Hôm nay,  

“Mỏi Gối Chồn Chân Vẫn Muốn Trèo”

02/10/201200:00:00(Xem: 17509)
Một đèo, một đèo, lại một đèo,
Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo.
Cửa son đỏ loét tùm hum nóc,
Hòn đá xanh rì lún phún rêu.
Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc,
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng,
Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo.
(Đèo Ba Dội - Hồ Xuân Hương)


Vidéos:
1) A summer getaway to Mont-Tremblant (mùa Hè)
http://www.youtube.com/watch?v=j5UMsPylabA&feature=relmfu

2) A la découverte du Mont-Tremblant (mùa Đông)
http://www.youtube.com/watch?v=LRf_KrTZZ4A&feature=related

Run-Sơn” (Mont-Tremblant) nằm trong vùng Laurentide, cách chừng 130 km về phía Bắc thành phố Montréal, khoảng lối 1 giờ 30 phút lái xe. Có thể nói đây là ngọn núi cao nhất vùng Laurentide, Québec/Canada.

Nếu tính từ mặt biển, núi cao độ 875 mét.

Nhưng nếu tính từ chân núi, sườn phía Nam (Versant Sud), tức là sườn chánh có hotel, hàng quán, tiệm buôn, v.v…thì núi cao độ 645 mét mà thôi.

Huyền thoại Mont-Tremblant (Run-Sơn) xuất phát từ chữ Manitonga Soutana hay Mont du Diable (Núi Quỷ) của thổ dân Algonquin… Theo họ thì có ma quỷ ngự trị trên đó vì trong tiếng gió hú người ta còn nghe được những tiếng gầm rống thật ghê rợn. Và những ai đặt bước lên núi đều có cảm tưởng như phần đá phía dưới chân bị lay động lắc lư...

Một trung-tâm trượt tuyết nổi tiếng trên thế giới

Mont-Tremblant hay Run-Sơn là một trung-tâm trượt tuyết nổi tiếng trên thế giới.

Ngoài ra còn có rất nhiều hồ và hai sân golf với tầm vốc quốc tế để du khách đến chơi trong suốt mùa hè.
len_dinh_toi_doi
Đưa em lên đỉnh tuyệt vời (photo NTC 2011)
Cái tên Mont-Tremblant là tên do thổ dân Algonquin đặt ra.

Mont-Tremblant Resort (khu giải trí), là một thành phần của lâm viên quốc gia Mont-Tremblant National Park và nằm kề cận làng Mont-Tremblant.

Trong những năm xa xưa, Lowell Thomas, xướng ngôn viên Radio Hoa Kỳ đồng thời là một dân ham mộ ski đã giúp phổ biến tin tức về những buổi tranh tài trượt tuyết tại Run-Sơn…Để ghi nhớ công ơn, một trong những đường cáp kéo lên núi ski lift cũng như các đưởng trượt tuyết ski trail được mang tên anh ta và tên của những người có công đầu tiên trong việc…khai thác.

Được sáng lập bởi những người Hoa Kỳ yêu chuộng môn trượt dốc tuyết ski alpin. Được trang bị với những phương tiện hiện đại nên mùa ski tại Mont-Tremblant có thể kéo dài tới 7 tháng trong một năm.

Mấy tháng còn lại, Mont-Tremblant cũng là nơi du khách đến tìm để nghỉ ngơi, để thay đổi không khí, hoặc để thư giãn thí dụ như pic nic quanh bờ hồ hay trong park hoặc để du ngoạn ngắm cảnh như chơi cano hoặc tản bộ trong các con đường mòn quanh co, v.v.

Các bà các cô có thể đi dạo xem quần áo thời trang trong những shoppings nổi tiếng ở xung quanh chân núi, còn các ông có thể đi bộ exercice hoặc tìm một chỗ ngồi ngắm cô đi qua bà đi lại để rửa mắt hay để tìm…cảm hứng mà không sợ tốn tiền…

Đặc biệt vào mùa thu, màu sắc của đồi núi Mont-Tremblant trở nên vô cùng thơ mộng đẹp mắt với đủ màu sắc vàng đỏ cam hồng chen lẫn nhau tạo thành một bức tranh thiên nhiên rất ư là tuyệt vời!
Mont-Tremblant Ski Resort được nhà triệu phú Jo Ryan, Hoa Kỳ, sáng lập ra vào năm 1938.

