Hôm nay,  

Tho Be

22/12/200200:00:00(Xem: 5327)
Các bạn thân mến,
Các bạn còn nhớ chị Trần Tú Anh không" Tuy rất bề bộn công việc, chị vẫn không quên Gia Đình Thiếu Nhi. Chị Tú Anh sẽ bảo trợ một Giải Thưởng về cuộc thi của các Bạn “Bé Viết Văn Việt”. Hôm nay chị Tú Anh gửi tới một bài thơ để tặng các bạn, và chị nói đây là câu chuyện thật xẩy ra lúc chị Tú Anh khoảng 5-6 tuổi.

CON XIN CHỪA
Mẹ đi chợ xa về
Mua cho em quả quít
Vỏ bóng vàng thơm phức
Trông thật là ngon ghê!

Mẹ dặn em khe khẽ
Con ăn phải chậm thôi
Lột từng múi sạch sẽ
Còn hột thì bỏ đi.

Hấp tấp em không chờ
Cắn một miếng, ngọt ơ!
Thế là em làm lơ
Nuốt liền hai ba múi
(Còn nuốt thêm cả hột
Lè lẹ để …xin thêm !).

Ăn xong em thấy lo
Chết rồi, thật nguy to!
Hột quýt vào trong bụng
Cây mọc rể sẽ bò…

Sợ quá em khóc la
Mẹ vội vàng chạy ra
Ôm em, mẹ an ủi
Không sao, con đừng lo!

Đôi mắt còn ướt lệ
Em ôm chặt mẹ yêu
Hứa từ nay em sẽ…
Sẽ không tham ăn nhiều.

Trần Tú Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nó như cái mũ nồi Anh Hai đội
Ngày xửa ngày xưa có mt con ngỗng có bộ lông vàng rất đẹp. Một ngày nọ, đang bay tr6en trời, ngỗng nhìn xung thấy một người đàn bà rất nghèo với hai đứa con gái ăn mặc rách rưới. Con ngỗng nghĩ họ đang gặp khó khăn và tự nhủ: “Nếu mình tặng họ bộ lông vàng, người mẹ có thể bán ở chợ và mẹ con họ sẽ đủ ăn! Thế là con ngỗng bay đến nhà của người đàn bà ấy.
Tuần này em có 3 bài làm trong lớp, em rấc (rất) bận. Em sợ bài toán vì em không giỏi, nhưng em muốn điểm A, và cố gắn (gắng) học.
Kính chào các phụ huynh và các em Thiếu Nhi thân mến,
“Insanity is doing the same thing over and overand over again, expecting different result” – Albert Einstein.
Ngày xửa ngày xưa, có một người lái buôn chở hàng của mình trên lưng con lừa. Vào cuối ngày, hắn thường tìm một cánh đồng phì nhiêu đầy lúa mạch và gạo. Khi nhìn quanh không thấy ai, hắn quàng da sư tử lên con lừa và thả lừa vào cánh đồng, cho lừa ăn thả cửa.
“Em có thích học tiếng Việt không?”
Tết năm nay em không vui vì ba em không có nhà. Thứ Bẩy má em đưa em xuống Orange County thăm ông bà nội và ông bà ngoại. Chủ Nhật má chở chúng em về nhà vì thứ Hai má em phải đi làm và chúng em phải đi học.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.