Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sông Có Khúc, Người Có Lúc

10/09/202016:09:00(Xem: 642)

Nhiều người hỏi tôi: trong các nghề: dạy học, làm báo, làm thương mại, bà thích nghề nào nhất?

  Tôi trả lời ngay không một chút do dự:

- Dạy học và làm báo.

  - Tại sao?

- Học trò rất dễ thương, những con mắt ngơ ngác như con nai vàng không biết nói dối, nói láo. Cười là cười thật, khóc là khóc thật. Khi còn là sinh viên, tôi đi kèm trẻ em tại nhà. Tôi dạy các em rất nhỏ. Buổi chiều vào nhà tôi học, buổi tối ở lại nhà ba má tôi. Sau này lớn lên, đến Sài Gòn học, tôi dạy cho các con của chị Mỹ Linh, vô địch bóng bàn Á Châu. Tôi dạy các em ở một phòng nhỏ, bên ngoài là trung tâm bóng bàn, thiên hạ đến chơi bóng bàn hàng ngày. Các em rất dễ thương, khỏe mạnh, năng động. Lúc nào dạy cho các em xong, các em đặt nhiều câu hỏi hóc búa, như:                                                         

- Cô giáo là tuyển thủ bóng bàn, sao không là học trò của má em?

- Vì cô là học trò của bác Lê Văn Tám, thân phụ của vô địch bóng bàn Lê Văn Tiết, mà báo chí Pháp nói miệng còn hôi sữa. Lúc đó, Lê Văn Tiết 17 tuổi, đã chiếm giải thưởng vô địch bóng bàn Âu Châu. Một người đâu thể là học trò của 2 trung tâm bóng bàn?

Học trò của tôi dễ thương lắm. Những đứa trẻ năng động không thể nào mập mạp, chậm chạp, vì chúng chạy nhảy suốt ngày, làm việc hoài thì không thể mập. Tôi thích những đứa trẻ thông minh. Nhiều cha mẹ thấy con của mình nghịch ngợm, thì hay than, tôi thấy chúng nó có khỏe thì mới nghịch, các cháu nghịch thì mừng chứ sao lại than. Nếu không nghịch thì bệnh phải đi bác sĩ, vậy thì con của mình nghịch, mình phải mừng chứ, thay vì phải đưa con đi bác sĩ thì khổ lắm?

Dạy học vui lắm, những đứa trẻ thông minh, nghịch ngợm. Tôi kèm trẻ em, tôi thích trẻ thơ, trẻ thơ vô tư nghịch ngợm. Trẻ em là tuổi thơ của tôi. Ngày nhỏ, tôi cũng nghịch như học trò của tôi, cho nên tôi thương học trò nghịch ngợm của tôi. Học trò của tôi nhiều lắm. Tôi kèm trẻ ở nhà tôi, ở nhà ba má tôi. Tôi dạy học rồi ở trường công, trường tư. 

Tuổi trẻ của tôi gắn liền với học trò. Và sau này, tôi làm phóng viên chiến trường, thì tôi lại gắn liền với chiến trường, với những chiến sĩ hào hùng của quân lực Việt Nam Cộng Hòa suốt 4 vùng chiến thuật. Tôi cũng ảnh hưởng nhiều đến tôn giáo. Tôi có niềm tin tôn giáo tuyệt đối, nên lúc nào cũng lạc quan, sống an nhiên, sống thong dong với mọi biến cố, với số phận khắc nghiệt của đất nước.

  Với chiến tranh ngoài chiến trường, đối diện với tử thần, những tử thần chỉ thấp thoáng đằng trước mặt như máy bay L.19, máy bay bị bắn nhưng chưa trúng đạn (nếu máy bay bị trúng đạn, giờ này chắc đã đầu thai kiếp khác?). 

Bây giờ già rồi, nghĩ lại thấy mình ngu ngu làm sao đó. Không thể tưởng tượng được, đời sống đang an vui, dạy học rất bình yên. Sống với học trò vui lắm. Thế mà xin nghỉ, xin ra chiến trường. Du học về nhiều việc, nếu muốn làm công chức không khó, vậy mà xin ra chiến trường, bay vào lửa đạn, để tìm cái gì? Để tìm sự hào hùng của các chiến sĩ QLVNCH?

Học trò của tôi dễ thương lắm. Thầy trò gặp lại ở xứ người, vui ơi là vui. Học trò ẵm cháu nội, cháu ngoại đến thăm cô giáo. Học trò mời cô giáo về nhà ăn, đánh ping-pong và kể chuyện ngày xưa, người còn người mất, kể lại các thầy cô giáo trường cũ, kể lại chuyện học trò, v.v... Những kỷ niệm đẹp làm ấm lòng thầy trò. Học trò ngày xưa rất có tình nghĩa. Lưu vong xứ người, học trò vẫn gửi quà về giúp cho cô giáo, thầy giáo còn ở lại VN. Tình nghĩa tuyệt vời này làm ấm lòng người không được may mắn, còn sống dưới chế độ Cộng Sản.

