Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sông Có Khúc, Người Có Lúc

10/09/202016:09:00(Xem: 643)

Nhiều người hỏi tôi: trong các nghề: dạy học, làm báo, làm thương mại, bà thích nghề nào nhất?

  Tôi trả lời ngay không một chút do dự:

- Dạy học và làm báo.

  - Tại sao?

- Học trò rất dễ thương, những con mắt ngơ ngác như con nai vàng không biết nói dối, nói láo. Cười là cười thật, khóc là khóc thật. Khi còn là sinh viên, tôi đi kèm trẻ em tại nhà. Tôi dạy các em rất nhỏ. Buổi chiều vào nhà tôi học, buổi tối ở lại nhà ba má tôi. Sau này lớn lên, đến Sài Gòn học, tôi dạy cho các con của chị Mỹ Linh, vô địch bóng bàn Á Châu. Tôi dạy các em ở một phòng nhỏ, bên ngoài là trung tâm bóng bàn, thiên hạ đến chơi bóng bàn hàng ngày. Các em rất dễ thương, khỏe mạnh, năng động. Lúc nào dạy cho các em xong, các em đặt nhiều câu hỏi hóc búa, như:                                                         

- Cô giáo là tuyển thủ bóng bàn, sao không là học trò của má em?

- Vì cô là học trò của bác Lê Văn Tám, thân phụ của vô địch bóng bàn Lê Văn Tiết, mà báo chí Pháp nói miệng còn hôi sữa. Lúc đó, Lê Văn Tiết 17 tuổi, đã chiếm giải thưởng vô địch bóng bàn Âu Châu. Một người đâu thể là học trò của 2 trung tâm bóng bàn?

Học trò của tôi dễ thương lắm. Những đứa trẻ năng động không thể nào mập mạp, chậm chạp, vì chúng chạy nhảy suốt ngày, làm việc hoài thì không thể mập. Tôi thích những đứa trẻ thông minh. Nhiều cha mẹ thấy con của mình nghịch ngợm, thì hay than, tôi thấy chúng nó có khỏe thì mới nghịch, các cháu nghịch thì mừng chứ sao lại than. Nếu không nghịch thì bệnh phải đi bác sĩ, vậy thì con của mình nghịch, mình phải mừng chứ, thay vì phải đưa con đi bác sĩ thì khổ lắm?

Dạy học vui lắm, những đứa trẻ thông minh, nghịch ngợm. Tôi kèm trẻ em, tôi thích trẻ thơ, trẻ thơ vô tư nghịch ngợm. Trẻ em là tuổi thơ của tôi. Ngày nhỏ, tôi cũng nghịch như học trò của tôi, cho nên tôi thương học trò nghịch ngợm của tôi. Học trò của tôi nhiều lắm. Tôi kèm trẻ ở nhà tôi, ở nhà ba má tôi. Tôi dạy học rồi ở trường công, trường tư. 

Tuổi trẻ của tôi gắn liền với học trò. Và sau này, tôi làm phóng viên chiến trường, thì tôi lại gắn liền với chiến trường, với những chiến sĩ hào hùng của quân lực Việt Nam Cộng Hòa suốt 4 vùng chiến thuật. Tôi cũng ảnh hưởng nhiều đến tôn giáo. Tôi có niềm tin tôn giáo tuyệt đối, nên lúc nào cũng lạc quan, sống an nhiên, sống thong dong với mọi biến cố, với số phận khắc nghiệt của đất nước.

  Với chiến tranh ngoài chiến trường, đối diện với tử thần, những tử thần chỉ thấp thoáng đằng trước mặt như máy bay L.19, máy bay bị bắn nhưng chưa trúng đạn (nếu máy bay bị trúng đạn, giờ này chắc đã đầu thai kiếp khác?). 

Bây giờ già rồi, nghĩ lại thấy mình ngu ngu làm sao đó. Không thể tưởng tượng được, đời sống đang an vui, dạy học rất bình yên. Sống với học trò vui lắm. Thế mà xin nghỉ, xin ra chiến trường. Du học về nhiều việc, nếu muốn làm công chức không khó, vậy mà xin ra chiến trường, bay vào lửa đạn, để tìm cái gì? Để tìm sự hào hùng của các chiến sĩ QLVNCH?

Học trò của tôi dễ thương lắm. Thầy trò gặp lại ở xứ người, vui ơi là vui. Học trò ẵm cháu nội, cháu ngoại đến thăm cô giáo. Học trò mời cô giáo về nhà ăn, đánh ping-pong và kể chuyện ngày xưa, người còn người mất, kể lại các thầy cô giáo trường cũ, kể lại chuyện học trò, v.v... Những kỷ niệm đẹp làm ấm lòng thầy trò. Học trò ngày xưa rất có tình nghĩa. Lưu vong xứ người, học trò vẫn gửi quà về giúp cho cô giáo, thầy giáo còn ở lại VN. Tình nghĩa tuyệt vời này làm ấm lòng người không được may mắn, còn sống dưới chế độ Cộng Sản.

