Hôm nay,  

Thông Bạch Vu Lan 2018

05/08/201820:46:00(Xem: 5687)
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT HOA KỲblank
VIETNAMESE AMERICAN UNITED BUDDHIST CONGREGATION
 
HỘI ĐỒNG GIÁO PHẨM
CHÁNH VĂN PHÒNG
704. East “E” Street., Ontario, CA 91764 – U.S.A.  | Tel. & Fax: (909) 986-2433
 


Thông Bạch Vu Lan 2018 - Phật Lịch 2562


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật


Kính bạch chư tôn Trưởng lão, chư tôn đức Tăng Ni,


Kính thưa quí Cư sỹ, Thiện nam Tín nữ Phật tử,


Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ xin nhất tâm khánh tuế Tăng Già Việt Nam nơi Châu lục Bắc Mỹ thêm một hạ lạp sau mùa An cư. Năm nay Cộng đồng Phật giáoViệt Bắc Mỹ đã tổ chức rất nhiều khóa An cư khắp các tiểu bang. An cư là một truyền thống quan trọng để nuôi lớn Tăng Già cả Trí  đức và Phước đức. An cư là cơ hội tuyệt diệu để Tăng Già cùng học hỏi nhau những phương thức khế thời hầu sinh tồn và phát triển Đạo pháp trên quê hương mới này.


Thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay nơi Châu lục Bắc Mỹ đã đóng góp lớn lao con đường hoằng truyền giáo Pháp và những Phật sự cho cộng đồng Việt mà cụ thể là Đại Lễ Phật Đản chung  năm nay tại Mike Square Park, thành phố Fountain Valley, Vùng Little Saigon, thuộc miền nam California.


Chúng ta bỏ nước đến đây, một Châu Lục của nhiều hy vọng để trồng được  một loại cây quý của Phương Đông, đó là cây Bồ Đề, cây Giác Ngộ, là Đạo Phật. Đất và nước đã sẵn, xin những vị Tăng Ni trẻ của đức Thế Tôn, hãy lên đường trồng cây. Cây này sẽ phủ mát cả Châu Lục đến vạn năm sau. Muốn trồng được cây Giác Ngộ, chúng ta cần nội lực, trí lực, đức kham nhẫn và tinh thần vị Pháp xả thân.


Mùa Vu Lan cũng là dịp để chúng ta cùng quán chiếu về ý nghĩa hiếu kính đối với mẹ cha của người Việt trên quê hương mới. Quan niệm và tập quán hiếu kính này khá nhiều khác biệt giữa hai nền văn hóa Đông Tây. Không ít những xung đột, hờn trách đã xảy ra trong nhiều gia đình của cộng đồng Việt. Cha mẹ già hờn giận khi phải bị đưa vào nhà dưỡng lão, còn con cái thì không thể bỏ việc, ở nhà chăm sóc mẹ cha được. Tuy nhiên có điểm chung  cùng là lòng thương yêu bao la đối với cha mẹ từ con cái và ngược lại. Do vậy, nếu không còn một chọn lựa nào khả dĩ hơn, thì các bậc mẹ cha cũng nên quán chiếu chữ “an” trong nghĩa an tâm của nhà Phật. Xin các tự viện chúng ta đến thăm viếng, an ủi và hướng dẫn Giáo Pháp cho những vị già nua cô đơn này. Nhiều người trong số họ không nói được tiếng Mỹ, nên rất lẻ loi lạc lõng giữa những người cùng khổ.


Tiếng nói khẳng định được nguồn gốc của một dân tộc. Mỗi người di dân đến Châu Lục Bắc Mỹ đều có nguồn gốc riêng của họ và đó là điều làm nên một Châu Lục đa văn hóa. Chúng ta có trách nhiệm giúp con cháu chúng ta làm sao nói được tiếng Việt để  chúng khẳng định rằng nguồn gốc mình là người Việt Nam. Số đông chúng không nói được tiếng Việt và không muốn nói tiếng Việt ở gia đình. Những bậc cha mẹ cũng như các tự viện cần nổ lực thêm nữa trong việc dạy con cháu chúng ta về tiếng nói của nòi giống.


Cũng trong mùa Vu Lan chúng ta hướng về quê hương thân yêu đất Việt. Cầu nguyện cho giới lãnh đạo Việt Nam đủ sáng suốt và hùng lực để giữ vững biển đảo, non sông, lãnh thổ. Chúng ta cầu nguyện cho các nạn nhân bị bắt bớ, đánh đập trong các cuộc biểu tình chống lại Ba Đặc Khu và An Ninh Mạng vừa qua được bình an và sớm thả về với gia đình. Xin cầu nguyện cho đất nước sớm thoát khỏi lầm than!


Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tat.