Sang Mỹ, tôi tiếp tục làm cô giáo, làm Staff Write của báo Hornet. Mùa hè, trường giới thiệu đi dạy học. Học trò cũng nghịch ghê lắm. Buổi trưa, nhà trường phát cho mỗi em một hộp cơm, gồm có sữa, sandwish và trái cây. Giờ trưa, các cô giáo đứng quây quần dưới bóng mát của sân trường để bàn chuyện học trò. Tôi nhìn thấy một em gái đứng gần tôi, ốm nhom. Nhìn môi em, tôi không thấy dấu hiệu gì em vừa ăn xong, vì môi của em không bóng như những em vừa ăn xong. Tôi hỏi em:

- Em ăn chưa?

Nhìn mắt của em, em có vẻ bối rối. Một em khác cũng đang đứng gần tôi, mắt nhìn vào thùng rác, mắt chớp chớp, tôi biết em này muốn thông báo với tôi việc gì đó. Tôi đến thùng rác, thì ra nhiều hộp cơm chưa mở nắp đã bị bỏ trong thùng rác.

Tôi hỏi các em:

- Ai? Ai đã quăng thức ăn vào thùng rác? Các em có biết giờ này hàng tỷ người trên thế giới đi ngủ với cái bụng đói không?

Tôi uất ức nên tiếng nói to hơn bình thường, vì các em quá nghịch. Khi tiếng nói của tôi phát ra rất to, các em chạy mất tiêu, không đứng gần các cô giáo nữa. 38 năm về trước, trường không có camera giăng khắp nơi như bây giờ, nếu có thì tức khắc nhìn vào màn ảnh computer, tôi nhận ra em nào nghịch ngay tức khắc.

Ông bà mình thường nói: "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò". Học trò nghịch là lẽ đương nhiên. Ngày xưa, tôi là học trò, tôi cũng nghịch như thế. Kể về chuyện học trò hay kể về chuyện lính, và những tình thơ mộng của lính, không bao giờ kể hết. Người thật, việc thật, vừa cảm động, vừa bi thương. Trái tim có lý lẽ của nó, không ai phán đoán được tại sao mình thương người này và có thể chết vì người đó?

Ngày xưa, tôi được may mắn làm việc với những tờ báo lớn. Trước năm 1975 với Báo Công Luận, do 2 Thượng Nghị sĩ Trần Văn Đôn và nghị sĩ Trung tướng Tôn Thất Đính làm chủ báo. Sau này, tôi cộng tác với báo Hòa Bình do linh mục Trần Du, lam chủ nhiệm, ngài cũng là giáo sư đại chủng viện ở Sài Gòn. Do đó, tôi được quen với các Đức giám mục, linh mục, dì phước, thầy sáu v.v. Và từ đó, tôi được quen các lãnh đạo các tôn giáo, cho nên tôi có niềm tin mãnh liệt vào tôn giáo. Máy bay nghiêng nghiêng, lượn qua lượn lại theo làn đạn, tôi cầu nguyện, thuyền sắp chìm trên đường vượt biên, tôi cầu nguyện.Và tôi cầu nguyện hàng ngày, tôi tin sự mầu nhiệm của sự cầu nguyện. Cầu nguyện cho lòng mình bình yên, cầu nguyện để được Thượng Đế ban phúc lành, và cứu giúp.

Không phải tôi chỉ cầu nguyện cho chính mình, cho gia đình mình, mà còn cho người thân của mình, cho những người vừa mất, cho những người nằm trong bệnh viện. Tôi cũng cầu nguyện, nếu mình hết số thì Thượng Đế cho mình ra đi một cách bình yên, thanh thản, không đau đớn, không nuối tiếc. Tôi thăm viện dưỡng lão và nhà thương rất nhiều trong mấy chục năm nay. Đa số bệnh nhân nằm ở viện dưỡng lão, đau đớn từng ngày, từng giờ, chết không được, mà sống cũng không xong, cứ nằm trên giường từ ngày này đến ngày khác, tội lắm. Có người được phước ngủ rồi đi luôn, không lăn lộn, không đau đớn lúc sắp lìa đời.

Đời đẹp lắm nếu mình yêu đời, yêu người, sống vui vẻ, khỏe. mạnh, sống yêu người, yêu đời mà sống, có niềm tin tôn giáo mà sống, thì đời đẹp lắm.

Mong mọi người sống vui, sống hạnh phúc, sống được yêu và yêu thương mọi người.

