Hôm nay,  

Chuyện Thịt Mèo Thịt Chó Bên Nầy Bên Kia

03/09/201300:00:00(Xem: 11238)
Chuyện thịt mèo, thịt chó là một vấn đề nhạy cảm và cấm kỵ trong xã hội Âu Mỹ.

Do Thái giáo và đạo Hồi giáo cấm ăn thịt chó và thịt mèo.

Có thể nói chó là loài vật gần gũi nhất của chúng ta,và đồng thời cũng là bạn đồng hành lâu đời nhất của nhân loại.

Tuy được xem là bạn, nhưng loài người đâu phải lúc nào cũng chơi đẹp với loài chó đâu. Sự phân biệt đối xử này cũng còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố, chẳng hạn như hoàn cảnh kinh tế gia đình cũng như phong tục tập quán của từng quốc gia riêng biệt.

Đối với người phương Tây, chó mèo là những con vật rất được quý trọng và đồng thời cũng được xem như là thành viên trong gia đình. Ăn thịt chó và thịt mèo là vấn đề mà họ tối kỵ. Họ xem việc này như một hành động dã man, kém văn minh.

Thịt mèo thịt chó tại Việt Nam

Không biết tại sao mỗi khi người ngoại quốc gặp mình là họ thường hỏi (có lẽ là xỏ ngọt) về hai chuyện: bộ người Việt Nam các you thích thịt chó lắm hả ? Trong casino sao thấy toàn là người Á châu không hà? Thế là mình phải dài dòng cắt nghĩa cho họ hiểu, phải thanh minh thanh nga là tại với bị thế nầy thế nọ vv…

Tập quán ăn uống tại một số quốc gia Á châu trong đó có Việt Nam xem việc ăn thịt chó và thịt mèo là chuyện rất bình thường. Vật dưỡng nhân mà. Tuy nói vậy chớ đại đa số người mình, nhứt là dân miền Nam, cũng ít ai dùng thịt chó ngoại trừ một số đồng bào ở miền Bắc và giới ăn nhậu mà thôi.

Thịt chó không phải là loại thịt thông dụng mà người ta ăn hằng ngày. Mấy năm sau ngày sập tiệm, phong trào ăn thịt cầy đã xâm nhập và phát triển mạnh mẽ tại miền Nam.

Gần đây lại có tin là món thịt mèo, gọi là hổ nhà, cũng được con buôn khai thác triệt để và phát triển mạnh mẽ bên cạnh thịt chó tại Việt Nam. Bởi vậy nghề trộm chó cũng theo đó mà tiến nhanh tiến mạnh theo nhu cầu thị trường đớp hít.

Các người chủ trương ăn thịt chó đều nức lòng khen đáo khen để món cầy tơ. Theo họ thì món nầy nó vừa ngon mà lại vừa bổ vô song và nó còn có effet mạnh mẽ vào cái vụ múa lân nữa nhờ vậy mấy cụ khỏi cần nhờ đến thuốc Viagra, Cialis làm chi cho uổng tiền.

Theo Đông y, cẩu nhục có vị mặn chua, tính nóng, không độc, bổ tỳ thận, và trợ dương…nghe mê chưa.

“Bản tin báo Sài Gòn Tiếp Thị cho biết, các nước Thái Lan, Campuchia, Lào và Việt Nam đã cam kết loại trừ bệnh dại từ chó thông qua việc kiểm soát và chấm dứt nạn buôn bán chó lậu xuyên biên giới, đồng thời thực hiện các giải pháp bền vững... Bản tin cũng cho biết, “ước tính, mỗi năm có 5 triệu con chó bị giết để lấy thịt, đồng thời, nạn buôn chó còn liên quan đến việc bùng nổ các dịch bệnh như: giun xoắn, bệnh tả và bệnh dại. Tổ chức Y tế thế giới gần đây đã khuyến cáo, nạn buôn chó là tác nhân bùng phát dịch bệnh dại ở Indonesia và bệnh tả ở Việt Nam... Theo ông Phạm Thành Long, đại diện cục Thú y, bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn, từ năm 1991 – 2010 đã có 8.816.868 người nghi bị chó dại cắn, trong đó có 3.523 ca tử vong.” (Ngưng trích Nhậu thịt chó tưng bừng Đông Nam Á- ViệtBao.com 8/28/2013)

