉ cần được đối xử bằng lòng biết ơn và hơi thở trân trọng.

 

Triển lãm lần này giới thiệu loạt sáng tác mới nhất của bà — nối dài hành trình đã được ghi nhận qua hơn hai trăm cuộc trưng bày tại Mỹ, Canada, Nhật Bản, Hàn Quốc và Thái Lan. Là một trong mười họa sĩ được chương trình “In The Paint” của Los Angeles Lakers trao giải năm 2024, Ann Phong hôm nay trở lại với một thông điệp bình dị mà lớn lao: Làm hòa với Trái Đất — cũng là làm hòa với chính mình.

 

Khai mạc triển lãm: tối thứ Năm, 15 tháng Giêng, 6–8 giờ.

Phòng tranh: Casa Romantica Cultural Center and Gardens

415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672

Giờ mở cửa:  Thứ Hai: đóng cửa. Thứ Ba – Thứ Năm: 10 AM – 4 PM. Thứ Sáu – Chủ Nhật: 10 AM – 2 PM.

 

Về họa sĩ Ann Phong

“Ann Phong là nữ họa sĩ Việt tài hoa với lối kể chuyện tinh tế nhưng đầy ý nhị phê phán. Tranh của bà chồng chất những lớp sơn dày impasto bên cạnh những lớp mỏng trong suốt, cùng hình ảnh mờ ảo để diễn tả sự phức tạp của cảm xúc.”

(Trích Daniela Walsh, Visual Art Source)

 

Ann Phong nhận bằng MFA tại Đại học CSU Fullerton (1995). Bà đã tham gia hơn 200 cuộc triển lãm cá nhân và tập thể tại các phòng tranh và bảo tàng ở Hoa Kỳ, Canada, Nhật Bản, Hàn Quốc và Thái Lan — như Watts Towers Art Center (Los Angeles), Laguna Art Museum (California), Palm Springs Art Museum, Kitakyushu Municipal Museum of Art (Nhật), Center Art Gallery (Vancouver), Gandong Art Center (Seoul), Gangneung Museum (Hàn Quốc) và Andaman Museum (Thái Lan).

 

Tác phẩm của Ann Phong từng được giới thiệu trên LA Times (Zan Dubin, tháng 3/1995), OC Register (Jeannie Denholm, tháng 12/2019) và Voice of OC (Richard Chang, 2018). BBC International News cũng từng ghi nhận hành trình vượt khó của bà — một người tị nạn Việt–Mỹ trở thành nghệ sĩ (tháng 4/2020).

 

Ann Phong giảng dạy Hội họa và Vẽ tại khoa Mỹ thuật, Đại học Cal Poly Pomona, cho đến khi nghỉ hưu vào mùa hè năm 2025. Năm 2024, bà được chọn vào danh sách mười họa sĩ nhận giải từ chương trình “In The Paint” của Los Angeles Lakers, hợp tác cùng BAND OF VICES tổ chức triển lãm cho các nghệ sĩ được tài trợ tại Los Angeles năm 2025.

 

Lời tuyên ngôn nghệ thuật

 

Tôi đã từng thấy có những thành phố biết trân trọng và bảo vệ thiên nhiên, nhưng cũng có những nơi thì không. Thật đau lòng khi phải chứng kiến sự tàn phá do lòng tham của con người gây ra. Có vẻ như cuộc sống của chúng ta càng tiện nghi bao nhiêu, thì chúng ta lại tạo ra càng nhiều ô nhiễm và càng phung phí tài nguyên của Trái Đất bấy nhiêu.

 

Trong nghệ thuật, luôn có một khoảnh khắc ngập ngừng khi ta dừng lại để tìm ý nghĩa của một tác phẩm — ta tự hỏi ý người nghệ sĩ là gì, và điều đó gợi lên điều gì trong ta. Nghệ thuật không phải được đo bằng công dụng của nó, mà bởi điều nó khơi dậy trong tâm trí chúng ta. Trái ngược hoàn toàn, rác thải là thứ vô dụng — ta không muốn nó, cũng chẳng muốn ý nghĩ về nó vương lại. Càng sớm loại bỏ được nó, ta càng thấy nhẹ nhõm.

