Hôm nay,  

Tự Do Thật

14/04/201600:00:00(Xem: 11153)

Biến cố 30 Tháng 4 Năm 1975 của đất nước chúng ta khiến hàng ngàn Người Việt đã lần lượt ra đi tìm một nơi có sự tự do thật để sống. Vì tương lai của gia đình mọi người đã không ngần ngại hi-sinh tất cả để ra đi và họ đã phải trả một giá quá đắc từ mất nhà, mất tài sản, mất sinh mạng và gia đình bị tản lạc khắp nơi.

Cũng trong những năm loạn lạc đó, vào Ngày 1 Tháng 5 Năm 1975 nhà tôi, Mục sư Cao Hữu Trí cùng với đoàn người vượt biên đã vượt ngàn trùng ra đi tìm tự do. Đến cuối năm 1978 tôi mới có được may mắn ra đi như mọi người.

Hoa-Kỳ này được nhiều người ví sánh như là một xứ đượm sữa và mật. Một đất nước vật chất giàu có, thức ăn dư dật và nhiều người lại còn sợ lên cân vì thức ăn có nhiều chất bổ béo quá. Một nơi mà nhiều người đã gọi đây là thiên đàng trên đất. Khi người Việt sống trên một đất nước có nhiều sự tự do quá người ta đã quên cái giá đắc đỏ mà họ đã phải trả trên con đường vượt biên sống chết mới có được.

Ngày trước, có một người tên là Ni-cô-đem ông là một giáo sư, ông là một trong những nhà lãnh đạo tôn-giáo lúc bấy giờ. Ông đã từng nghe về những lời giảng dạy và chứng kiến các phép lạ của Chúa Giê Xu đã làm. Trong một đêm tối không có ai nhìn thấy ông đã lén tìm cách đến gặp Chúa. Ông có nhiều câu hỏi về lẽ thật của Chúa dạy và muốn tìm hiểu thêm về các sự mầu nhiệm ấy.

Ông Ni-cô-đem dù là một người có địa vị và học thức trong xã hội nhưng từ trong sâu thẳm của tâm hồn ông biết ông có những sự trống vắng mà sự khôn ngoan và sự giàu sang của ông không thể nào làm thỏa mãn cho ông được. Thưa quý vị Chúa đã dạy rằng, hỡi những ai khát hãy đến uống nước của Chúa. Khi uống nước của Chúa chúng ta sẽ không bao giờ khát nữa. Thưa quý vị, nước ấy là Nước Hằng Sống. Ông Ni-cô-đem đã tìm được sự khát khao cho cuộc đời và những thắc mắc của ông đã được Chúa giải đáp hết khi ông gặp được Chúa. Ông đã tìm được ánh sáng cho lối đi của cuộc đời của ông. Và sự vui mừng tràn ngập lòng của ông như mùa xuân đã bắt đầu trổ hoa trở lại.

Biết Chúa rất đơn giản thưa quý vị, chúng ta chỉ cần tin vào Chúa Giê Xu là Con của Chúa Trời, Đấng chủ-tể muôn loài vạn vật. Chúa đã đến trần gian này chết thay cho chúng ta. Mọi người trên trần gian này đều phạm tội. Cái giá phải trả cho tội lỗi là sự chết. Nhưng nhờ ơn của Chúa Ngài sẳn sàng cứu chúng ta khi chúng ta bằng lòng mở lòng ra mời Chúa vào.

Mọi thắc mắc, bất an của chúng ta sẽ được thay vào bằng tình yêu, hi-vọng và bình an muôn đời. Chúng ta sẽ tìm được sự tự do thật dù cho chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nào. Chúa yêu thương chúng ta và Ngài muốn ban sự tự do thật cho bạn và tôi. Chúa là Vua trên muôn vua, Chúa trên các chúa. Ngài là Đấng cai quản thế gian này. Ngài biết hết tất cả mọi nhu cầu của chúng ta quý vị ơi. Hãy giao mọi điều lo lắng mình cho Ngài vì Ngài hay chăm sóc chúng ta.

