Hôm nay,  

Một Ngày Trên Sông Nước…

7/21/200600:00:00(View: 2808)














Ban troi ngoai dien trinh nhac












Phong thuyen truong thoi chien tranh














Ngoi hong mat tren boong














Ngoi hong mat














Tu tren tàu ngam thanh pho Long Beach

Thật ra con tàu Queen Mary thả neo ở cảng Long Beach từ năm 1970 đến nay để đón du khách đến thưởng ngoạn cảnh sông nước, ăn nhà hàng, ở khách sạn, mua sắm... và nghe kể…chuyện ma về con tàu đầy huyền thoại này.

Queen Mary được hạ thủy từ năm 1936, là con tàu lớn nhất thế giới hồi ấy, lớn hơn cả con tàu Titanic nổi tiếng câu chuyện tình Kate và Jack, đã bị đắm giữa đại dương vào năm 1921 với cả ngàn người chết. Queen Mary nặng 87.237 tấn trong khi Titanic chỉ nặng 46,328 tấn; chở 2,148 khách (Titanic: 2,139), thủy thủ đoàn lên tới 1,101 (so với Titanic là 915), đặc biệt là tàu cứu cấp của Queen Mary là 24 chiếc cho 3,266 người trong khi Titanic chỉ có 20 chiếc.

Trong chiến tranh thế giới lần thứ nhất, Queen Mary được trưng dụng làm tàu vận tải chở binh lính Mỹ tham chiến và thay đổi công dụng sau chiến tranh. Thành phố Long Beach có cảng đẹp, đã nhìn ra trông rộng, mua lại và biến Queen Mary thành một khu du lịch rộng 80,000 sqft, gồm đủ các loại dịch vụ: sân khấu lộ thiên, phòng tiệc cưới, nhà hàng ăn uống, khu shopping, khu bảo tàng, phòng spa…và một khách sạn 365 phòng.

Từ Quận Cam đến Queen Mary chỉ mất khoảng 40 phút lái xe. Sau hồi tính toán, thay vì tốn 15 đô parking và tiền vé 25 đô/mỗi người thưởng ngoạn Queen Mary, chúng tôi đặt vé ăn ở nhà hàng chỉ tốn 45 đô/người. Thế là vào cửa miễn phí và parking cũng khỏi phải trả tiền, tôi rảo quanh Queen Mary…

Mùa hè, gió biển mát lạnh làm tôi phải mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng. Khách ngồi lan trên boong tàu ngắm từng đoàn thuyền buồm, ca nô lui tới nườm nượp. Bên kia eo biển là thành phố Long Beach rực rỡ ánh đèn khi trời chạng vạng tối.

Tôi băng qua khu shopping, cũng không có gì lạ so với nhiều nơi khác khắp nước Mỹ, nhưng bên trong khu bảo tàng thì đầy những vật dụng được trưng bày độc đáo, chỉ có ở Queen Mary. Tượng lính Mỹ giống y như thật, có cả mấy cô y tá đăm chiêu lo chăm sóc các thương binh băng người trắng toát, treo chân lên thành giường…Khu bảo tàng vắng người qua lại. Tôi không khỏi rùng mình, bước chân thật nhanh qua cái ‘bệnh viện’ chật ních người bị thương còn cả vết máu. Tôi thấy lạnh gáy khi thầm nghĩ, chắc là có người chết ở trên tàu trong thời kỳ chiến tranh, và hồn ma còn vất vưởng tới nay!

Tôi đã từng được nghe những câu chuyện kể về những bóng ma ở Queen Mary: một cô gái mặc đồ trắng ngồi vắt vẻo trên cái ống khói, một thủy thủ ngậm ống pip phì phèo lượn qua lượn lại và vụt biến mất khi có tiếng động bước chân người.

Chúng tôi phải ‘biến’ thật nhanh khỏi phòng bảo tàng để vào nhà hàng, thưởng thức món ăn xà lách với sốt chua, có nhiều phô mai hơi khó nuốt. Nhưng món bít tết của Queen Mary thì mềm và thơm tuyệt.

Buổi chiều, boong tàu và hành lang dọc hai bên đầy người hóng mát. Nhìn những chiếc tàu buồm lượn xa xa, nỗi buồn trở thành man mác, bay cao!

Hôm chúng tôi đến Queen Mary nhằm ngày lễ Độc Lập. Đúng 9 giờ đêm, mọi người trên tàu đều reo mừng với tiếng pháo bông nổ đì đùng và thỉnh thoảng lại ‘ồ’ lên cùng với những đợt pháo đưa hình ảnh đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng trên không trung làm sáng rực cả vùng trời. Đêm đó, pháo bông tỏa sáng khắp bốn phương tám hướng. Dọc đường xa lộ, pháo bông đì đùng bên tai, trước mặt…Queen Mary như thế là đã quá hấp dẫn cho một ngày cuối tuần.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.