 

Tôi tìm cách đối diện với những quan niệm ấy qua các tác phẩm của mình. Bằng cách mời người xem thưởng thức vẻ bề mặt của bức tranh — từ màu sắc, chất liệu cho đến bố cục — tôi sử dụng chính những yếu tố đó để khơi gợi nơi họ những câu hỏi: họ cảm thấy thế nào trước hiện trạng của môi trường, và họ có thể làm gì cho nó?

 

***

casa romantica ann phong

 

Ann Phong: Making Peace with the Earth

Exhibition: ‘Làm Hòa Với Trái Đất’

Dates: January 15 – March 8, 2026

Venue: Casa Romantica Cultural Center and Gardens

415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672

 

In today’s restless world, where comfort grows as our bond with nature fades, Ann Phong’s paintings offer a moment of quiet — a pause that invites viewers to breathe, reflect, and rediscover themselves amid the dizzying pace of modern life.

 

Born in Vietnam, her artistic journey has carried her across many cultures and continents. Through this movement, her work gathers the breath of displacement — witness to radiant cities and to the shadows consumed by human ambition. In her paintings, the earth, discarded waste, and water converge into layered memories — tangible yet dissolving, caught between empathy and awakening.

 

Phong’s materials speak with physical presence. Sometimes she piles paint into thick impasto; other times, she lets color drift into vapor and light. Each layer opens a dialogue between humanity and the land — the present pressing upon the past, yet still echoing with the faint harmony of nature’s forgiveness, the tenderness we have nearly forgotten.

 

“To live in peace, one must first make peace with Mother Earth,” Phong writes in her artist statement. That simple conviction forms the spine of this exhibition. Every canvas begins from that awareness — a reminder that nature does not seek our praise, only our gratitude and care.

 

This exhibition presents Phong’s newest body of work, continuing a journey marked by more than two hundred exhibitions across the United States, Canada, Japan, Korea, and Thailand. Named one of ten artists honored by the Los Angeles Lakers’ In The Paint program in 2024, Ann Phong returns with a message at once humble and profound: to make peace with the Earth is to make peace with oneself.

 

Opening Reception: Thursday, January 15, 6–8 PM

Gallery: Casa Romantica Cultural Center and Gardens

415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672

Gallery Hours:

Monday: Closed

Tuesday – Thursday: 10 AM – 4 PM

Friday – Sunday: 10 AM – 2 PM

 

About the Artist

“Ann Phong is a gifted Vietnamese painter whose storytelling combines subtle empathy with gentle critique. Her work layers bold impasto beside translucent washes and hazy imagery to reveal the complexity of human feeling.”

(Excerpt from Daniela Walsh, Visual Art Source)

 

Ann Phong received her MFA from California State University, Fullerton, in 1995. She has exhibited in more than 200 solo and group shows at galleries and museums worldwide, including Watts Towers Art Center (Los Angeles), Laguna Art Museum (California), Palm Springs Art Museum, Kitakyushu Municipal Museum of Art (Japan), Center Art Gallery (Vancouver), Gandong Art Center (Seoul), Gangneung Museum (Korea), and Andaman Museum (Thailand).

 

Her work has been featured in The Los Angeles Times (Zan Dubin, March 1995), OC Register (Jeannie Denholm, December 2019), and Voice of OC (Richard Chang, 2018). BBC International News profiled her in April 2020, tracing her journey from Vietnamese refugee to established American artist.

 

Ann Phong taught Painting and Drawing in the Department of Art at Cal Poly Pomona until her retirement in the summer of 2025. In 2024, she was selected among ten artists recognized by the Los Angeles Lakers’ In The Paint program, in collaboration with Band of Vices, which will host the grantees’ exhibition in Los Angeles in 2025.

 

Artist Statement

I have seen cities that embrace and protect nature, and others that do not. It is painful to witness such destruction driven by human greed. The more convenient we make our lives, the more pollution we create and the more carelessly we exhaust the Earth’s resources.

 

Art, however, allows a pause — that moment when we search for meaning and ask what a work says to us. Its value lies not in its function, but in what it awakens in the mind. Garbage, by contrast, is useless; we want it gone, along with the thought of it. The sooner it disappears, the better.

 

My paintings seek to confront these ideas. By inviting viewers to linger on the surface — to explore color, texture, and composition — I hope to stir awareness: how do we feel about the state of our environment, and what can we do about it?

