Hôm nay,  

20 Tháng 7 Kỷ niệm ngày APOLLO 11 đáp xuống mặt trăng – Thảm kịch sau những vinh quang

7/20/202318:30:00(View: 4690)
Tìm hiểu

daonhu

Hỏa tiễn Saturn V với phi thuyền Apollo 11 cất cánh với phi đoàn: Neil A. Amstrong, Michael Collin và Edwin E. Aldrin Jr. hôm 16-7-1969.


Không có huy chương nào không có mặt trái, phía sau ánh sáng luôn là bóng tối, phía sau vinh quang là thảm kịch của đời.

Cả nhân loại khó quên ngày 20 tháng 7 năm 1969, hai phi hành gia Mỹ, Neil Amstrong, Buzz Aldrin đã ghi dấu bàn chân của họ đi bộ trên mặt trăng. Đó là bước nhảy vọt (a giant leap for mankind) của khoa học không gian thông qua sự kiện lịch sử phi thuyền không gian APOLLO-11 đưa phi hành đoàn Mỹ đổ bộ lên mặt trăng.

Nếu có dịp ghé thăm Trung Tâm Khoa Học Không Gian (NASA Center) của Mỹ ở Houston, chúng ta sẽ xúc động mạnh khi nhìn thấy tận mắt những mảnh rời của phi thuyền APOLLO-11  đã hơn nửa thế kỷ vẫn được sự chiêm ngưỡng của nhân loại. Và câu hỏi tiếp làm xao xuyến tâm tư của mọi người: Các nhà phi hành Neil A. Amstrong, Edwin E. Aldrin Jr., Michael Collin nay ở đâu? về đâu?
 
Sự thành công của APOLLO-11 nói lên quyết tâm của các nhà khoa học không gian muốn khai sáng một thời đại “Khoa Học Thám Hiểm Vũ Trụ” để lưu lại cho các thế hệ nhân loại mai sau. Những hành trình chinh phuc thám hiểm không gian, vũ trụ không hề đơn giản, luôn đòi hỏi thời gian, lao động kiên trì của trí tuệ, của ý chí của quyết tâm lớn của cả nhân loại hôm nay. Sau mỗi thành công, có biết bao là sự kiện làm lao tâm khổ trí những nhà chinh phục không gian.
Lịch sử chinh phục không gian thoạt tiên được khai sinh bởi Liên Bang Xô Viết. Liên Xô đã thành công khi cho phi thuyền Sputnik phóng lên không gian vào năm 1957. Sau đó Liên Xô đưa nhà phi hành vũ trụ, Yuri Gagarin vào quỹ đạo trái đất vào năm 1961. Liên Xô đã cho thế giới thấy họ là một siêu cường về khoa học thám hiểm không gian, vũ trụ.
 
Năm 1962, chính tổng thống Mỹ John F. Kennedy đã tuyên bố: ”Tôi không quan tâm vào việc chạy đua thám hiểm không gian và vũ trụ vì nó không có mục đích rõ ràng. Sau đó, trong một buổi họp tại LHQ, Tổng thống Kennedy lại tuyên bố “Chính phủ Mỹ đang hợp tác với Liên Xô trong hành trình chinh phục không gian và các hành tinh”. Các nhà sử học của Hoa Kỳ vào thời kỳ đó đều bảo rằng nếu Tổng thống Kennedy không bị ám sát và tái đắc cử tổng thống Mỹ nhiệm kỳ 2, thì chắc chắn ông đã hủy bỏ sự cạnh tranh chạy đua vào không gian giữa Mỹ và Liên Xô vào thời kỳ đó. Những năm 60’s, các nhà chính trị Hoa Kỳ không mấy ai quan tâm đến phi thuyền không gian Gemini-1, một kế hoạch chinh phục không gian của Mỹ vào thời kỳ đó,  bởi vì chiến tranh Việt Nam đang là vấn đề nghiêm trọng hàng đầu của Mỹ trong những năm tháng đó.

Không ai ngờ, vượt lên trên mọi khó khăn gây ra bởi chiến tranh Việt Nam, chính phủ Mỹ đã thành công lớn trong kế hoạch đưa phi thuyền APOLLO-11 lên mặt trăng vào ngày 20 tháng 7 năm 1969. Đây là môt thành công vô cùng to lớn không riêng của Mỹ mà của cả nhân loại, một thành công vang dội đã đưa nước Mỹ lên vị trí hàng đầu trong ngành Khoa học Không gian.

