Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Anh Không Thể Chết

20/03/202117:14:00(Xem: 1522)
Nha Duy
Người thanh niên da trắng vội vã bước ra khỏi tiệm massage thì chạm mặt Elcias đang đi tới. Ngó anh, hắn chẳng nói lời nào, chĩa thẳng khẩu súng nổ ba hay bốn phát đạn, không biết đang còn cầm trên tay hay vừa móc ra. Elcias thấy chẳng còn điều khiển được cơ thể, mơ màng, như muốn bay lên cao tựa cái bong bóng rực rỡ màu sắc mà mẹ anh đã treo trong ngày sinh nhật đầu tiên và duy nhất mà anh từng có khi tròn mười tuổi. Rồi anh cảm thấy như vợ con anh đang nắm tay mình kéo lại, không để anh bay lên.

Elcias ngã vật xuống đường trước khi kịp hiểu ra chuyện gì đang xảy ra với chính mình. Anh chẳng biết tại sao mình có thể gọi được vợ và nói vào điện thoại câu cuối cùng, "Anh bị bắn, em đến mau đi" trước khi hoàn toàn bất tỉnh.

Từ San Marcos của đất nước Guatemala vùng Trung Mỹ, bỏ lại cha mẹ và gia đình, Elcias theo dòng người tị nạn đến được Mỹ đã hơn mười năm. Cuộc sống ở cái vùng núi đồi nhỏ bé và nghèo khổ của anh ngày càng khó khăn hơn sau những cuộc chiến tranh triền miên. Người ta đồn nước Mỹ to lớn, giàu có từng có không ít người từ Guatemala sang tìm cơ hội, đã mang cho anh một thôi thúc muốn được đến vùng đất hứa đó. Elcias quyết định ra đi.

Có gì sai, anh chỉ như hàng triệu người khốn khó khác từng rời bỏ quê hương mình để đi tìm một đời sống tốt đẹp hơn, với lý do và cách này hay khác. Từ Guatemala sang Mexico rồi đến biên giới Mỹ, Elcias đã ở các trại tị nạn gần hai năm trước khi được nước Mỹ nhân đạo chấp thuận cho vào Mỹ theo diện tị nạn. Phụ cha làm thợ máy sửa xe tại quê nhà từ năm lên mười, Elcias nhanh chóng tìm được công việc tại một tiệm sửa xe người đồng hương.

Rồi anh gặp Flor, gia đình nhỏ ấm cúng hơn với tiếng khóc của đứa con gái chào đời. Cần mẫn tích góp, Elcias tự mở cái tiệm sửa xe nho nhỏ, ổn định đời sống như bao người di dân chăm chỉ trên đất nước này. Những khách hàng quý mến sự giỏi nghề và tính chân thật, chăm chút cho chiếc xe của họ chẳng khác xe anh đã khuyến khích anh mở tiệm.


Đêm trước ngày bị bắn, Elcias vừa nói chuyện cùng cha mẹ mình. Anh ghé ngang tiệm dịch vụ chuyển tiền ngay sát tiệm Young Asian Massage để gởi ít tiền về cho gia đình. Rồi bất ngờ gặp tên sát nhân vừa hạ thủ những người trong tiệm bước ra, anh bị bắn một cách ngẫu nhiên. Giá như anh chỉ chậm hơn một phút để đừng đi ngang qua đúng lúc đó. Mấy ai biết trước những giờ khắc định mệnh trong đời sống mong manh của mình?

Flor lay tay anh nức nở:

-Anh đừng chết, anh không thể chết. Tháng tới là Yoseline sinh nhật mười tuổi rồi, mình hứa sẽ làm sinh nhật cho con gái mà anh nghe không. Anh nghe không, anh đừng bỏ mẹ con em. Anh không thể chết mà Elcias.

Không! Elcias không thể chết. Anh phải sống, phải làm sinh nhật cho con gái và mang cho nó một tương lai tốt đẹp mà anh đã không có ở quê hương mình. Anh còn người mẹ hay khóc mỗi khi nói chuyện điện thoại với anh ở quê nhà. Gia đình nhỏ bé của anh chỉ có một giấc mơ bình thường như hàng triệu người di dân khác trên đất nước này thôi mà. Anh chỉ tình cờ trở thành một nạn nhân thế mạng cho bất cứ người di dân nào khác bởi sự thù hận, giận dữ của tên sát nhân. Hay nhiều tên còn đâu đó ngoài kia. Ôi, lòng thù hận của con người.

Mắt nhắm nghiền, anh run nhẹ ngón tay cho vợ anh biết anh đã nghe cô. Nước mắt anh ứa ra khi nghĩ đến đứa con gái. Vợ chồng anh chỉ còn biết phó thác sinh mệnh cùng cả tương lai gia đình trong tay Chúa. Lạy Chúa! Xin ngài hãy thương xót chúng con.