California ngày 3 tháng 8 năm 2018 - Phật Lịch 2562


blank


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.” “Bất an” có lẽ không chỉ là tâm trạng của người Sài Gòn mà dường như là tâm cảm chung của toàn dân Việt – không phân biệt chủng tộc, giới tính hay giai cấp nào ráo trọi – nhất là những kẻ sắp từ giã cõi trần. Di Cảo của Chế Lan Viên và di bút (Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất) của Nguyễn Khải, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, chỉ là những tác phẩm “cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào đó mình đã sử dụng).”
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
Sau 20 năm chiêu dụ Kiều bào về giúp nước không thành công, đảng CSVN lại tung ta Dự án “Phát huy nguồn lực của người Việt Nam ở nước ngoài phục vụ phát triển đất nước trong tình hình mới” vào dịp Tết Nguyên Đán Giáp Thìn 2024. Đây là lần thứ tư, từ khi có Nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26 tháng 3 năm 2004, một Quyết định nhằm mưu tìm đầu tư, hợp tác khoa học, kỹ thuật và tổ chức các Hội, Đoàn người Việt ở nước ngoài, đặt dưới quyền lãnh đạo của đảng CSVN được tung ra...
Khi số lượng di dân vượt biên bất hợp pháp qua biên giới Hoa Kỳ-Mexico tăng cao kỷ lục, câu hỏi quan trọng được đặt ra là: Làm thế nào mà Hoa Kỳ lại rơi vào tình trạng này, và Hoa Kỳ có thể học hỏi những gì từ cách các quốc gia khác ứng phó với các vấn đề an ninh biên giới và nhập cư. Chào đón công dân nước ngoài đến với đất nước của mình là một việc khá quan trọng để giúp cải thiện tăng trưởng kinh tế, tiến bộ khoa học, nguồn cung ứng lao động và đa dạng văn hóa. Nhưng những di dân vào và ở lại Hoa Kỳ mà không có thị thực hoặc giấy tờ hợp lệ có thể gây ra nhiều vấn đề – cho chính bản thân họ và cho cả chính quyền địa phương bởi tình trạng quá tải không thể kịp thời giải quyết các trường hợp xin tị nạn tại tòa án nhập cư, hoặc cung cấp nơi ở tạm thời và các nhu cầu cơ bản khác. Mà tình trạng này hiện đang xảy ra ở rất nhiều nơi ở Hoa Kỳ.
Trên vai những pho tượng trắng trong vườn Lục Xâm Bảo, lá vàng đã bắt đầu rơi lất phất. Mùa Thu Paris thật lãng mạn. Henry Kissinger đi dạo quanh một hồ nhỏ ở ngoại ô gần Rambouillet. Nơi đây từng cặp tình nhân đang nắm tay nhau bên những cành cây la đà bóng hồ. Ông thấy lòng mình nao nao (melancholic) vì sắp tới phiên họp quan trọng nhất với ông Lê Đức Thọ.
Tôi nghe nhiều người tỏ ý bi quan về hiện cảnh cũng như tương lai (đen tối) của Việt Nam. Dân tộc nào, số phận đó. Một đất nước có những người viết sử và làm luật (cỡ) như ông Dương Trung Quốc thì… đen là phải!
Việt Nam bước vào năm Giáp Thìn 2024 với gánh nặng tham nhũng và một đội ngũ “không nhỏ” cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức lối sống. Đó là cảnh báo của người đứng đầu đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc phỏng vấn đầu năm của Thông Tấn Xã Việt Nam...
Từ thế kỷ thứ ba trước Tây lịch, Triết gia Mạnh Tử (372-289 BC) của Trung Hoa đã nói rằng, “Dân là quý, thứ đến đất nước, rồi tới vua.” Điều đáng nói là Mạnh Tử là người đi theo học thuyết của Nho Gia vốn chủ trương vua là con ông Trời (Thiên tử) được sai xuống nhân gian để trị quốc an dân, vậy mà cũng không thể phủ nhận vai trò quan trọng, nếu không muốn nói là tối quan trọng của người dân. Thời hiện đại, công pháp quốc tế đã nêu ba yếu tố chính hình thành một quốc gia: người dân, lãnh thổ và chính quyền. Trong đó, thật ra người dân chính là yếu tố then chốt quyết định. Lãnh thổ nếu không có dân ở, không có người quản trị thì không phải là đất nước của một dân tộc. Chính quyền từ người dân mà ra, bởi vì trước khi một người ra nắm quyền cai trị đất nước thì người đó phải là một người dân của đất nước ấy. Hơn nữa, sự thịnh suy của một quốc gia nằm trong tay người dân.
“Phản động lực” mà người Đài Loan thể hiện trong cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi khiến tôi, sau những suy nghĩ miên man về chuyện nước non, lại quay về với bài học yêu nước của thời tiểu học với câu hỏi khó, khiến nhiều học trò gác bút: “Em hãy tìm từ phản nghĩa với ‘tôn đại’.” Trung Quốc càng hung hăng đe dọa bao nhiêu, Đài Loan càng quật cường ngạo nghễ bấy nhiêu. Mà nếu Bắc Kinh ngu ngơ hay vờ vịt không biết gì đến định luật này thì, thầy nào tớ đó, Hà Nội cũng mù tịt hay giả bộ tương tự. Họặc mù tịt như thể đã hoàn toàn miễn dịch trước luật này; hoặc đóng kịch như thể không hề sống trong không gian ba chiều bình thường mà là một môi trường nào đó thiêu thiếu, cơ hồ chỉ… hai chiều rưỡi.
Tôi sinh trưởng ở Đà Lạt (Thành Phố Ngàn Hoa) nên sự hiểu biết về hoa lá cũng không đến nỗi tồi. Thế mà mãi tới bữa rồi, nhờ xem trang Trăm Hoa, mới được biết thêm về một loài hoa nữa – hoa ban: “Mùa hoa nở là lúc các cặp đôi nô nức đến thăm Tây Bắc. Hoa ban trắng tượng trưng cho tình yêu chung thủy và sự chân thành, dù tình yêu có gặp nhiều trắc trở, khó khăn thì cũng tự tin vượt qua và sẵn sàng đi đến bến bờ hạnh phúc. Các cặp đôi yêu nhau thường thề nguyện dưới gốc cây hoa ban như một minh chứng cho tình yêu thủy chung, bền chặt.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.