Khổ vì con mèo bốn cẳng

Vào một ngày trong tháng 8/2010, Gary Korkuc 51 tuổi, một cư dân Cheektowaga, New york bị cảnh sát chận lại vì vượt bảng Stop tại một giao lộ.

Khi đến gần xe, nhân viên cảnh sát nghe tiếng động lạ thường phát ra từ trong thùng xe phía sau. Mở ra, họ thấy một con mèo trắng đen bị nhốt trong lồng. Điều đặc biệt, là toàn thân con vật bị phủ đầy dầu ăn, muối và bột ớt đỏ. Mèo có vẻ đau đớn, khó chịu vô cùng nên không ngớt kêu meo meo rất ư là thãm thiết.

Gary Korkuc nói bừa rằng anh ta chán ghét con vật quá cở nên có ý định chuẩn bị cho nó vô nồi.

Anh ta bị lập biên bản đưa ra tòa vì tội hành hạ ác độc với thú vật (animal cruelty) như ướp dầu, muối, ớt bột và nhốt mèo trong trong thùng xe ngột ngạt nóng bức.

Con vật sau đó được giao cho hội bảo vệ súc vật địa phương. May mắn thay, sau đó nó đã được một ngưòi hảo tâm nhận về nuôi.

Riêng anh chàng Gary Korkuc đã bị đưa ra Tòa án Buffalo ngày 26/1/2011 vừa qua để dược xét xử. May phưóc cho anh ta, tòa chỉ phạt anh 70$ về tội vi phạm luật giao thông nhưng tha bổng anh về tội hành hạ súc vật nhờ anh ta đã khai là con mèo đã chạy trong bếp làm ngã đổ dầu (?)

Một câu chuyện lẽ ra không đáng gì nếu ở Viêt Nam, nhưng tại Hoa Kỳ thì khác. Báo chí có khuynh hướng thổi phồng câu chuyện lên. Rất nhiều người đã phản hồi trên mạng Internet là họ không đồng ý với phán quyết của tòa án Buffalo.

Tại Mỹ, làm mèo làm chó quả thật cũng có phần sướng hơn là làm người.

**Tại New York, luật lệ rất gắt gao đối với vấn đề hành hạ súc vật.

Không ai có quyền giết chó hay mèo để lấy thịt dùng làm thực phẩm cho người hay cho thú vật, nhưng luật không nói rõ điểm mình có quyền ăn thịt chó hay thịt mèo hay không.

“It shall be unlawful for any slaughterhouse, abattoir or other place or establishment, or for any person, to slaughter or butcher domesticated dog (canis familiaris) or domesticated cat (felis catus or domesticus) to create food, meat or meat products for human or animal consumption.

A violation of this subdivision shall subject the offender to a civil penalty of up to one thousand dollars for an individual and up to five thousand dollars for a corporation for the first violation.

Any subsequent violation shall be subject to a civil penalty of up to twenty-five thousand dollars.” (New york code-Unlawful Acts)

**California thì còn khó hơn cả New York. Không những cấm giết chó mèo để bán thịt mà còn cấm mình giữ thịt hay sở hữu phần thịt chó và thịt mèo. Có nghĩa là mình không có quyền mua thịt mèo, thịt chó từ người khác để ăn.

Penal Code 598b clearly states "Every person is guilty of a misdemeanor who possesses, imports into, or exports from, this state, sells, buys, gives away, or accepts any carcass or part of any carcass of any animal traditionally or commonly kept as a pet or companion animal with the intent of using or having another person use any part of that carcass for food." The law goes on to state that it is not to be construed to apply to livestock or poultry

California is more specific, barring the possession of a carcass, meaning you can't legally buy a filet of dog.