Sang Mỹ, tôi tiếp tục làm cô giáo, làm Staff Write của báo Hornet. Mùa hè, trường giới thiệu đi dạy học. Học trò cũng nghịch ghê lắm. Buổi trưa, nhà trường phát cho mỗi em một hộp cơm, gồm có sữa, sandwish và trái cây. Giờ trưa, các cô giáo đứng quây quần dưới bóng mát của sân trường để bàn chuyện học trò. Tôi nhìn thấy một em gái đứng gần tôi, ốm nhom. Nhìn môi em, tôi không thấy dấu hiệu gì em vừa ăn xong, vì môi của em không bóng như những em vừa ăn xong. Tôi hỏi em:

- Em ăn chưa?

Nhìn mắt của em, em có vẻ bối rối. Một em khác cũng đang đứng gần tôi, mắt nhìn vào thùng rác, mắt chớp chớp, tôi biết em này muốn thông báo với tôi việc gì đó. Tôi đến thùng rác, thì ra nhiều hộp cơm chưa mở nắp đã bị bỏ trong thùng rác.

Tôi hỏi các em:

- Ai? Ai đã quăng thức ăn vào thùng rác? Các em có biết giờ này hàng tỷ người trên thế giới đi ngủ với cái bụng đói không?

Tôi uất ức nên tiếng nói to hơn bình thường, vì các em quá nghịch. Khi tiếng nói của tôi phát ra rất to, các em chạy mất tiêu, không đứng gần các cô giáo nữa. 38 năm về trước, trường không có camera giăng khắp nơi như bây giờ, nếu có thì tức khắc nhìn vào màn ảnh computer, tôi nhận ra em nào nghịch ngay tức khắc.

Ông bà mình thường nói: "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò". Học trò nghịch là lẽ đương nhiên. Ngày xưa, tôi là học trò, tôi cũng nghịch như thế. Kể về chuyện học trò hay kể về chuyện lính, và những tình thơ mộng của lính, không bao giờ kể hết. Người thật, việc thật, vừa cảm động, vừa bi thương. Trái tim có lý lẽ của nó, không ai phán đoán được tại sao mình thương người này và có thể chết vì người đó?

Ngày xưa, tôi được may mắn làm việc với những tờ báo lớn. Trước năm 1975 với Báo Công Luận, do 2 Thượng Nghị sĩ Trần Văn Đôn và nghị sĩ Trung tướng Tôn Thất Đính làm chủ báo. Sau này, tôi cộng tác với báo Hòa Bình do linh mục Trần Du, lam chủ nhiệm, ngài cũng là giáo sư đại chủng viện ở Sài Gòn. Do đó, tôi được quen với các Đức giám mục, linh mục, dì phước, thầy sáu v.v. Và từ đó, tôi được quen các lãnh đạo các tôn giáo, cho nên tôi có niềm tin mãnh liệt vào tôn giáo. Máy bay nghiêng nghiêng, lượn qua lượn lại theo làn đạn, tôi cầu nguyện, thuyền sắp chìm trên đường vượt biên, tôi cầu nguyện.Và tôi cầu nguyện hàng ngày, tôi tin sự mầu nhiệm của sự cầu nguyện. Cầu nguyện cho lòng mình bình yên, cầu nguyện để được Thượng Đế ban phúc lành, và cứu giúp.

Không phải tôi chỉ cầu nguyện cho chính mình, cho gia đình mình, mà còn cho người thân của mình, cho những người vừa mất, cho những người nằm trong bệnh viện. Tôi cũng cầu nguyện, nếu mình hết số thì Thượng Đế cho mình ra đi một cách bình yên, thanh thản, không đau đớn, không nuối tiếc. Tôi thăm viện dưỡng lão và nhà thương rất nhiều trong mấy chục năm nay. Đa số bệnh nhân nằm ở viện dưỡng lão, đau đớn từng ngày, từng giờ, chết không được, mà sống cũng không xong, cứ nằm trên giường từ ngày này đến ngày khác, tội lắm. Có người được phước ngủ rồi đi luôn, không lăn lộn, không đau đớn lúc sắp lìa đời.

Đời đẹp lắm nếu mình yêu đời, yêu người, sống vui vẻ, khỏe. mạnh, sống yêu người, yêu đời mà sống, có niềm tin tôn giáo mà sống, thì đời đẹp lắm.

Mong mọi người sống vui, sống hạnh phúc, sống được yêu và yêu thương mọi người.

