Hôm nay,  

Lễ Tạ Ơn tại Sài Gòn năm 1968

11/23/202219:19:00(View: 4291)
Thanksgiving in History

Saigon-Thanksgiving

Trung Uý Jim Van Eldik (trái) và Trung Úy Mike Buss tại Sài Gòn, 1968.

 

 

Một ngày mùa Thu năm 1968, tôi là một Trung úy Lục quân Mỹ lòng vòng trên bãi đáp trực thăng phía sau căn cứ Long Bình, cách Sài Gòn khoảng 20 dặm về hướng Đông Bắc. Trực thăng UH-1 “Huey” và “Loaches”, biệt danh của trực thăng OH-6 Cayuse đậu trong sương mù sáng sớm nhìn tựa như những chú sên rúc sau vườn ở bên nhà.

 

Tôi cần bay về Sài Gòn, hay chính xác hơn là đến căn cứ Không quân Tân Sơn Nhứt để gặp người bạn thời đại học của tôi là Trung úy Không quân Mike Buss đang làm việc trong căn cứ. Hôm đó là thứ Năm, ngày 28 tháng 11 (năm 1968) và là dịp để đôi bạn Iowa ăn tối với nhau trong Lễ Tạ ơn.

 

Tại Long Bình, tôi chỉ huy nhóm tám quân nhân được giao nhiệm vụ kiểm kê đạn dược của Hoa Kỳ tại miền Nam Việt Nam. Sau khoảng 119 ngày làm việc không nghỉ, các sếp của tôi tại ban chỉ huy hậu cần đạn dược đã đồng ý cho tôi vào thành phố nếu tôi có thể thu xếp được giữa các đêm làm việc.

 

Tất nhiên là Việt Nam không phải là chọn lựa hàng đầu thông thường cho lễ Tạ ơn của người Mỹ và một Trung úy Lực Không quân cũng không phải là người thân cho một dịp dành cho gia đình như vậy. Tuy nhiên vào thời điểm đó thì tôi đâu thể làm gì khác hơn. Mike và tôi là bạn thân từ ngày đầu tiên của năm thứ nhất tại đại học South Dakota ở Brookings. Chúng tôi từng là ở sát phòng trong khu học trú. Mike là một dạng ngôi sao khi chơi bóng bầu dục và bóng chày. Chúng tôi còn chơi chung bóng rổ.

 

Lúc bấy giờ, tất cả nam sinh viên tại South Dakota đều buộc phải tham gia khoá huấn luyện quân sự học đường ROTC của Lục quân hoặc Không quân trong hai năm đầu. Huấn luyện tùy chọn thêm hai năm cuối sẽ mang hàm thiếu úy. Dù không phải hăng hái gì nhưng Mike và tôi đều ghi danh khóa huấn luyện nâng cao và trở thành hạ sĩ quan. Tốt nghiệp vào những thời điểm khác nhau và việc phục vụ cũng khác nhau nhưng có một sự ngẫu nhiên đặc biệt là, cuối cùng đã dẫn cả hai chúng tôi đến Việt Nam vào giữa năm 1968, đúng nghĩa là “chỉ cách nhau một con đường”.

 

7:30 sáng trên bãi đáp trực thăng Long Bình ngay ngày Lễ Tạ ơn năm đó, những tia sáng đầu ngày ráng chui qua màn sương ẩm ướt phủ trên các hầm quân sự trong căn cứ và cánh rừng rậm rạp bên ngoài. Sương mù làm bãi đáp giống bị sũng nước. Thêm vào bầu không khí dày đặc đó là mùi khói cay nồng nặc phun ra từ vài chiếc Huey và Loaches chuẩn bị cất cánh. Tôi tìm được một chiếc Huey đi Tân Sơn Nhứt còn một ghế trống. Sau khi kiểm tra là chiếc ghế thực sự còn trống và không cần cho việc gì khác, tôi nhảy lên máy bay.

 

Đường bay Long Bình-Tân Sơn Nhất là "đường bay lụa", an toàn xinh đẹp. Nhiệm vụ giao cho các phi công chiến đấu để họ có chút thảnh thơi sau các phi vụ chiến đấu. Chẳng có ai tấn công chúng tôi và nơi đến là một phi trường văn minh. Trên cao mát mẻ và ngắm nhìn làng quê Việt Nam thật đẹp. Tuy nhiên vào thời chiến nên tôi cũng để mắt đôi chút. Trên đường bay, tôi thấy dăm người đàn ông mặc bà ba đen rõ ràng là Việt Cộng đang lẻn ven sông. Tôi chỉ cho người xạ thủ nhưng anh cũng chẳng phản ứng gì.

 

Căn cứ không quân Tân Sơn Nhứt là một trung tâm đi-đến cho quân đội, trong và ngoài nước. Mike làm việc trong trạm radar mái vòm của căn cứ, cách bãi đáp trực thăng vài bước. “Radome”, như tên gọi của nó, được kiểm soát an ninh nghiêm ngặt nhưng với tôi thì chỉ hỏi viên quân cảnh không quân ngay ở cửa tên của Mike. Mike ra, chúng tôi đưa tay vỗ "high five" rồi đi vào trong với những màn hình radar. Hoạt động kiểm soát không lưu của Mike được gọi là "Trạm kiểm soát  Paris" mà anh cũng không biết tại sao gọi vậy. Anh và các nhân viên là sếp của không phận Sài Gòn, không có phi cơ nào vào ra Sài Gòn mà không qua sự cho phép của trạm kiểm soát  Paris này.