 

Orange County, 09/10/2020

KIỀU MỸ DUYÊN

 

(kieumyduyen1@yahoo.com)

 

 

Những trẻ em ở viện mồ côi Mehico 01/2020 Những trẻ em ở viện mồ côi Mehico 01/2020

 

20200910_131005.jpg

Lớp học ngoài trời cho những trẻ mồ côi ở Thủ Đức,Việt Nam

 

 

20200910_130938.jpg

Lớp học ngoài trời cho những trẻ mồ côi ở Thủ Đức,Việt Nam

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thế là cơn dịch Coronavirus đã gần trọn năm, chẳng biết khi nào sẽ chấm dứt đây? Nó vẫn hoành hành khắp thế giới, số người nhiễm bệnh và chết vẫn còn tăng, tuy nhiên tùy lúc và tùy nơi mà con số tăng hay giảm, thay đổi.
Bà Barrett mới chỉ 47 tuổi và số thẩm phán bảo thủ lên 6 còn lại 3 ghế cho cánh cấp tiến, nên mặc dù không trực tiếp hoạch định chính sách, nhưng bà sẽ định hướng đi cho các chính sách và chiến lược Mỹ trong vòng vài chục năm tới.
Chủ nhựt vừa qua 27/9, hãy còn hằng chục ngàn người dân Bíélorusses xuống đường tại Thủ đô Minsk, biểu tình phản đối kết quả bầu cử Tổng thống gian lận của ông Alexandre Loukachenkho và chống ông âm thầm tự tấn phong Tổng thống hôm 23 tháng 9/2020.
Không có dự luật nào mà có lợi hay hại cho mọi người. Cũng không có dự luật nào cho lợi hay hại cho mọi người Việt Nam. Do đó, tìm hiểu về mỗi dự luật để nhận định được dự luật đó tốt hay xấu cho cá nhân mình, gia đình, cộng đồng hay thành phần mình đặc biệt quan tâm là điều hết sức cần thiết.
Thảo nào mà ngành Cảnh Sát Giao Thông được “vinh danh” là một trong 4 ngành tham nhũng phổ biến nhất VN. Phải cầm cố thế chấp tài sản, vay ngân hàng bạc tỷ mới dành được “một chỗ đứng ngoài đường.” Sau đó, phải cần mẫn và lăng xăng – bất kể ngày đêm hay mưa nắng – mới có thể kiếm đủ tiền để “cống nạp” cho thượng cấp nên (đôi khi) các chiến sỹ gặp tai nạn là điều khó tránh và là chuyện … cũng đành thôi!
Mấy tháng qua từ khi đại dịch COVID-19 xuất phát từ Vũ Hán, theo nhận xét chung của giới quan sát chính trị quốc tế, các nhà lãnh đạo Trung Quốc ngày nay thay vì hiểu biết và trở nên hòa hoãn với các quốc gia khác trên thế giới thì họ lại có thái độ trái ngược đáng ngạc nhiên là càng lúc càng hung hăng. Họ lớn tiếng khoe khoang thành tích ưu việt của hệ thống cai trị và điều hành quốc gia trong trận chiến chống vi khuẩn mới Corona; họ tung ra thuyết âm mưu quy kết chính Hoa Kỳ là quốc gia gây nên trận đại dịch mà con số tử vong trên thế giới đã lên đến mức khủng khiếp không ai tiên đoán nổi, và có thể bùng nổ đợt hai vào những ngày sắp tới; họ theo đuổi chính sách ngoại giao “wolf warrior / chiến sĩ sói,” bằng các phương tiện truyền thông và mạng xã hội, công kích thành quả yếu kém của Hoa Kỳ và thế giới vì đã không có những phương án hiệu quả thanh trừ chứng dịch bệnh nguy hiểm;
Trung Cộng luôn luôn coi Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”, như Tân Cương, Tây Tạng, Đài Loan và sẽ dùng Quân sự để chiếm toàn bộ khi có điều kiện, nhưng Việt Nam chưa biêt phải xoay xở ra sao, hay nương nhờ vào ai khi bị tấn công.
Câu nói phổ biến với dân Mỹ được trích từ ý của Benjamin Franklin thường được nhiều người nhắc là, "thế giới này chẳng có gì chắc chắn, ngoại trừ cái chết và thuế". Dù nói thật hay đùa thì quả là vậy.
Theo như công bố từ Tổng Thống Donald Trump vào cuối tuần qua, nữ thẩm phán Amy Coney Barrett đã chính thức được đề cử vào Tối Cao Pháp Viện và sẽ đệ trình lên Thượng Viện Hoa Kỳ để bắt đầu quá trình chuẩn thuận
Nhà văn Võ Hồng ví von: “Bụng to như bụng xe đò.” Nhận xét của ông, rõ ràng (và hoàn toàn) không… trật! Xe đò thường đầy khách mới chịu rời bến nhưng trên đường đi tài xế vẫn luôn dừng bánh “hốt” thêm mấy con nhạn là đà để kiếm thêm chút đỉnh. Khách lên sau thì ngồi ghế súp.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.