Hôm nay,  

Tho Be

22/12/200200:00:00(Xem: 5315)
Các bạn thân mến,
Các bạn còn nhớ chị Trần Tú Anh không" Tuy rất bề bộn công việc, chị vẫn không quên Gia Đình Thiếu Nhi. Chị Tú Anh sẽ bảo trợ một Giải Thưởng về cuộc thi của các Bạn “Bé Viết Văn Việt”. Hôm nay chị Tú Anh gửi tới một bài thơ để tặng các bạn, và chị nói đây là câu chuyện thật xẩy ra lúc chị Tú Anh khoảng 5-6 tuổi.

CON XIN CHỪA
Mẹ đi chợ xa về
Mua cho em quả quít
Vỏ bóng vàng thơm phức
Trông thật là ngon ghê!

Mẹ dặn em khe khẽ
Con ăn phải chậm thôi
Lột từng múi sạch sẽ
Còn hột thì bỏ đi.

Hấp tấp em không chờ
Cắn một miếng, ngọt ơ!
Thế là em làm lơ
Nuốt liền hai ba múi
(Còn nuốt thêm cả hột
Lè lẹ để …xin thêm !).

Ăn xong em thấy lo
Chết rồi, thật nguy to!
Hột quýt vào trong bụng
Cây mọc rể sẽ bò…

Sợ quá em khóc la
Mẹ vội vàng chạy ra
Ôm em, mẹ an ủi
Không sao, con đừng lo!

Đôi mắt còn ướt lệ
Em ôm chặt mẹ yêu
Hứa từ nay em sẽ…
Sẽ không tham ăn nhiều.

Trần Tú Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngay góc đường Euclid và McFadden, quận Cam, có một ngôi nhà thờ khá lớn, đó là giáo xứ Saint Barbara. Tại đây còn có ngôi trường Việt Ngữ Nguyễn Bá Tòng, được thành lập từ niên khóa 1987-1988, tính đến nay đã trãi qua 6 vị hiệu trưởng, theo thứ tự: Thầy Nguyễn Thanh,
Tại trang trại của một nhà giàu ở Ấn Độ, một con bò đen rất đẹp mã được sinh ra. Hình dáng con bò lực lưỡng và toàn hảo đến nỗi ông chủ đặt tên cho nó là Chàng Điển Trai. Ông cho nó ăn loại gạo ngon nhất và đối xử với nó vô cùng tử tế.
Em thíc (Em thích) ăn cơm má em lấu (nấu), em không thíc (thích) ăn đồ ăn mỷ (Mỹ) ở trườn (trường). Bửa (Bữa) em củng (cũng) man (mang) theo đồ ăn.
Cổ nhân có câu “độc thư cứu quốc” -- nghĩa là, đọc sách để cứu nước.
Một con trăn rừng đã tìm đường bò vào nhà cậu bé Campuchia lúc cậu mới được 3 tháng và trăn dài khoảng nửa mét. Người nhà không giết mà bắt bỏ con trăn vào rừng. Trăn lại tìm đường về để chơi đùa với cậu bé. Cậu bé nói trăn là em gái của cậu nên thương nhau lắm.
Một hôm nọ, một bà già tìm thấy hai chú heo con, bà vội để vào rổ đem về. Bà đặt tên: Ủn anh” và “Ủn em”, bà nuôi nấng chúng như con ruột.Từ từ, chúng lớn phồng. Nhiều người muốn mua làm thịt nhưng bà già luôn luôn trả lời: “Đây là hai đứa con của tôi. Nỡ lòng nào tôi bán chúng lấy tiền.”
Sau giờ làm việc tôi dạy thêm cho các em tiếng Việt ở nhà. Tôi dạy hai trình độ:
Trời bắc (bắt) đầu nóng, em biết mùa hè đã đến.
Kính chào các phụ huynh và các em thiếu nhi thân mến,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.