** Missouri có vẻ rộng rãi hơn về vấn đề thịt chó, thịt mèo, ngoại trừ trường hợp giết thú một cách quá tàn nhẫn.

Missouri, have nothing on the books, so unless the pet is killed in an exceptionally cruel way, the eater is probably safe

** Virginia cấm giết thú vật một cách vô ích ngoại trừ trong các sinh hoạt nông nghiệp (?).Vậy giết mèo để đánh chén có thể bị đưa ra tòa vì mèo là thú kiểng và không nằm trong nhóm thú được nuôi để lấy thịt.
thit_cho_b_resized
Tình hình thịt chó và thịt mèo tại Hoa Kỳ

Nói chung thì người Mỹ họ đại kỵ cái món nầy. Chỉ cần nghe kể đến việc ăn thịt chó thịt mèo không thôi cũng đủ làm họ kinh tởm. Họ sẽ nhìn người kể như nhìn một người man rợ...

Tin đồn về chuyện người VN bên Mỹ ăn thịt chó vẫn thỉnh thoảng thấy nói đến. Thậm chí Internet cho biết rằng có người về VN chơi, lúc trở qua họ lén đem theo một vài kg thịt chó đã được luộc chín rồi để lai rai với bạn bè.

Nên nhớ là luật Hoa Kỳ và Canada cấm ngặt việc du khách đem thịt thà (dù đã được nấu chín hay đã được biến chế rồi) khi nhập cảnh.

Vài năm trước đây, tác giả có đọc được trong báo Sóng Thần bên Hoa Kỳ bài viết đề cập đến một gia đình VN trử trong tủ đông lạnh thịt chó còn nguyên đầu. Chủ nhà cho biết họ mua từ bạn bè là chủ nông trại và có nuôi nhiều chó để giữ nhà. Muốn làm thịt lúc nào mà chẳng được…

Nói chung, trên toàn lãnh thổ Hoa Kỳ, chẳng hạn như Missouri, vấn đề ăn thịt chó mèo có hợp pháp hay không đều được căn cứ trên những điều khoản của bộ luật cấm hành hạ súc vật cũng như cách diễn giải của quan tòa.


Năm 1979, Bs Thú y Calwin Schwabe có cho biết ngày xưa thịt chó cũng thấy được ăn tại Hawaìi. Thịt chó có phẩm chất cao hơn thịt heo và thịt gà.

Một số bộ lạc da đỏ Hoa Kỳ cũng có tập tục ăn thịt chó

Tình hình tại Canada

Nhìn chung Canada cũng không khác gì hơn Hoa Kỳ. Dân Canada không ăn thịt chó thịt mèo và xem dó là một vấn đề cấm kỵ.

Luật bảo vệ động vật hoang dã Canadas Wildlife Act cấm bán các loại thịt rừng. Nhưng không có điều luật nào nói đến việc cấm ăn thịt chó và thịt mèo cả.

Năm 2003, inspectors đã phát hiện ra bốn quầy thịt chó đông lạnh trong một nhà hàng Tàu Panda Garden Restaurant tại thành phố Edmonton, Alberta.

Nhưng sau đó họ xác nhận lại rằng đó là chó rừng coyotes hay chó sói wolves chớ không phải là chó nhà.

Cơ quan Kiểm Tra Thực Phẩm Canada (CFIA) cho biết không có gì sai luật trong việc bán và ăn thịt chó (và các loại thú cùng loài với họ nhà chó) nếu chúng đã được các inspectors kiểm soát vệ sinh lúc hạ thịt.

It isn't illegal to sell and eat the meat of dogs and other canines, as long as it's been inspected, an Alberta health inspector says.

On Monday, the skinned and gutted carcasses of four canines were found in the freezer of the Panda Garden restaurant (CBC)

Tại Pháp

Người Pháp không ăn thịt chó, thịt mèo.