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa Thu ở Seattle hiện tại và mùa Thu ở làng Cau, tỉnh Thái Bình mấy mươi năm về trước cùng bềnh bồng trôi trong trái tim của một người di tản, như những con tằm qua bao bàn tay của người phụ nữ lao động thành tấm áo tơ đẹp như gấm trên nước Trung Hoa… mà người dệt lụa không bao giờ được mặc, và người mặc áo tơ tằm đó cũng không bao giờ biết được công lao và tài hoa của người làm nên sản phẩm quý đó.
Mỗi lần đến thăm, Cụ đều vui vẻ, minh mẫn, kể chuyện xưa, nụ cười hiền hậu và giọng nói ấm áp. Cụ thường bảo: “Nhà giáo là nghề, nhà văn là nghiệp.” Cái nghiệp dĩ văn chương ấy, với Cụ, là hành trình tu tập – văn là thiền, chữ là tâm. Văn chương Cụ Doãn là cõi thần thoại của chính cuộc đời này: nơi cô bé bán diêm, chú lính chì, hay người tù trong lao lý đều tỏa sáng bằng ánh sáng của lòng người tỉnh thức. Trong Khu Rừng Lau, Cụ từng viết: “Cách giữ nước hiệu nghiệm là phải phát triển ngay khu rừng văn hóa…”. Một lời nhắn gửi vượt thời gian – giữa đạo pháp và dân tộc.
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ sinh ngày 17/2/1923 tại Hà Đông, ngoại ô Hà Nội. Thời trẻ, ông theo Việt Minh chống Pháp, nhưng sau khi nhận ra bộ mặt thật của cộng sản, ông đã bỏ về thành. Ông từng học luật và muốn thi làm thẩm phán. Năm 1946, ông kết hôn với cô Hồ Thị Thảo, con gái của nhà thơ trào phúng Tú Mỡ - Hồ Trọng Hiếu. Đưa gia đình di cư vào nam sau Hiệp định Geneve năm 1954, ông tiếp tục nghề dạy học và sinh hoạt văn học nghệ thuật suốt thời Việt Nam Cộng hòa cho đến tháng 4/1975. Ông đã dạy nhiều trường trung học, từ trường Nguyễn Khuyến ở Nam Định, đến Chu Văn An, Hồ Ngọc Cẩn ở Sài Gòn. Ông cũng là giáo sư của Trường Quốc gia Sư phạm, Đại học Văn Khoa và Đại học Vạn Hạnh.
Thế giới sẽ tuyệt vời hơn, nếu những cuộc chiến tranh bỗng nhiên biến mất, để rồi những bất đồng giữa người với người sẽ giảm nhiệt để chỉ còn là những cuộc phản kháng không làm hại ai. Lúc đó, bạn hãy hình dung, cõi này sẽ không cần tới súng đạn hay phi cơ, tàu chiến. Lúc đó, vũ khí phản kháng chỉ còn là thơ, tượng, hình vẽ... Người ta sẽ kể chuyện tiếu lâm, sẽ vẽ tranh hí họa... để chọc quê nhau, giễu cợt nhau. Lúc đó, những tờ giấy trắng và những bức tường sẽ là vũ khí tiềm năng, khi chúng ta viết chữ lên giấy và vẽ lên các bức tường. Đó là những bức tường biết nói. Các họa sĩ đã biến khu phố lịch sử Bo-Kaap của Cape Town thành một cuộc triển lãm nghệ thuật công cộng nhằm thể hiện tình đoàn kết với người Palestine ở Gaza. Dự án mang tên "Tranh tường cho Gaza" (Murals for Gaza) được khởi động vào tháng 12 năm 2023 bởi cư dân địa phương Obeidullah Gierdien.
Từ nhỏ, mẹ tôi đã đọc cho tôi nghe truyện Trương Chi và Mỵ Nương nên tôi biết Trương Chi thổi sáo rất hay. Lớn lên, khi học trung học đệ nhất cấp, tôi nghe được ca khúc “Trương Chi” của nhạc sĩ Văn Cao, tronng bài đó, có câu “Anh Trương Chi, tiếng hát vọng ngàn xưa còn rung…” tôi mới biết Trương Chi không thổi sáo mà hát trên sông. Vậy thì tiếng sáo hoặc tiếng ca đã làm Mỵ Nương say đắm? Văn Cao nổi bật với hai ca khúc “Thiên Thai” và “Trương Chi.” Cả hai đều được viết trong dạng truyện với kịch tính. “Trương Chi” là ca khúc có hình thức vừa, nghĩa là có chiều dài giữa ca khúc bình thường và trường ca. Tại sao có kịch tính?