 

Orange County, 09/10/2020

KIỀU MỸ DUYÊN

 

(kieumyduyen1@yahoo.com)

 

 

Những trẻ em ở viện mồ côi Mehico 01/2020 Những trẻ em ở viện mồ côi Mehico 01/2020

 

20200910_131005.jpg

Lớp học ngoài trời cho những trẻ mồ côi ở Thủ Đức,Việt Nam

 

 

20200910_130938.jpg

Lớp học ngoài trời cho những trẻ mồ côi ở Thủ Đức,Việt Nam

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong gần đây xuất hiện ở Mỹ nhiều hiên tượng xã hội kỳ lạ gắn liền với thời sự địa phương và chỉ sau thời gian ngắn, liền xâm nhập qua Âu châu, trong số đó, có hai hiện tượng liên hệ tới đời sống xã hội khá quan trọng, đáng để ý là Phong trào «XÙ» và Phong trào «QAnon».
Như con nước đến hẹn lại lên, đảng CSVN vẫn tối mặt đối diện với 3 “kẻ nội thù” hay “giặc nội xâm” gồm : Tha hóa quyền lực; Tham nhũng; và “thế lực thù địch” là một bộ phận cán bộ, đảng viên “biến chất”, “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”.
Tuần này, nhiều tiểu bang Hoa Kỳ đã bắt đầu không khí bầu cử sớm đầy sôi động với những hàng dài cử tri xếp hàng bỏ lá phiếu quyết định của mình trong cuộc bầu cử lịch sử 2020 của nước Mỹ. Ai là người chiến thắng sẽ được quyết định trong tổng tuyển cử ngày 3 tháng 11 tới, còn ở đây, chúng ta có thể điểm qua tình hình ủng hộ các ứng viên tổng thống trong các ngày cuối cùng như thế nào?
Có năm, tôi ghi danh vào một lớp khí tượng tại San Jose State University vì nghĩ rằng chuyện thời tiết (gió mưa là bệnh của trời/ tương tư là bệnh của tôi yêu nàng) nếu không hoàn toàn thi vị thì cũng “dễ ăn” thôi. Tôi lầm, và lầm lắm.
Tôi đã vào tuổi thất tuần, về hưu đã vài năm. Thỉnh thoảng trong giờ nhàn rỗi, vẫn giở vài trang báo Việt Ngữ ra đọc cho qua ngày tháng. Tôi để ý đã có một sự thay đổi lớn trong sở thích của cá nhân tôi. Đó là: Tôi không còn quan tâm nhiều về lập trường chính trị của đảng Cộng hòa, Dân chủ, vấn đề tranh cãi “Phá Thai” hay phong trào “Black Lives Matters…” ngay cả tình hình kinh tế thị trường chứng khoán trồi sụt (“tiền liền khúc ruột!”) mà tôi lại thích đọc, và đọc rất kỹ các trang Cáo phó của các báo Việt Ngữ (!
Với một vài chính sách kinh tế và an sinh xã hội do cựu Phó Tổng Thống Joe Biden đề ra một khi đắc cử, tổng thống Donald Trump đã liên tục tấn công mạnh mẽ hơn khi nhắm vào ông cùng đảng Dân Chủ là đang đi theo đường lối "xã hội chủ nghĩa" hay "cộng sản". Tổng thống Trump cũng gọi đích danh thượng nghị sĩ Kamala Harris là "cộng sản", như đã từng gọi một số dân biểu đảng Dân Chủ trong vài năm qua.
Nhờ làm nghề truyền thông mà tôi có cơ duyên gặp được nhiều vị lãnh đạo tinh thần, tôi được chứng kiến nhiều sự huyền nhiệm xảy ra mà tôi không thể tưởng tượng được và không thể hiểu được.
Đỗ Ngọc kết luận rằng ở xã hội này hễ có một đứa trẻ tật nguyền thì vài năm sau lại có thể thêm một đứa trẻ còng lưng. Chính cái lưng còng và đôi chân dị tật của các em đã tạo ra công việc (biểu dương) cho giới truyền thông, và công tác (trưng bầy) cho giới lãnh đạo. Chứ ngoài việc “ăn của dân không từ một thứ gì” thì bọn này có còn biết chuyện chi khác để làm đâu?
Ra tranh chức tổng thống đã khó, thắng cử Tổng thống Mỹ với trách nhiệm rất nặng nề mà quyền hạn bị giới hạn bởi Hiến Pháp, Tư Pháp, Quốc Hội và quyết định bởi lá phiếu cử tri, cho nên Tổng thống có muốn độc tài cũng không thể độc tài.
Thế rồi nàng thu cũng trở về với y, dù mong đợi hay không vẫn quay về. Chu du thiên sơn vạn thuỷ đến ngày về là nàng thu laị về, vẫn đủng đỉnh vàng, vẫn mát dịu, vẫn thanh khiết như bao đời.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.