Không thấy có luật lệ nào cấm ăn thịt chó, thịt mèo cả.

Ăn thịt mèo cũng không phải là chuyện gì quá mới mẻ tại một số vùng nông thôn Âu Châu.

Nhưng luật cấm bán thịt chó và thịt mèo.

Nói chung các quốc gia Âu châu rất dị ứng với việc ăn thịt chó và thịt và mèo, nhưng ngày xưa tại một số vùng nông thôn hai loại thịt nầy cũng không phải xa lạ gì đối với một số người.

Các cuộc khai quật khảo cổ cho biết, tổ tiên cũa người Pháp, dân Gaulois cách nay chừng vài ngàn năm, lúc khan hiếm lương thực cũng phải ăn thịt chó để sống.

Trong chiến tranh Pháp- Phổ ( Prussia), thành phố Paris bị địch quân vây hãm (siege of Paris) trong vòng 5 tháng (Sept 1870- Jan 1871). Dân chúng cũng phải giết chó, giết mèo để ăn cầm hơi. Nhưng rồi Paris cũng phải thất thủ.

Năm 1910 tại Paris cũng thấy có tiệm bán thịt chó.

Nhưng dù cho bất kỳ loại vật nào đi nữa, chúng ta cũng không có quyền hành hạ. Nếu cần phải giết chúng thì phải giết một cách nhân đạo, không gây đau đớn vô ích lúc làm thịt (sic!).

Tại Úc Châu

Cũng như hầu hết các quốc gia Tây phương, Úc Châu cấm giết chó mèo để bán thịt.

Nhưng đặc biệt, Úc lại phải đương đầu với số hằng triệu mèo hoang (feral cat). Chúng cắn giết chim chóc và các loài động vật nhỏ và các loài bò sát như rắn mối v,v... Chúng tàn phá môi sinh và làm thay đổi sinh thái. Mèo hoang là những thú hậu sinh của hằng ngàn mèo theo di dân đem vào Úc Châu vào thế kỷ thứ 19. Môt số không ít được thả trong các hầm mỏ vàng nhằm mục đích để diệt chuột.

Số thú nầy thoát vào rừng và sanh sôi nẩy nở thêm ra theo năm tháng. Đến ngày nay số mèo hoang lên đến hằng triệu con và chúng trở nên một hiểm họa cho cả nước Úc.

Không có cách nào có thể diệt được chúng hết

Năm 2007, cuộc thi nấu thịt mèo đã được tổ chức rầm rộ tại thành phố Alice Springs, thuộc miền Bắc của Úc Châu nhằm mục đích quảng bá sáng kiến giải quyết vấn đề mèo hoang.

Ý kiến được đề ra là nên cho chúng vô nồi là nhứt cử lưỡng tiện.

Rất nhiều tổ chức bảo vệ thú vật chống đối kịch liệt phương pháp trên.
thit_cho_a_resized
Tại Thụy Sĩ

Tại nhiều vùng của Thụy Sĩ như vùng Appenzell và St Gallen ngưòi dân cũng có tập tục ăn thịt chó.

Thụy Sĩ cắm bán thịt mèo nhưng không thấy có luật cấm ăn.

Dân vùng Suisse Romande (vùng nói tiếng Pháp) nghe nói ngày xưa cũng ăn thịt mèo mà người ta đặt cho cái tên là “thỏ nóc nhà”.(roof rabitt)

Tuy bị nhóm bảo vệ thú vật Âu Châu chống đối dữ dội nhưng chánh quyền Thụy Sĩ không can thiệp vì không muốn xen vào thói quen và tập quán ăn uống của người dân.

Tại Đức Quốc

Dưới triều đại của Frederick The Great (1712-1786), vua nước Phổ (tiền thân của nước Đức ngày nay), người dân thường phải ăn thịt chó mỗi khi tình thế khó khăn vì chiến tranh. Thuở đó họ gọi thịt chó là “thịt trừu lúc bị vây hãm (blockade mutton).