Nhã Duy

(Lời tác giả: Câu chuyện được viết dựa theo các bản tin về Elcias Hernandez-Ortiz, người nạn nhân duy nhất còn sống sót và đang được cấp cứu tại bịnh viện trong vụ bắn người hàng loạt nhắm vào các nạn nhân Châu Á tại Atlanta. Ảnh cha con Elcias do người vợ Flor cung cấp cho truyền thông).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chả phải vô cớ mà tiếng nói của Nguyên Ngọc bỗng trở nên tiếng cú: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?” Kịch bản nào cũng được vì ngày nào mà cái chính thể hiện hành còn tồn tại thì cả nước Việt sẽ không có lối ra, chứ chả riêng chi vùng cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc.
Tháng 6 năm 1983 tôi rời Hoa Kỳ lên đường qua Togo dạy học. Sau ba tháng huấn luyện tại chỗ, tôi và các bạn được chính thức tuyên thệ trở thành Tình nguyện viên Peace Corps, trước khi về nơi công tác nhận nhiệm sở. Trong nhóm 20 giáo viên toán lý hoá và sư phạm, có bạn lên tận vùng Dapaong, sát biên giới phía bắc Togo với Upper Volta (bây giờ là Burkina Faso), có bạn về Tsévie cách thủ đô chừng 30 cây số. Hai bạn thân là giảng viên sư phạm Anh ngữ làm việc ngay tại thủ đô Lomé.
Trong hai tháng qua, những vụ dùng súng giết người ở trong gia đình, kể cả ở trường học đã liên tiếp xảy ra. Người ta sau đó cầu nguyện rồi lại cầu nguyện và không có một biện pháp nào để cứu chữa. Những thảm họa về súng đạn, dù kinh hoàng cách mấy rồi cũng chìm đắm vào dòng thác lũ của những biến cố về chính trị
Tôi yêu biển. Tôi yêu biển từ bao giờ tôi cũng không nhớ, có lẽ từ lâu lắm, từ khi tôi còn bé. Trường tiểu học của chúng tôi thường tổ chức cho học trò đi cắm trại ở biển Vũng Tàu, có lẽ tôi yêu biển từ lúc đó. Khi vượt biên, sóng gió hãi hùng, nước biển gần tràn vào thuyền, những người trẻ thay nhau tát nước, thuyền nghiêng nghiêng gần chìm, nhưng tôi không nhớ biển đáng sợ khi đó bằng tình yêu muôn đời của tôi đối với biển. Tôi yêu màu xanh của biển và tôi yêu những đàn chim trắng bay bay trên biển.
Rất nhanh, tiếng còi trận chung kết giải đá banh của các câu lạc bộ chuyên nghiệp ở Châu Âu vừa kết thúc, 5 phút sau, Yahoo đã cho pháo bông màu xanh dương (cùng màu với đồng phục của đội vô địch Chelsea) lên trang thể thao chào mừng thắng lợi của Chelsea. Đây là lần thứ hai Chelsea (full name là Chelsea Football Club, vẫn được viết tắt là CFC) có cúp vàng của giải vô địch các câu lạc bộ chuyên nghiệp đá banh của Châu Âu. Lần vô địch giải UEFA Champions League đầu tiên của Chelsea vào năm 2012.
Phong trào xuống đường ở Myanamar chuyển qua “bất tuân dân sự”. Công nhân thợ thuyền, công tư chức, y tá bác sĩ cùng nhau đình công, chợ búa, trường học, bệnh viện, ngân hàng đều một loạt đóng cửa, mọi sinh hoạt đều bị ngưng lại hoàn toàn bị tê liệt. Dân chúng đông đảo tham gia vào phong trào “bất tuân dân sự” mặc dù biết rằng sẽ mất đi nguồn tài chánh vốn đã ít ỏi mang lại cơm áo cho họ và gia đình họ. Kinh tế Myanmar đang lao xuống dốc hay đúng hơn Myanmar đang đứng trước một nền kinh tế hoàn toàn sụp đổ. Hậu quả là dân Myanmar đã nghèo lại càng nghèo hơn và số người không đủ cơm ăn sẽ tăng lên nhiều hơn. Sự bắn giết bừa bãi của quân đội đã đẩy những người người biểu tình ôn hòa thành những người chống đối bằng vũ lực. Một cuộc nội chiến sẽ khó tránh khỏi điều mà bà Suu Kyi mong muốn không bao giờ xảy ra.
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cũng đã góp lời. Qua Thông Điệp nhân Ngày Trái Đất Ngài đã viết: Sự phụ thuộc lẫn nhau là một quy luật cơ bản của tự nhiên. Sự thiếu hiểu biết về vấn đề phụ thuộc lẫn nhau đã gây ra sự tổn hại không chỉ cho môi trường tự nhiên của chúng ta, mà còn cho cả xã hội loài người của chúng ta nữa (...). Nhân Ngày Trái Đất này, tất cả chúng ta hãy cam kết thực hiện phần việc của mình để giúp tạo ra sự khác biệt tích cực cho môi trường của ngôi nhà chung duy nhất của chúng ta – trái đất xinh đẹp này. (Trích theo https://vn.dalailama.com/news)
Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” từ thập niên 60 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên Xã hội Chủ nghĩa, nhiều lãnh đạo CSVN dù đã vất vả “qúa độ” trăm chiều mà vẫn chưa biết “ngưỡng cửa Thiên đàng của Xã hội Chủ nghĩa” ở đâu. Bằng chứng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói:” Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (theo báo Thanh Niên, ngày 24/10/2013)
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang. Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết. Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế? Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo… Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.