Trung tâm nghỉ mát nầy được tư nhân khai thác một cách độc lập. Sau bao lần đổi chủ mãi đến năm 1991, trung tâm được bán cho tổ chức Intrawest. Ngay lập tức Intrawest cho mở rộng làng giải trí Village Resort với thêm nhiều đường cáp kéo lên núi, trong dó phải kể đường cáp kéo gondola (loại cabin bịt kín).

Một thay đổi khác là sự xây cất thêm khu nhà trên đỉnh, gồm có một chalet lớn và một restaurant có tên là Le Grand Manitou. Đây là nhà hàng và nhà dịch vụ của Mont-Tremblant Resort. Du khách có thể mua vé 7.50$ để đi bằng gondola lên để ngắm cảnh thiên nhiên hùng vĩ từ trên cao đỉnh núi.

Năm 2009, họ mở thêm một sòng bài casino trên núi, ngay chân phía soleil trails. Có cáp treo gondola hay cable car dưa du khách mê cờ bạc lên đó, nạp tiền cho họ đến khi cháy túi thì họ chở xuống, lịch sự cảm ơn và hẹn gặp lại…lần sau.

Mùa trượt tuyết, Mont-Tremblant ski station có 13 đường cáp ski lifts có thể đưa 27.230 người lên đỉnh trong một tiếng đồng hồ.
len_dinh_theo_anh
Theo anh lên đỉnh (photo NTC 2011)
Các ski lifts gồm có các loại sau đây:

gondola, detachable chairlifts, regular chairlifts, magic carpets

Station Mont-Tremblant
http://grandquebec.com/laurentides/station-mont-tremblant/

Run-Sơn có tất cả bốn sườn núi

*/ Sườn Nam (Versant Sud)

Sườn nầy là chính, có cái nhìn toàn diện hơn, tập trung những làng giải trí, hotel, condo, nhà hàng, tắm Spa mát xa mát gần đủ loại (Scandinave, California, Thailand, Hawaii, v.v.)... Với đường lát đá tuyệt đẹp sạch sẽ và sang trọng, du khách có thể đi dạo chơi cho đến khi chùn chân mỏi gối thấm mệt thì vô nhà hàng, quán xá bên đường mà ăn uống hay nhâm nhi tùy thích, nhưng bị chém thì cũng ngọt lắm. Resort nầy chủ yếu là dành cho khách thập phương trong túi rủng rỉnh hoặc du khách quốc tế nên cái gì cũng đắt dù rằng đa số hàng hóa đều made in China hoặc made in Bangladesh.

Đây cũng là nơi thỉnh thoảng có tổ chức các buổi họp, buổi hội thảo conférences cho các vị chức sắc, các vị khoa bảng, vân vân… Vừa được bàn cãi chuyện năm châu bốn bể, chuyện trên trời dưới đất, chuyện thời sự khoa học, vân vân mà còn vừa được đánh golf và vừa được hưởng thụ đủ các thứ linh tinh khác nữa…

Các bạn trẻ tuổi chịu chơi chịu chi hay những trưởng giả học làm sang hoặc những di dân khá giả thấm nhuần kiểu sống tây phương, cuối tuần gởi con cái cho cha mẹ hay người giữ trẻ, để vợ chồng tự do thư giãn mí nhau, tiền bạc nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ…

Cũng có những gia đình mang theo đồ ăn như bánh mì thịt “sandwich vietnamien”, trái cây, nước uống, vân vân, tìm một gốc vừa ý làm một bữa pic nic, ngắm cảnh cho thỏa thích rồi xế chiều tà tà chạy xe về, cam đoan không tốn hơn 50$ cho cả gia đình...
len_dinh_rang_len
Ráng bò lên em Lan (photo NTC 2011)
*/ Sườn mặt Trời (Versant Soleil)
Sườn nầy nhìn về phía công viên (parc) với nhiều nai và những đường mòn, dành cho dân đi vợt (raquette) hoặc đi bộ bằng ski (ski de fond) vào mùa Đông.