Thịt mèo cũng rất được dân Âu Châu chiếu cố trong những giai đoạn khó khăn của hai trận thế chiến vừa qua.

Tại Ý

Ngày nay, Ý cấm bán thịt chó và thịt mèo.

Nhưng ngày xưa tại nhiều vùng nông thôn phía Bắc, người dân Ý cũng thường ăn thịt mèo.

Trong thập niên 1930-1940, tình hình chiến tranh và kinh tế vô cùng khó khăn nên dân Ý cũng như một số dân các nước Âu Châu cũng phải bắt buộc ăn thịt mèo để sống còn.

Tháng 2 năm 2010 vừa qua, Beppe Bigazzi, một người chuyên giới thiệu chương trình nấu ăn The Cooks challenge rất nổi tiếng trên TV Tuscany. Ông ta lỡ dại mồm dại miệng đề cao thịt mèo cách quá lố. Theo ông ta, muốn có món thịt mèo mềm và ngon, thì phải nhúng nước con vật liên tục trong vòng ba ngày. Cách nấu thịt mèo có một không hai nầy đã tạo nên luồng sóng câm phẩn phản đối khắp cả nước Ý.

Ive eaten it myself and its a lot better than many other animals,” he told viewers. “Better than chicken, rabbit or pigeon.” He said that for optimum flavour the meat should be “soaked in spring water for three days” before being stewed.

Người gõ tự hỏi có phải ông ta đã chôm kiểu giết mèo của dân nhậu Viêt Nam là trấn nước cho con mèo ngộp thở đến chết không?

Đài TV mà ông đã cộng tác từ chục năm qua bắt buộc phải “cám ơn” ông và cho ông nghỉ việc ngay lập tức.

Tại Ba Lan

Tại nông thôn Ba Lan, người dân không ăn thịt chó nhưng họ lại sử dụng mỡ chó trong trị liệu, đặc biệt cho các vấn đề phổi. Năm 2009 vừa qua, một xì căn đan đã xảy ra tại một nông trại gần Czestochowa. Đó là trại chuyên nuôi chó để lấy mỡ làm thuốc.(theo Wikipedia)

Kết luận

Biết rằng mỗi quốc gia đều có nền văn hóa và tập tục ẩm thực riêng biệt cho nên chúng ta không nên phán xét ai đúng ai sai hết.

Người ta tự hỏi liệu các quốc gia siêu cường Âu Mỹ có quyền đem áp đặt nét văn hóa ẩm thực của họ vào các quốc gia khác hay không?

The debate on whether eating dog meat seems to be based on cultural differences and like most controversies, no side can win completely without continuing opposition. An international ban on dog meat would be imperialistic and would almost seem like a blatant attempt by the Western world to impose their cultural standards on the East. However, the continuation of the dog meat industry would anger animal activists and would be an act of insensitivity towards those who hold that dogs, despite what country they were raised in, are truly mans best friends. (The Examiner.com-Eating dog meat: wrong or not?)

Nếu sống tại Bắc Mỹ mà đề cao thịt mèo, thịt chó trước mặt dân da trắng thì đây là một việc cần nên tránh.

Nhập gia tùy tục,nhập giang tùy khúc là vậy đó./.

Tham khảo

- 2006 New York Code - Unlawful Acts.
http://law.justia.com/newyork/codes/2006/agriculture-markets/agm096-d_96-d.html

- Can You Legally Eat Your Kitty?
http://www.newser.com/story/98030/can-you-legally-eat-your-kitty.html

- California Criminal Animal Protection Laws
http://www.apainc.org/files/DDF/California%20Animal%20Cruelty%20Summary.pdf

- Vietnam.Net-Khiếp vía với mắm tôm, thịt chó rơi vãi ở sân bay Budapest
http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/112499/khiep-via-voi-mam-tom-thit-cho-roi-vai-o-san-bay-budapest.html