 

Chúng tôi đi bộ đến chung cư của Mike bên ngoài căn cứ. Không quân đã thuê nhiều khách sạn cho nhân viên mình ở. Căn phòng còn thiếu đôi chút nhưng với tôi là sang trọng và cũng tương đối an toàn. Mike kể chỉ có một lần hai nhân viên an ninh nổ súng vào nhau vì tưởng lầm là Việt Cộng.

 

Rời nhà Mike, chúng tôi lên xích lô đạp đến khách sạn Continental Palace ăn tiệc lễ Tạ ơn. Khách sạn này là nơi đến của Sài Gòn vào thời điểm 1968. Hôm đó có đầy ký giả, Mike và tôi cùng nhiều sĩ quan áo xanh khác. Cũng có cả một số dân sự.

 

Nhà hàng rộng rãi nằm trên tầng cao nhất của khách sạn bốn tầng và nhìn được quang cảnh tuyệt vời của thành phố. Tầng trên cùng này cũng có một đặc điểm đặc biệt khác được những người yêu thích nhà hàng sang trọng ưa thích là do độ cao của nó nên Việt Cộng không thể chạy xe Honda ngang qua và quăng lựu đạn vào được.

 

Khách sạn đãi tiệc buffet sang trọng ngày Lễ Tạ ơn với đủ món gà Tây, khoai tây nhừ và sốt chan, 10 loại rau quả salad và năm món tráng miệng. Ăn tối với Mike là xem như một bữa cơm gia đình xa nhà từ phía bên này trái đất. Chúng tôi đã có quá nhiều điều để cảm tạ.

 

Ăn tối xong, Mike và tôi dự định ghé Đại sứ quán Mỹ và tiệm quân tiếp vụ trong Chợ Lớn, một khu vực có nhiều người Việt gốc Hoa sinh sống tại Sài Gòn. Đại sứ quán Mỹ thì từng trở thành tâm điểm chú ý của thế giới hồi đầu năm khi quân cộng sản tấn công vào trong Tết Mậu Thân. Thủy Quân Lục Chiến và quân cảnh Mỹ tiêu diệt 18 tên và bắt sống một tên sau sáu tiếng. Phía Mỹ thì năm lính Mỹ tử nạn. Truyền thông tường trình um sùm về Mỹ và đại sứ quán trở thành nơi được đặc biệt chú ý, kể cả tôi. Rời đại sứ quán, chúng tôi được vài người lính tốt bụng chở chúng tôi thăm vài công thự chính phủ miền Nam Việt Nam nên không còn thời gian mua hàng tại các PX trong Chợ Lớn.

 

Trực thăng về lại Long Bình tránh bay đêm nên chúng tôi phải vội quay về để bắt kịp chuyến bay. Trực thăng Huey đưa tôi về lại Long Bình, dư giờ để vào phiên trực đêm 12 tiếng thường lệ của tôi. Đương nhiên là thức suốt 24 tiếng, cũng sắp xếp nằm nghỉ tí cho đến khi các báo cáo bắt đầu truyền về văn phòng chúng tôi lúc nửa đêm. Phải nói là dù thiếu ngủ nhưng tôi vẫn giữ được tiêu chuẩn đếm đạn cao của mình.

 

Jim Van Eldik

(Đinh Yên Thảo chuyển dịch)

 

Nguồn: www.historynet.com

 