*/ Sườn Bắc (Versant Nord)
Tuyệt hảo dành cho dân trượt dốc ski alpin vì ít mặt trời và tuyết lại nhiều.

*/ Sườn Rìa (Versant Edge)
Lý tưởng dành cho gia đình vì sự yên tỉnh của nó.

Trực chỉ Run-Sơn

Từ Montréal theo xa lộ 15 Nord chạy khoảng 1giờ 30 phút. Qua khỏi St-Agathe, đường 15N đổi thành 117N. Lấy exit 119 quẹo phải ngã Montée Ryan và theo bảng chỉ dẫn chạy thêm khoảng 10 hay 15 phút thì vô tới Mont-Tremblant Resort.

Đi để ngó thì khỏi tốn tiền. Muốn lên núi cho khỏe, cho mau thì mua vé 7.50$/người, vào trong cabine gondola cho nó kéo lên đỉnh núi để ngắm cảnh. Tại nơi dây có đài ngắm cao 15 mét với góc nhìn 360 độ, thấy toàn cảnh rừng núi, trời nước bao la tuyệt đẹp và hùng vĩ.

Riêng hai vợ chồng tụi nầy thì quyết định cuốc bộ lên núi cho tụi Tây lé mắt chơi. Bắt đầu khởi hành hồi 2.15giờ trưa. Đi cà rịch cà tang, chồng quảy ba lô đi trước vợ nối gót theo sau. Mạnh ai nấy đi. Trời nắng chang chang. Đi được nửa giờ thì bắt đầu thấm đòn, thở hồng hộc vì phải qua toàn là các đường dốc hơi cao. Mắt bắt đầu đổ hào quang. Ước gì có được một lon bia Heineken thật lạnh làm vài hớp thì đã biết mấy. Ai biểu già mà còn ham…leo trèo!

Hỏi thăm những người đi ngược chiều xuống, “còn bao xa mới tới đỉnh” thì họ trả lời là còn hơi xa, khoảng 45 phút nữa thì tới. Họ còn cho biết đoạn cuối cùng mới thật sự là gay go vì dốc cao lắm. Nghe sao mà nản quá, mất hết nhuệ-khí. Ngồi nghỉ năm mười phút, lấy miếng cớm ngọt ra nhai, làm vài hớp nước, sạt chút energie, thấy đỡ đỡ, thôi đứng lên đi tiếp. Bà xã không ngớt dặn nhớ thở đều nghe anh…làm như mình đang ngồi ở salon đọc báo vậy.
len_dinh_di_xuong
Xuống núi (photo NTC 2011)
Thở đều hổng được, mệt quá, có ai leo đèo leo núi mà hổng mệt đâu, phải không các ông anh? Ngước nhìn lên trên đỉnh, đàng xa xa có bóng dáng vài cái nóc nhà màu xam xám và một trụ điện gì đó. Cũng phải còn trên 200 mét nữa là ít. Đúng rồi đó là điểm cuối cùng mình phải tới đó. Đường dốc bây giờ cao dễ sợ. Đi thẳng người không được. Phải lom khom về phía trước, từng bước từng bước một. Ngó xuống, eo ơi, cảm thấy như…một đường thẳng đứng, sợ té lăn cù quèo gần chết. Có nơi nhiều đá nhỏ quá dễ trợt như chơi, không có chỗ nào để vịn, mình phải bám níu vào mấy bụi cỏ bên vệ đường để lấy trớn lần bước tới trước. Ngoái nhìn ra phía sau coi bà xã có còn ở đó không. Cách 10 mét, bả cũng đang lom khom gắng sức tìm trớn bước tới. Yên tâm.