- Huy Lâm – Viết từ Dallas, Yêu thú vật
http://www.thoibao.com/van-hoa/tap-ghi/12896-viet-tu-dallas-yeu-thu-vat

- Nguyễn Thượng Chánh-Xuân tha hương, thấy chó người lại nghĩ đến chó ta
http://vietbao.com/D_1-2_2-282_4-203269/

Video: Gary Korkuc Of Suburban Buffalo Charged With Animal Cruelty, Accused Of Marinating Cat
http://www.wgrz.com/news/local/story.aspx?storyid=82332

Video: Kể chuyện ăn THỊT CẦY giữa phố Bolsa
http://www.youtube.com/watch?v=XdjArvKyNOY

Montreal, 2013

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bằng cách bắt chước cơ chế bảo vệ của cơ thể chống lại nhiễm trùng do vi khuẩn, một nhóm nghiên cứu ở Lund, Thụy điển hy vọng có thể ngăn chặn tình trạng viêm phát triển thành nhiễm trùng máu, theo đài truyền hình SVT, Thụy điển. Nhiễm trùng máu là tình trạng nhiễm trùng có thể đe dọa tính mạng. Thông thường nguyên nhân là do viêm phổi, nhiễm trùng đường tiểu hoặc nhiễm trùng vết thương. Nghiên cứu từ Lund cho thấy hiện nhiễm trùng huyết phổ biến hơn so với trước đây.
Ngày nay, có nhiều người lớn hơn bao giờ hết đang phải đối mặt với chứng rối loạn khả năng tập trung- thiếu khả năng chú ý, hay ADHD. Người ta nghi ngờ nguyên nhân chính của vấn đề này là do công nghệ hiện đại đang gây áp lực lên não bộ của họ. Trong khi có gần 10% trẻ em được chẩn đoán mắc chứng ADHD, một phân tích tổng hợp gần đây từ nhiều nghiên cứu cho thấy gần 6.8% người lớn mắc chứng ADHD – tăng từ 4.4% vào năm 2003.
Bộ não của chúng ta thường có khuynh hướng tìm kiếm và phản ứng với những điều mang lại sự hài lòng, gọi là phần thưởng. Khi chúng ta đói, bộ não hiểu rằng thức ăn là một phần thưởng, còn khi ta khát, nước sẽ là phần thưởng. Nhưng lạm dụng các chất gây nghiện như rượu và các loại thuốc có thể ảnh hưởng đến các con đường tìm kiếm phần thưởng tự nhiên trong bộ não, tạo ra những ham muốn khó kiểm soát và làm giảm khả năng kiểm soát hành vi của chúng ta.
Aissam Dam, cậu bé 11 tuổi, lớn lên trong một thế giới im lặng tuyệt đối. Em sinh ra đời đã bị điếc và chưa bao giờ nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. Khi sống trong một cộng đồng nghèo ở Maroc, em đã học cách diễn đạt bằng ngôn ngữ ký hiệu do chính mình phát minh ra và không được đi học. Năm ngoái, sau khi chuyển đến Tây Ban Nha, gia đình đưa em đến gặp một chuyên gia về thính giác, người đã đưa ra một gợi ý đáng ngạc nhiên: Aissam có thể đủ điều kiện tham gia thử nghiệm lâm sàng sử dụng liệu pháp gen. Vào ngày 4 tháng 10, Aissam được đưa đến điều trị tại Bệnh viện Nhi đồng Philadelphia, trở thành người đầu tiên được điều trị bằng liệu pháp gen ở Hoa Kỳ cho bệnh điếc bẩm sinh. Mục đích là cung cấp cho em thính giác, nhưng các nhà nghiên cứu không biết liệu phương pháp điều trị này có hiệu quả hay không, và nếu có thì em sẽ nghe được bao nhiêu.
