Hôm nay,  

Phá Thế Cờ?!

14/04/200000:00:00(Xem: 8847)
Kính gửi ông Hoàng Tuấn

Trong số báo 153 ngày 17.3.00, ông Tuấn có nhã ý kêu gọi mọi người góp ý.

Thưa ông Tuấn. Đã lâu lắm, nhiều khi tôi muốn đóng góp ý kiến với quý vị. Trót là kẻ dốt nát, học hành chỉ vỏn vẹn để đi lính, nói ý kiến ra chỉ tổ mọi người mắng mỏ nên không dám viết. Nhưng giờ đây được quý báo sẵn sàng nhường một trang cho mọi người từ trí thức đến cùng đinh không có phương tiện, được đóng góp ý kiến. Trên phương châm "quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", nên cho dù dốt nát, tôi xin phép ông Tuấn cho tôi được đóng góp. Trong tinh thần "thất phu hữu trách", tất nhiên ý kiến của tôi tầm thường và có nhiều điều sai lầm. Chỉ xin những bậc trí giả đừng chửi mắng, mà hãy giúp ý kiến, để chúng ta đồng lòng định ra một con đường chính mà đi và cùng nhau bỏ hết những hạt đậu đen, giữ lại đậu đỏ mà thôi. Kính lạy tổ tiên cho chúng ta sự sáng suốt để cùng nhau nắm tay - không phân biệt Nam, Trung, Bắc - hát vang bài ca tổ quốc.

Đây là ý kiến thô thiển của tôi, không đặt trên sự suy luận bác học, mà chỉ đặt trên sự suy nghĩ của người bình dân.

Trong cuộc chiến vừa qua, Quân đội VNCH luôn luôn trong thế thủ, không bao giờ ở trong thế công. Điều này không bao gồm tinh thần chiến đấu của cả hai bên mà chỉ nói về cái thế. Cho dù rằng quân lực VNCH đã tạo những chiến thắng lớn lao trước trận chiến 1975. Ngay cả những chiến thắng lẫy lừng tại An Lộc, Kontum, hay trong năm 68, tất cả những chiến thắng này, suy cho cùng cũng chỉ là chiến thắng của người phá cờ thế, không phải là chiến thắng của người lập cờ thế. Chúng ta chưa bao giờ chơi nguyên bàn cờ, chúng ta chỉ phá các bàn cờ thế mà thôi.

Trong 21 năm sau cuộc di cư 54, những trí thức trong miền Nam đã tạo được những gì để tạm gọi là phá thế cờ, chứ chưa nói đến lập thế cờ" Điều này tôi không dám lạm bàn, chỉ thực lòng xin quý vị tự suy nghĩ lấy để bỏ những hạt đậu đen.

Và 25 năm sau trận chiến 75, trí thức hải ngoại đã lập ra được thế cờ nào" Theo sự ngu dốt của tôi thì hình như chưa!!" Ngay cả phá cờ thế cũng không xong! Nhan nhản đâu đây vẫn có những hàng chữ như: "Đại hội... thành công tốt đẹp...", "... kinh qua.... quá trình...", "Thuận lợi...."

Xin quý vị tự đặt mình trong giấc mơ là có một lực lượng nho nhỏ nào đó nổi lên chống lại CS tại trong nước, mời quý vị về. Quý vị tiếp xúc với thành phần căn bản của lực lượng chiến đấu là người dân quê và lao động. Khi đó quý vị toàn xử dụng ngôn ngữ của một chế độ đang đè nặng tàn bạo hà khắc lên chính thành phần căn bản đó. Với thành phần căn bản đó, ai tin được quý vị. Vì quý vị không có sự: "ĐI LÀM CÁCH MẠNG".

Cộng sản có đáng sợ không" Không, hoàn toàn không. Vậy ai đáng sợ" Cái đáng sợ là người trí thức sống trong chế độ tự do. Vì sống trong tự do, các vị đó đã mạnh ai nấy làm, mạnh ai nấy giỏi, ai hơn không chịu, không chịu thì chửi, chửi không ai nghe thì ta giúp Cộng sản phá chơi trong khi thực lòng không ai muốn giúp CS.