Ngó quanh quẫn, không thấy có người nào khác cùng đang leo núi như vợ chồng mình. Thỉnh thoảng chỉ có một vài người đang thận trọng lần bước đi xuống mà thôi. Hai vợ chồng, lom khom, kẻ trước người sau, tiếp tục từng bước từng bước một lần bước tới. Dốc bắt đầu cao quá. Ráng lên ông già. Bắt đầu thấy một vài kiến trúc với cái chalet lố nhố bóng dáng của nhiều người qua lại trên đó. Hy vọng tràn trề. Còn chút xíu nữa. Chừng vài chục mét thôi. Ráng lên. Và sau cùng. Tới rồi! Mừng quá. Đồng hồ chỉ đúng 4.45giờ.

Thấy có nhiều người nằm nghiêng ngửa trên mấy cái ghế xếp vừa nhâm nhi chai bia hay ly rượu chát gì đó, vừa ngắm mây trời cười đùa một cách nhàn hạ. Ứa gan chưa!

Còn hai vợ chồng già mồ hôi đầm đìa nhuể nhoải thở ra khói, ai biểu…Yamaha!

“Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo”!

Montréal 2012

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bằng cách bắt chước cơ chế bảo vệ của cơ thể chống lại nhiễm trùng do vi khuẩn, một nhóm nghiên cứu ở Lund, Thụy điển hy vọng có thể ngăn chặn tình trạng viêm phát triển thành nhiễm trùng máu, theo đài truyền hình SVT, Thụy điển. Nhiễm trùng máu là tình trạng nhiễm trùng có thể đe dọa tính mạng. Thông thường nguyên nhân là do viêm phổi, nhiễm trùng đường tiểu hoặc nhiễm trùng vết thương. Nghiên cứu từ Lund cho thấy hiện nhiễm trùng huyết phổ biến hơn so với trước đây.
Ngày nay, có nhiều người lớn hơn bao giờ hết đang phải đối mặt với chứng rối loạn khả năng tập trung- thiếu khả năng chú ý, hay ADHD. Người ta nghi ngờ nguyên nhân chính của vấn đề này là do công nghệ hiện đại đang gây áp lực lên não bộ của họ. Trong khi có gần 10% trẻ em được chẩn đoán mắc chứng ADHD, một phân tích tổng hợp gần đây từ nhiều nghiên cứu cho thấy gần 6.8% người lớn mắc chứng ADHD – tăng từ 4.4% vào năm 2003.
Bộ não của chúng ta thường có khuynh hướng tìm kiếm và phản ứng với những điều mang lại sự hài lòng, gọi là phần thưởng. Khi chúng ta đói, bộ não hiểu rằng thức ăn là một phần thưởng, còn khi ta khát, nước sẽ là phần thưởng. Nhưng lạm dụng các chất gây nghiện như rượu và các loại thuốc có thể ảnh hưởng đến các con đường tìm kiếm phần thưởng tự nhiên trong bộ não, tạo ra những ham muốn khó kiểm soát và làm giảm khả năng kiểm soát hành vi của chúng ta.
Aissam Dam, cậu bé 11 tuổi, lớn lên trong một thế giới im lặng tuyệt đối. Em sinh ra đời đã bị điếc và chưa bao giờ nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. Khi sống trong một cộng đồng nghèo ở Maroc, em đã học cách diễn đạt bằng ngôn ngữ ký hiệu do chính mình phát minh ra và không được đi học. Năm ngoái, sau khi chuyển đến Tây Ban Nha, gia đình đưa em đến gặp một chuyên gia về thính giác, người đã đưa ra một gợi ý đáng ngạc nhiên: Aissam có thể đủ điều kiện tham gia thử nghiệm lâm sàng sử dụng liệu pháp gen. Vào ngày 4 tháng 10, Aissam được đưa đến điều trị tại Bệnh viện Nhi đồng Philadelphia, trở thành người đầu tiên được điều trị bằng liệu pháp gen ở Hoa Kỳ cho bệnh điếc bẩm sinh. Mục đích là cung cấp cho em thính giác, nhưng các nhà nghiên cứu không biết liệu phương pháp điều trị này có hiệu quả hay không, và nếu có thì em sẽ nghe được bao nhiêu.