Sau mùa lễ cuối năm là lúc các bậc phụ huynh lo lắng về con đường đại học của con cháu mình. Những con số điểm, những chữ viết tắt như GPA, SAT và ACT sẽ làm phụ huynh nhức đầu và chúng ta sẽ bàn lại về vai trò các điểm này và nhất là tương quan giữa SAT và IQ trong khung cảnh của các thay đổi gần đây ở Mỹ. Năm ngoái, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ quyết định cấm dùng màu da, nguồn gốc sắc tộc để quyết định tuyển chọn một ứng viên, từ chối không cho Đại học Harvard thực hành “tác dụng khẳng định” (affirmative action) để tăng sỉ số da màu không được đại diện đúng mức so với tỷ lệ trong dân số nói chung. Một trong những biện pháp được dùng để giảm bớt sỉ số dân Á Châu là gạt bỏ kết quả kỳ thi SAT hoặc giảm bớt tầm quan trọng của SAT, vì người gốc Á Châu có điểm SAT cao hơn nhiều so với các sắc dân khác.
Hội chứng người cứng đơ (Stiff Person Syndrome – SPS) là một căn bịnh có thể gây co thắt dữ dội và làm suy nhược các cơ, nhưng hầu hết mọi người đều không biết gì về nó mãi cho đến cuối năm ngoái, khi nữ danh ca Celine Dion công bố tình trạng bịnh của mình. Chứng rối loạn thần kinh và tự miễn dịch hiếm gặp này được cho là chỉ ảnh hưởng đến 1 hoặc 2 người trong một triệu người – và hai phần ba trong số những người bị là phụ nữ.
Tạp chí Consumer Reports vừa công bố phát hiện rằng nhựa vẫn hiện diện “rộng rãi” trong thực phẩm bất chấp các nguy hại về sức khỏe, và kêu gọi các cơ quan chức trách đánh giá lại mức độ an toàn của nhựa khi tiếp xúc với thực phẩm trong quá trình sản xuất. Tổ chức vô vụ lợi này cho biết rằng 84 trong số 85 mẫu thực phẩm ở siêu thị và thức ăn nhanh mà họ vừa kiểm tra gần đây có chứa “chất hóa dẻo” (plasticizers) được gọi là phthalates, một loại hóa chất được sử dụng để làm cho nhựa bền hơn.
Cách đâu 30-40 năm, lúc người tỵ nạn Việt mới định cư ở Mỹ và bắt đầu làm quen với các tập tục kể những tập quán về y tế ở Mỹ, trong y giới Mỹ cũng như các nước tây phương khác đang tranh cãi rất nhiều về chỉ định có nên cắt bao quy đầu theo thông lệ (routine circumcision) cho trẻ em sơ sinh hay không. Thuật ngữ “circumcision”, gốc latinh “circumcisio”. Từ "cắt bao quy đầu" xuất phát từ các từ Latin circum và caedo (circum: “xung quanh”; caedo: “tôi cắt”), có nghĩa đen là "cắt xung quanh". Từ epitome trong tiếng Hy Lạp cũng có nguồn gốc từ gốc có nghĩa là "cắt" hoặc "vết mổ". Trong tiếng Hebrew (Do Thái), phép cắt bao quy đầu được gọi là “peritomy”, xuất phát từ tiếng Hy Lạp peritomy.
Người ta vẫn thường nói “You are what you eat” (Những gì bạn ăn thể hiện bạn là ai). Nhưng có lẽ sẽ đúng hơn khi nói rằng những gì chúng ta ăn sẽ khiến chúng ta có những cảm xúc gì, bởi vì những tiến bộ trong lĩnh vực dinh dưỡng tâm thần học cho thấy chế độ dinh dưỡng đóng một vai trò quan trọng đối với sức khỏe tâm thần của chúng ta.
Đặng Đình Bách: Tấm gương sáng về tinh thần đoàn kết cộng đồng và câu chuyện đau buồn về sự bất công cần phải khắc phục tại Việt Nam...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.