Hôm nay,  

ISIL Muốn Gì?

20/11/201500:00:00(Xem: 9837)

Tính toán của khủng bố và hậu quả bất ngờ cho Âu Châu

Con tim người viết đang chán đập mà cái thân lại chẳng thể theo ông bạn văn dọa đi Denver để “rửa tay gói kiếm” – tờ Xuân Việt Báo còn nằm chờ ở đó – nên ta bèn lẩn trốn vào một nơi lạ. Vào trong đầu của lực lượng ISIL, kẻ chủ mưu mấy đợt khủng bố vửa qua: chuyến bay Metrojet của Nga vào ngày 31 Tháng 10, vụ tàn sát tại Beirut ngày 12 Tháng 11, rồi vụ tấn công Paris vào Thứ Sáu 13. Tổng cộng khoảng 400 thường dân thiệt mạng.

Mà bản cáo phó còn có thể kéo dài….

* * *

Vì nghiệp vụ truyền thông, người viết này nhớ vài thời điểm trên cuốn lịch và vài địa điểm của tấm bản đồ.

Ngày 27 Tháng Chín, không lực Pháp bắt đầu oanh tạc nhiều mục tiêu của ISIL tại Syria. Ba ngày sau, 30 Tháng Chín, đến lượt Liên bang Nga nhập cuộc. Mà Nga và Pháp (cùng Âu Châu) đang có cái gân gà Ukraine và quyết định cấm vận của Âu Châu phải tái tục vào đầu năm tới. Cũng vảo thời điểm ấy, vụ khủng hoảng vì làn sóng tỵ nạn từ Syria đã làm các nước Âu Châu chấn động lụp chụp đối phó. Then chốt là chữ “lụp chụp” – hốt hoảng, rời rạc và không phối hợp.

Vì nghiệp vụ bình luận xuyên qua màn khói, người viết này nhớ là dưới lá cờ Thánh Chiến Jihad, hai lực lượng khủng bố là Al-Qaeda và ISIL có hai mục tiêu khác biệt.

Cùng xuất phát từ hệ phái Sunni, Al-Qaeda và các chi nhánh tự phát hay nội hóa, chủ trương xiển dương Giáo luật Sharia của đạo Hồi để lãnh đạo thế giới Hồi giáo và khai chiến với nền văn minh Thiên Chúa giáo cùng các nước Tây phương. Xin gọi tắt mục tiêu ấy là “ý thức hệ” và khủng bố là một phương pháp.

Xuất phát từ Al-Qaeda mà cực đoan hơn, ISIL cũng áp dụng phương pháp khủng bố để tiến tới việc tái lập một Đế quốc Hồi giáo, một Caliphate, để sẽ lãnh đạo Thế giới Hồi giáo rồi tiêu diệt những gì không thuộc đạo Hồi. Mục tiêu ấy đòi hỏi một lãnh thổ - là đất Syria, một phần của Iraq và Libya – và một dân số, là người Hồi giáo theo hệ phái Sunni. Xin tạm gọi mục tiêu đó là “xây dựng quốc gia”, có khác với mục tiêu “ý thức hệ” của Al-Qaeda. Chủ đích sau cùng của cả hai vẫn là sự thống trị của đạo Hồi, theo cách trích lọc và suy diễn cực đoan nhất.

Khi ấy, ta thấy ISIL bị khủng hoảng!

Ít ai chú ý rằng từ cả năm nay, tổ chức này kêu gọi dân Sunni nên tìm về “quê hương” do họ đang kiểm soát, và ban phát phương tiện kinh tế trong mục tiêu “xây dựng quốc gia”. Vậy mà lãnh thổ của họ lại bị Mỹ, Pháp, Nga oanh tạc! Còn thần dân Sunni thì rùng rùng bỏ chạy và xin tỵ nạn tại Âu Châu. Làm sao lãnh đạo một lực lượng có tham vọng xây dựng Đế quốc Hồi giáo khi lãnh thổ lại lãnh bom và bị rút ruột là mất dân?

Tháng Chín lầm than và náo loạn của Âu Châu chính là cao điểm khủng hoảng của ISIL.