Tuy nhiên, sự giới hạn của trình độ khoa hoc vào thời đó, phi thuyền APOLLO-11 đã đổ bộ lên mặt trăng xa điểm hẹn môt khoảng cách khá xa và may mắn không va chạm vào những tảng đá lớn khi đáp xuống mặt trăng. Trong thực tế Neil Amstrong bước ra khỏi phi thuyền đi bộ trên mặt trăng 19 phút, Aldrin bước ra đi tiếp theo. Sau đó cả hai đi bộ  và làm việc trên mặt trăng  được 2 giờ 15 phút.
 
Chỉ riêng phần Neil Amstrong và Edwin E. Aldrin, sau khi thành công đầy vinh quang là những chuỗi ngày chịu đựng những phiền toái vây hãm cuộc đời của họ. Trên màn ảnh truyền hình TV ai cũng thấy Amstrong và Aldrin mệt mỏi chán chường dưới cái sức nặng của danh vọng. Sau nhiều ngàn lần bị phỏng vấn, Amstrong trở nên chán chường, mệt mỏi và mất cả hạnh phúc cuộc sống riêng tư để rồi cuối cùng Amstrong phải nghe theo lời khuyên của Charles Lindbergh (người phi công anh hùng lần đầu tiên đã một mình lái máy bay vượt Đại Tây Dương. Chính Lindbergh cũng phải chịu đựng một tai nạn khủng khiếp, người con trai của ông bị kẻ gian bắt cóc vì danh tiếng của ông và họ đòi tiền chuộc mạng. Cuối cùng người con trai của ông bị giết chết vì ông không có đủ tiền để trả tiền đòi chuộc mạng con ông). Amstrong tìm về sống nơi hẻo lánh tránh tiếp xúc gặp gỡ với những người khác. Còn Buzz Aldrin, theo hồi ký của ông để lại, sau khi trở về trái đất ông bị hội chứng trầm cảm hành hạ ông đâm ra thành người nghiện rượu. Và Buzz Aldrin đã từng tuyên bố, đó là hậu quả khủng khiếp sau khi hoàn tất tốt đẹp sứ mệnh được trao đi từ NASA. Có lẽ cả nhân loại cùng đồng tình với phi hành gia Mỹ, Gus Grissom, khi ông tuyên bố: “Bay vào không gian thám hiểm vũ trụ xem chừng còn dễ hơn nhiều khi phải đương đầu với những vấn nạn hằng ngày trên quả đất chúng ta đang sống”.
 