Sau mùa lễ cuối năm là lúc các bậc phụ huynh lo lắng về con đường đại học của con cháu mình. Những con số điểm, những chữ viết tắt như GPA, SAT và ACT sẽ làm phụ huynh nhức đầu và chúng ta sẽ bàn lại về vai trò các điểm này và nhất là tương quan giữa SAT và IQ trong khung cảnh của các thay đổi gần đây ở Mỹ. Năm ngoái, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ quyết định cấm dùng màu da, nguồn gốc sắc tộc để quyết định tuyển chọn một ứng viên, từ chối không cho Đại học Harvard thực hành “tác dụng khẳng định” (affirmative action) để tăng sỉ số da màu không được đại diện đúng mức so với tỷ lệ trong dân số nói chung. Một trong những biện pháp được dùng để giảm bớt sỉ số dân Á Châu là gạt bỏ kết quả kỳ thi SAT hoặc giảm bớt tầm quan trọng của SAT, vì người gốc Á Châu có điểm SAT cao hơn nhiều so với các sắc dân khác.
Hội chứng người cứng đơ (Stiff Person Syndrome – SPS) là một căn bịnh có thể gây co thắt dữ dội và làm suy nhược các cơ, nhưng hầu hết mọi người đều không biết gì về nó mãi cho đến cuối năm ngoái, khi nữ danh ca Celine Dion công bố tình trạng bịnh của mình. Chứng rối loạn thần kinh và tự miễn dịch hiếm gặp này được cho là chỉ ảnh hưởng đến 1 hoặc 2 người trong một triệu người – và hai phần ba trong số những người bị là phụ nữ.
Tạp chí Consumer Reports vừa công bố phát hiện rằng nhựa vẫn hiện diện “rộng rãi” trong thực phẩm bất chấp các nguy hại về sức khỏe, và kêu gọi các cơ quan chức trách đánh giá lại mức độ an toàn của nhựa khi tiếp xúc với thực phẩm trong quá trình sản xuất. Tổ chức vô vụ lợi này cho biết rằng 84 trong số 85 mẫu thực phẩm ở siêu thị và thức ăn nhanh mà họ vừa kiểm tra gần đây có chứa “chất hóa dẻo” (plasticizers) được gọi là phthalates, một loại hóa chất được sử dụng để làm cho nhựa bền hơn.
Cách đâu 30-40 năm, lúc người tỵ nạn Việt mới định cư ở Mỹ và bắt đầu làm quen với các tập tục kể những tập quán về y tế ở Mỹ, trong y giới Mỹ cũng như các nước tây phương khác đang tranh cãi rất nhiều về chỉ định có nên cắt bao quy đầu theo thông lệ (routine circumcision) cho trẻ em sơ sinh hay không. Thuật ngữ “circumcision”, gốc latinh “circumcisio”. Từ "cắt bao quy đầu" xuất phát từ các từ Latin circum và caedo (circum: “xung quanh”; caedo: “tôi cắt”), có nghĩa đen là "cắt xung quanh". Từ epitome trong tiếng Hy Lạp cũng có nguồn gốc từ gốc có nghĩa là "cắt" hoặc "vết mổ". Trong tiếng Hebrew (Do Thái), phép cắt bao quy đầu được gọi là “peritomy”, xuất phát từ tiếng Hy Lạp peritomy.
Người ta vẫn thường nói “You are what you eat” (Những gì bạn ăn thể hiện bạn là ai). Nhưng có lẽ sẽ đúng hơn khi nói rằng những gì chúng ta ăn sẽ khiến chúng ta có những cảm xúc gì, bởi vì những tiến bộ trong lĩnh vực dinh dưỡng tâm thần học cho thấy chế độ dinh dưỡng đóng một vai trò quan trọng đối với sức khỏe tâm thần của chúng ta.
Đặng Đình Bách: Tấm gương sáng về tinh thần đoàn kết cộng đồng và câu chuyện đau buồn về sự bất công cần phải khắc phục tại Việt Nam...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.