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Vừa được hay tin nhà văn Doãn Quốc Sỹ đã ra đi trong sự tĩnh lặng của một tâm hồn lớn. Tâm hồn tồn trữ sự bình an của thiền thực dụng qua sự sinh hoạt hằng ngày như là “vô công dụng hạnh.”
Trong buổi điều trần tại Thượng Viện vào ngày 9 tháng 9 năm 2025 về vấn nạn tham nhũng trong khoa học (corruption of science), một nhóm nhân chứng đã trình bày một nghiên cứu chưa được công bố và đưa ra một lời tuyên bố hùng hồn. Họ cho rằng đây chính là bằng chứng quan trọng cho thấy vắc-xin làm tăng cơ nguy mắc các bệnh mãn tính ở trẻ em. Nghiên cứu này thậm chí còn sắp xuất hiện trong một bộ phim được quảng bá rầm rộ mang tên “An Inconvenient Study” (dự kiến phát hành vào đầu tháng 10 năm 2025).
Tại Detroit, thành phố từng là biểu tượng của ngành công nghiệp xe hơi Mỹ, một cuộc khủng hoảng thầm lặng đang diễn ra trong các trường học: hàng ngàn học sinh, từ những đứa trẻ mẫu giáo đến học sinh khối K12, thường xuyên nghỉ học. “Nghỉ học thường xuyên” (chronic absenteeism) tức là nghỉ học ít nhất 10% số ngày học trong năm (tương đương 18 ngày đối với năm học 180 ngày). Hiện tượng này đã gia tăng mạnh mẽ trong thời kỳ đại dịch COVID-19 và vẫn đang là một vấn đề nhức nhối.
Có một câu hỏi thường trực trong tâm trí người tiêu dùng là: “Nên chọn rau củ quả tươi hay đông lạnh?” Trái với quan niệm phổ biến cho rằng đồ đông lạnh chưa ít chất dinh dưỡng hơn đồ tươi, các nghiên cứu khoa học và nhiều chuyên gia lại cho thấy một bức tranh khác, phức tạp và thú vị hơn nhiều. Một nghiên cứu đã so sánh giá trị dinh dưỡng của nhiều loại thực phẩm như bắp, cà rốt, bông cải xanh (broccoli), rau cải bó xôi (spinach), các loại đậu, đậu xanh, dâu tây (strawberries) và dâu xanh (blueberries) ở hai dạng đồ tươi và đồ đông lạnh. Kết quả cho thấy lượng vitamin trong rau củ quả đông lạnh “tương đương hoặc thậm chí cao hơn” so với rau củ quả tươi. Các nghiên cứu khác cũng xác nhận rằng sự khác biệt lớn về hàm lượng dinh dưỡng giữa hai loại thực phẩm này chỉ xảy ra khi rau củ quả tươi bị mất dưỡng chất sau vài ngày để trong tủ lạnh.
Đi bộ là một trong những hình thức vận động đơn giản và phổ biến nhất để giữ sức khỏe. Thế nhưng, chỉ cần thử bước lùi vài bước, lợi ích thậm chí còn nhiều hơn. Đi bộ kiểu ngược về phía sau, đi lùi, hay còn gọi là “retro walking,” đang ngày càng thu hút sự quan tâm của giới nghiên cứu và thể thao. Không chỉ giúp cải thiện thăng bằng, phương pháp này còn kích thích những nhóm bắp thịt ít được sử dụng và thậm chí còn có tác dụng tích cực đến não bộ.
Sự sống trên Trái Đất tuy phức tạp nhưng lại được hình thành từ một số ít thành phần cơ bản. Chẳng hạn, DNA và RNA của chúng ta chỉ được cấu tạo thành từ năm nucleobase, trong khi khoảng 90.000 loại protein khác nhau trong cơ thể đều được tạo nên từ 20 loại axit amin. Mẫu vật mà tàu vũ trụ OSIRIS-REx đem về trái đất từ tiểu hành tinh Bennu cho thấy sự hiện diện của cả 5 loại nucleobase – adenine, guanine, cytosine, thymine và uracil, cùng với các chất khoáng chưa từng thấy trước đây trong đá ngoài vũ trụ. Kết quả nghiên cứu, được công bố trên tạp chí Nature Astronomy, còn cho thấy Bennu chứa nhiều loại muối khác nhau, vốn được cho là có vai trò quan trọng trong giai đoạn sơ khai của sự sống.
Dopamine, thường được mệnh danh là “hormone hạnh phúc,” từ lâu đã được xem như nguồn cơn của những cảm xúc vui vẻ, phấn khởi sau những lần mua sắm thỏa thích hay thưởng thức một tô phở ngon lành. Sự quan tâm đối với dopamine được thể hiện rõ ràng qua hàng ngàn clip trên TikTok, mọi người chia sẻ cách điều chỉnh dopamine, từ việc tìm cách tăng cường hoặc hạn chế dopamine hàng ngày, cho đến các khái niệm như “cao trào dopamine” (dopamine rushes), “thiếu hụt dopamine” (dopamine withdrawals), “cai dopamine” (dopamine fasts), hay “tái thiết lập dopamine” (dopamine resets).
Trong cuộc sống tất bật hàng ngày để mưu sinh, có người luôn thấy mình không có đủ thời gian để nghỉ ngơi và giải trí. Thậm chí có người làm ‘đầu tắt mặt tối’ cả đời mà vẫn không thấy đủ. Họ muốn có thêm thì giờ để làm những việc mình thích. Nhưng khổ nỗi, mỗi ngày chỉ có 24 giờ, mỗi năm chỉ có 12 tháng, và những người sống hơn 100 tuổi thì chẳng có mấy ai? Tuy nhiên, làm việc nhiều quá sẽ dễ đưa tới căng thẳng về thể chất và tinh thần để rồi kéo theo nhiều hệ quả tiêu cực, mà trong đó có việc sút giảm năng suất lao động và bệnh hoạn. Những nghiên cứu của y học ngày nay đã cho chúng ta thấy điều đó và khuyên con người nên có thì giờ cho sự nghỉ ngơi và giải trí.
Với lượng thông tin khổng lồ trong tầm tay, ngày nay chúng ta thường có xu hướng đọc lướt để tiếp nhận nội dung nhanh chóng. Nhưng các chuyên gia nghĩ gì về thói quen đọc này—và liệu bạn có nên thay đổi cách đọc của mình?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.