Đào Như

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Vừa được hay tin nhà văn Doãn Quốc Sỹ đã ra đi trong sự tĩnh lặng của một tâm hồn lớn. Tâm hồn tồn trữ sự bình an của thiền thực dụng qua sự sinh hoạt hằng ngày như là “vô công dụng hạnh.”
Trong buổi điều trần tại Thượng Viện vào ngày 9 tháng 9 năm 2025 về vấn nạn tham nhũng trong khoa học (corruption of science), một nhóm nhân chứng đã trình bày một nghiên cứu chưa được công bố và đưa ra một lời tuyên bố hùng hồn. Họ cho rằng đây chính là bằng chứng quan trọng cho thấy vắc-xin làm tăng cơ nguy mắc các bệnh mãn tính ở trẻ em. Nghiên cứu này thậm chí còn sắp xuất hiện trong một bộ phim được quảng bá rầm rộ mang tên “An Inconvenient Study” (dự kiến phát hành vào đầu tháng 10 năm 2025).
Tại Detroit, thành phố từng là biểu tượng của ngành công nghiệp xe hơi Mỹ, một cuộc khủng hoảng thầm lặng đang diễn ra trong các trường học: hàng ngàn học sinh, từ những đứa trẻ mẫu giáo đến học sinh khối K12, thường xuyên nghỉ học. “Nghỉ học thường xuyên” (chronic absenteeism) tức là nghỉ học ít nhất 10% số ngày học trong năm (tương đương 18 ngày đối với năm học 180 ngày). Hiện tượng này đã gia tăng mạnh mẽ trong thời kỳ đại dịch COVID-19 và vẫn đang là một vấn đề nhức nhối.
Có một câu hỏi thường trực trong tâm trí người tiêu dùng là: “Nên chọn rau củ quả tươi hay đông lạnh?” Trái với quan niệm phổ biến cho rằng đồ đông lạnh chưa ít chất dinh dưỡng hơn đồ tươi, các nghiên cứu khoa học và nhiều chuyên gia lại cho thấy một bức tranh khác, phức tạp và thú vị hơn nhiều. Một nghiên cứu đã so sánh giá trị dinh dưỡng của nhiều loại thực phẩm như bắp, cà rốt, bông cải xanh (broccoli), rau cải bó xôi (spinach), các loại đậu, đậu xanh, dâu tây (strawberries) và dâu xanh (blueberries) ở hai dạng đồ tươi và đồ đông lạnh. Kết quả cho thấy lượng vitamin trong rau củ quả đông lạnh “tương đương hoặc thậm chí cao hơn” so với rau củ quả tươi. Các nghiên cứu khác cũng xác nhận rằng sự khác biệt lớn về hàm lượng dinh dưỡng giữa hai loại thực phẩm này chỉ xảy ra khi rau củ quả tươi bị mất dưỡng chất sau vài ngày để trong tủ lạnh.
Đi bộ là một trong những hình thức vận động đơn giản và phổ biến nhất để giữ sức khỏe. Thế nhưng, chỉ cần thử bước lùi vài bước, lợi ích thậm chí còn nhiều hơn. Đi bộ kiểu ngược về phía sau, đi lùi, hay còn gọi là “retro walking,” đang ngày càng thu hút sự quan tâm của giới nghiên cứu và thể thao. Không chỉ giúp cải thiện thăng bằng, phương pháp này còn kích thích những nhóm bắp thịt ít được sử dụng và thậm chí còn có tác dụng tích cực đến não bộ.
Sự sống trên Trái Đất tuy phức tạp nhưng lại được hình thành từ một số ít thành phần cơ bản. Chẳng hạn, DNA và RNA của chúng ta chỉ được cấu tạo thành từ năm nucleobase, trong khi khoảng 90.000 loại protein khác nhau trong cơ thể đều được tạo nên từ 20 loại axit amin. Mẫu vật mà tàu vũ trụ OSIRIS-REx đem về trái đất từ tiểu hành tinh Bennu cho thấy sự hiện diện của cả 5 loại nucleobase – adenine, guanine, cytosine, thymine và uracil, cùng với các chất khoáng chưa từng thấy trước đây trong đá ngoài vũ trụ. Kết quả nghiên cứu, được công bố trên tạp chí Nature Astronomy, còn cho thấy Bennu chứa nhiều loại muối khác nhau, vốn được cho là có vai trò quan trọng trong giai đoạn sơ khai của sự sống.
Dopamine, thường được mệnh danh là “hormone hạnh phúc,” từ lâu đã được xem như nguồn cơn của những cảm xúc vui vẻ, phấn khởi sau những lần mua sắm thỏa thích hay thưởng thức một tô phở ngon lành. Sự quan tâm đối với dopamine được thể hiện rõ ràng qua hàng ngàn clip trên TikTok, mọi người chia sẻ cách điều chỉnh dopamine, từ việc tìm cách tăng cường hoặc hạn chế dopamine hàng ngày, cho đến các khái niệm như “cao trào dopamine” (dopamine rushes), “thiếu hụt dopamine” (dopamine withdrawals), “cai dopamine” (dopamine fasts), hay “tái thiết lập dopamine” (dopamine resets).
Trong cuộc sống tất bật hàng ngày để mưu sinh, có người luôn thấy mình không có đủ thời gian để nghỉ ngơi và giải trí. Thậm chí có người làm ‘đầu tắt mặt tối’ cả đời mà vẫn không thấy đủ. Họ muốn có thêm thì giờ để làm những việc mình thích. Nhưng khổ nỗi, mỗi ngày chỉ có 24 giờ, mỗi năm chỉ có 12 tháng, và những người sống hơn 100 tuổi thì chẳng có mấy ai? Tuy nhiên, làm việc nhiều quá sẽ dễ đưa tới căng thẳng về thể chất và tinh thần để rồi kéo theo nhiều hệ quả tiêu cực, mà trong đó có việc sút giảm năng suất lao động và bệnh hoạn. Những nghiên cứu của y học ngày nay đã cho chúng ta thấy điều đó và khuyên con người nên có thì giờ cho sự nghỉ ngơi và giải trí.
Với lượng thông tin khổng lồ trong tầm tay, ngày nay chúng ta thường có xu hướng đọc lướt để tiếp nhận nội dung nhanh chóng. Nhưng các chuyên gia nghĩ gì về thói quen đọc này—và liệu bạn có nên thay đổi cách đọc của mình?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.