Điều tôi vừa viết ra đây có thể là sai. Nếu sai, cũng chỉ là trực cảm của một kẻ dốt nát, xin quý vị cứ khinh nhưng đừng chửi. Nếu có cái may mắn nào là đúng, chỉ thành tâm xin quý vị hãy tập ngồi thiền để tự giảm cái kiêu của mình; xong đứng dậy bắt tay nhau, nắm tay nhau cùng hãnh diện đi tới, cho con cháu khỏi coi thường. Kính lạy tổ tiên ban ơn cho con cái may mắn để được là đúng.

Ông Tuấn ạ! Cho đến giờ này CS mới ra nghị quyết... là chúng đã khiêm nhường lắm rồi đó.

Tại sao chúng ta đã có đại hội những người trẻ mà không có đại hội những người già để nhìn lại những sai lầm chúng ta đã làm, xin lỗi giới trẻ, dùng kinh nghiệm máu của chính bản thân chúng ta chỉ dẫn cho giới trẻ khỏi bước những bước sai lầm. Đường còn dài nhưng chân cứng đá mềm. Tuy nhiên phải coi chừng bãi sình không chân của CS.

Xin chân thành cảm tạ ông Tuấn và quý báo. Kính chúc quý vị tâm thắng lực.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi cùng tử đến đây, mùa hạ chưa qua, mùa thu chưa đến. Lá trên cành còn xanh màu lộc biếc. Những cây tùng già cỗi được cắt xén bao lần, vẫn kiên trì chan nắng giữa công viên.
Vụ nổ súng hung hăng tại West Texas hôm Thứ Bảy đã làm 7 người thiệt mạng, theo cảnh sát cho biết hôm Chủ Nhật.
Việc Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia thách thức ông Nguyễn Phú Trong đối thoại với Cộng Đồng trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới, biết đâu cuộc cách mạng sẽ xảy ra sớm hơn và ôn hòa hơn.
bao nhiêu hậu duệ của người Việt tị nạn, vừa sinh ra không được thừa nhận quốc tịch và hưởng những ưu đãi dành cho công dân Hoa Kỳ? Bao nhiêu hậu duệ trong độ tuổi vị thành niên không được “ăn theo” cha mẹ, khi cha mẹ vừa nhập tịch Hoa Kỳ, mà phải chờ đến 18 tuổi để thi quốc tịch, thì suốt trong những năm trung học hay đầu đại học không có quốc tịch thì bao nhiêu ưu tiên cho công dân Hoa Kỳ đến trường sẽ không tới tay họ.
Anh đến Sơn La rồi ở lại Bạn bè sau đó cũng về Nam Chiều nay trở lại tìm anh đó Chớp mắt qua rồi mấy chục năm Cây sao cổ thụ giờ đâu mất Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi
Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần“ Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp
Muốn giải quyết tình trạng Biển Đông, cần có hậu thuẫn của toàn dân và nếu có sức mạnh toàn dân sẽ được thế giới ủng hộ thì TBT Nguyễn Phú Trọng phải vứt cái “kim cô” trên đầu ĐCSVN. Vứt một cách khéo léo và luật quốc tế sẽ giúp VN lấy lại thăng bằng trong quan hệ với TQ, không phải quan hệ anh - em mà là quan hệ giữa hai quốc gia
Tháng tám, trời tây ! Với những thằng ở xứ tây lâu như thằng tui, tháng 8 tây là đang còn trong Hè nóng bức. Nhưng tại sao, trong tuần qua, khi nhìn lịch thấy tháng 8 tuy tây – en plein mois d’Août- nhưng vì thấy ngày 23 … bổng sực nhớ đến bài ca bắt đầu bằng « Mùa Thu rồi, ngày 23... » từng nghe thời còn nhỏ, khi cùng cha mẹ đi tản cư ở vùng Tân trụ ? …
Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn, không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương.
Thế là chúng tôi quyết định thăm viếng tiểu bang Arizona. Trong đó có Sedona. Ô, nhưng tại sao thăm viếng? Không ổn. Làm như thể là bà con thân thích lâu ngày không gặp nay phải đi thăm, hoặc là viếng người bạn trọng bệnh “thập tử nhất sinh”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.