Chúng tôi xin Kính Mời Quý Đồng Hương đến dự Buổi Trà Đàm Tạ Ơn Chúa nhân kỷ-niệm Ngày 30 Tháng 4 vào Tối Thứ Ba Ngày 19 Tháng 4 Năm 2016 lúc 6:29pm tại Điểm Hẹn KC tại Kevins Auto Body 9265 Bishop, Westminster CA 92683 (Phía sau Phước Lộc Thọ góc Đường Moran & Bishop) Chúng tôi sinh hoạt vào mỗi Sáng Chúa Nhật lúc 9:29am và Tối Thứ Ba lúc 6:29pm. Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng (714) 603-4481 và nhà tôi Mục sư Cao Hữu Trí (714) 657- 9726. Trân Trọng Kính Mời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Tôi nhìn anh làm việc say sưa, hai bàn tay thoăn thoắt trên computer như một nghệ nhân, quên hẳn có tôi ngồi bên cạnh. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến. Niềm say mê nầy trải dài suốt sáu mươi năm, từ lúc anh mới 21 tuổi xuất bản lần đầu tác phẩm Những người áo trắng vào năm 1959.
Nơi tôi sinh sống là ở phiá đông của Vịnh San Francisco. Nhiều người biết đến San Francisco với chiếc cầu Golden Gate Bridge mầu đỏ mà đến đây vào mùa hè, nếu không chuẩn bị, có thể bị những cơn gió lạnh làm run người khi bước chân lên cầu tham quan.
Lời người dịch: Bằng các hình thức gian manh hiện đại trong khuôn khổ mậu dịch quốc tế, Trung Quốc ngang nhiên thực hiện các hoạt động gián điệp và thao túng các phương tiện truyền thông xã hội, nhưng Mỹ và các nước phương Tây không liên kết được một đối sách chung cho phù hợp để chống Trung Quốc. Nhìn chung, phong trào bài Hoa lan tràn khắp nơi và chuổi cung ứng sản phẩm công nghệ của Trung Quốc đang ngày càng suy yếu. Tính từ tháng 5/2019 cho đến nay, Mỹ đã ra lệnh cho phong tỏa 152 chi nhánh của doanh nghiệp Hoa Vi đang hoạt động trên 21 quốc gia. Và gần đây nhất, trong cuộc họp với khối ASEAN, Mỹ đã kêu gọi hợp tác để phong tỏa hoạt động của 11 doanh nghiệp Trung Quốc đang xây dựng các công trình tại Biển Đông.
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.”
Việc lập Tòa án nhân dân để kết án các công dân xã Đồng Tâm là vi phạm trắng trợn các điều khoản trong công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị. Sự kiện này đòi hỏi Liên minh EU phải có thái độ thúc đẩy Hà Nội thực thi những cam kết bảo vệ Nhân quyền mà hai bên đã nhìn nhận theo tinh thần của các Hiệp định PCA và EVFTA.
Mở computer, “bấm” vào Inbox, tôi thấy trong danh sách emails hôm nay có email của nhà truyền thông Huy Tâm – tôi thường gọi anh một cách thân mật là “anh Mũ Nâu”. Vừa “bấm” vào email của anh Huy Tâm tôi vừa tự hỏi, không biết người Bạn trẻ đa tài Mũ Nâu chuyển đến tôi tác phẩm thơ, văn, âm nhạc, truyện đọc, youtube của chính anh hay là của ai?
Ngoài việc nguyền rủa, dân Việt có lẽ cũng không ai quên làm cù nèo và mài dáo mác. Với sự bạo ngược của đám cường hào ác bá hiện nay – ở xứ sở này - thì cái ngày mà chúng bị móc ra khỏi ống cống ̣(chắc) cũng không còn xa lắm nữa.
Rất nhiều người quen, bạn bè đã kể cho tôi nghe thời gian họ sống ở những trại tỵ nạn Hồng Kông sau chuyến vượt biên của họ từ Việt nam. Riêng tôi có ấn tượng nhất với Hồng Kông là khi máy bay đáp xuống phi trường Hồng Kông, tôi có cảm giác chiếc máy bay đi xuống cầu thang từng bậc, từng bậc… Xuống tới đất mới hiểu là người phi công rất giỏi mới đáp được vậy chứ không phải dở mà đáp máy bay kiểu lạ lùng.
Mới đó mà đã 19 năm trôi qua kể từ ngày xảy ra vụ khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001. Tôi còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, Thứ Ba, ngày 11 tháng 9 năm 2001, trước khi đi làm tôi đã xem tin tức trên đài truyền hình Mỹ thấy hình ảnh một trong 2 Tòa Tháp Đôi (World Trade Center) đang bốc cháy trên các tầng lầu gần chót. Nhiều máy bay lượn vòng và khói bay ra tỏa khắp bầu trời thành phố New York. Ở dưới đất tiếng còi xe cứu thương, xe cứu hỏa kêu inh ỏi. Nhiều người đang hốt hoảng chạy ra từ hai tòa tháp đôi. Tôi sững sờ và bàng hoàng trước cảnh tượng giống hệt trong một cuốn phim chiến tranh giả tưởng nào đó đang chiếu. Nhưng không. Đó là sự thật, việc thật, cảnh thật! Có lẽ không phải một mình tôi có cảm xúc đó mà nhiều người Mỹ và kể cả nhiều người trên khắp thế giới xem cảnh tượng hôm đó cũng có cùng cảm trạng.Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, con người chứng kiến những cảnh tượng khủng bố tàn bạo và dã man không thể tả! Những kẻ khủng bố đã sử dụng đến phương tiện mà không ai trước
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.