Phạm Duy là một trong số nhạc sĩ đặt lời thành công từ bình dân đến cao kỳ cho ca khúc do ông sáng tác, do ông dịch hoặc viết lời cho nhạc ngoại quốc. Trình độ nghệ thuật ngôn ngữ và khả năng nhạy cảm với ngôn từ của ông có khi còn cao hơn những người làm thơ chỉ để làm thơ. Phạm Duy là người sáng tác lời hay, có ý nghĩa và quan trọng là thể hiện được cảm xúc trong giai điệu và tinh thần của ca khúc. “Nghìn Trùng Xa cách,” một ca khúc tôi cho là hoàn tất về nhạc lẫn ca từ. Có thể xác nhận, đây là một bài thơ tình đầy đủ cảm xúc và trí tuệ, được xây dựng trên ba đoạn, theo cách văn học, gọi là ba mảnh. Không theo cấu trúc của ca khúc, ví dụ như A,B,A’ mà theo tâm sự ký ức và ý nghĩ, ba mảnh rời tạo nên tổng thể.
Phế tích của ảo ảnh, nhan đề một tập thơ của nhà thơ Trịnh Y Thư, do Nhà xuất bản Văn Học Press ấn hành năm 2017 tại Hoa Kỳ. Một nhan đề chất chứa không biết mấy lớp không gian và thời gian, không biết mấy thức của cảm xúc; nó như một sợi chỉ mà khi kéo ra chỉ thấy vô tận. Điều gì làm hoang mang và quyến rũ tôi đến vậy? Chữ “Phế tích” tác giả dùng cho “Ảo ảnh” khiến cảm xúc cuốn theo chiều hút của vực thẳm, trong đó nỗi hoài niệm treo lơ lửng trên dốc thời gian, lịch sử và thân phận, như một thách thức...
Chiều thứ Bảy 23 tháng 8 sắp tới đây, chúng ta sẽ được xem màn trình diễn Hợp Xướng "Chinh Phụ Ngâm" lần đầu tiên ở Hoa Kỳ. Nhà hát Rose Center Theater chuyên dùng cho các buổi hoà nhạc hay nhạc kịch ở Quận Cam sẽ là nơi vở hợp xướng trang trọng này được diễn ra. Cùng với màn hợp xướng, Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng sẽ giới thiệu Chương Trình Ca Vũ Nhạc Kỷ Niệm 50 năm viễn xứ "Cánh cò xa xứ" tại đây. Rất phấn khởi với tin tức này, tôi lại có cơ duyên quen biết và tiếp xúc với Nhạc Sĩ Vũ Đình Ân, tôi tìm gặp ông để tìm hiểu thêm về vở hợp xướng "Chinh Phụ Ngâm".
TÔI LÀ AI? Dường như mãi mãi là một câu hỏi cho cuộc sống của con người tại thế. Và câu trả lời của nó, hẳn nhiên, không thể và không chỉ là một cụm từ, cho dù có thể sâu xa đến đâu. Phùng Thanh Hà, một phụ nữ tôi quen biết, tuy cùng ở một thành phố nhưng phải đánh một vòng đến Thuỵ Sĩ, qua một người bạn (đạo diễn Síu Phạm), tôi mới gặp được cô ấy. Tôi kể điều này để muốn nói rằng, tương ngộ là tuỳ duyên, không chỉ trong các mối quan hệ mà còn là những vấn đề liên quan, những cơ sự sắc tướng hoặc vô sắc tướng nơi mỗi cá nhân.
Độc giả Việt Báo hẳn đã quen với Bùi Chát – nhà thơ – qua nhiều thi phẩm đặc sắc từng đăng tải trên trang báo này suốt bao năm qua. Tuần rồi, Việt Báo vừa giới thiệu tập thơ mới Chúng Ta Đang Trôi Đi Đâu với bài viết của Nguyễn Đức Tùng. Hôm nay, mời bạn đọc gặp lại một Bùi Chát - người họa sĩ. Anh đang có cuộc triển lãm tranh mang tên “đang trôi” khai mạc từ hôm nay và kéo dài đến hết ngày 24 tháng 7, tại Sài Gòn – một dịp hiếm quý dành cho các độc giả Việt Báo hiện đang có mặt tại Tân Định.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.