Vì vậy, tổ chức này cần trước hết trấn an các tay súng của họ: không thể để bị Mỹ, Pháp, Nga ào ạt oanh kích mà không trả đũa. Kế tiếp là phải cho bọn da trắng hung hăng ấy thấy rằng tấn công ISIL thì sẽ bị tổn thất. Chưa có khả năng biểu dương mục tiêu thứ hai ngay trên lãnh thổ Syria, họ gây tổn thất ở nơi khác: máy bay Nga trên không phận Ai Cập, thành phố Beirut của một nước Á Rập phản đạo và kinh đô ánh sáng Paris! Ba vụ khủng bố nhắm vào mục tiêu là gây hãi sợ trong dư luận Nga Pháp mà lãnh đạo phải chùn tay hay bỏ chạy.

Họ học kinh nghiệm của Al-Qaeda năm 2004 khi gài bom tại nhà ga Madrid, thủ đô Tây Ban Nha, vào ngày 11 Tháng Ba năm 2004 (vụ “11-M” sau vụ 9-11 tại Hoa Kỳ) khiến 191 người thiệt mạng, hơn 2050 bị thương. Kết quả là ba ngày sau, đảng trung hữu thất cử và đảng trung tả lên cầm quyền quyết định không đưa 1.400 binh lính tham gia chiến dịch tấn công Iraq do Hoa Kỳ khởi xướng.

Nghĩa là đánh cho chúng sợ mà chạy, trong khi củng cố niềm tin của quần chúng mình.

Nếu suy luận như vậy thì ta phải đặt giả thuyết là ISIL quyết định rất nhanh, nội trong Tháng 10. Và phải có mạng lưới nhân sự tỏa rộng với kỹ thuật tấn công tinh vi. Những tin tức tuần qua có vẻ như xác nhận giả thuyết ấy. Nhân sự gốc Bỉ, gốc Pháp thì đã có, một nhóm khủng bố tự sát tại Lebanon còn dễ có hơn, và đặt bom trong chuyến bay của Metrojet cất cánh từ Sharm el-Sheikh của Ai Cập lại còn dễ hơn nữa.

Điều đáng sợ là ISIL quyết định và thực hiện chuỗi khủng bố ấy trong có một tháng!

Nước Pháp lại bị một vụ 9-11 như Hoa Kỳ vì thiếu chuẩn bị? Câu hỏi ấy, xin tìm giải đáp ở nơi khác, nhưng phải làm chúng ta nghĩ rằng mục tiêu tấn công Hoa Kỳ như ISIL đã tuyên bố không là điều bất khả, nhất là vì nước Mỹ có bị bó tay khi hệ thống tình báo điện tử của NSA bị thu hẹp phạm vi theo dõi sau vụ tiết lộ đầy tính chất bội phản của Edward Snowden, nhân danh quyền tự do thông tin.

Nhưng, hậu quả bất lường của thành tích ISIL lại vượt xa toan tính của họ.

Nó gieo khủng hoảng trong khối Liên hiệp Âu châu, gây ra cuộc tranh luận tại Mỹ về quy chế tiếp nhận di dân từ Syria và làm cuộc tranh cử tổng thống đang rối beng lại thêm rối bời. Còn Tổng thống Barack Obama phải trổ tài hùng biện để khỏi thú nhận sự thất bại. Người viết này không tin rằng đám lãnh tụ ISIL lại trù tính được các hậu quả tầy trời ấy.

Trong nội tình Âu Châu, hai nước láng giềng Pháp-Bỉ thì gián tiếp trách cứ nhau về khả năng nội an và kiểm soát biên giới. Âu Châu mang nhục vì nhiều hung thủ của vụ tấn công Paris lại tổ chức và thao dượt nghiệp vụ ngay tại thủ đô Bruxelles của Liên Âu. Nước Đức thì lúng túng sau vụ khủng hoảng Euro vào Tháng Sáu thì lãnh khủng hoảng di dân vào Tháng Chín, kết thúc với vụ Paris Tháng 11. Lý tưởng tự do vận chuyển và di trú cùng nhu cầu hội nhập do Thủ tướng Đức Angela Merkel chủ trương đã bị đạn lạc, bản thân bà đang bị chống đối ngay trong liên minh cầm quyền.

Tai hại hơn vậy, một thể hiện pháp lý của ước mơ tự do vận chuyển người và vật là Hiệp ước Schengen có thể bị thu hồi sau 20 năm ra đời.

Cùng với Quy định Dublin về quy chế tiếp nhận người tỵ nạn, Hiệp ước Schengen đề ra một thế phân công: các nước ở vòng ngoài của tập thể sẽ kiểm soát biên giới cho các nước nằm trong. Ai vào được rào ngoài là có tự do di chuyển ở bên trong. Nghĩa là 26 quốc gia thành viên trao quyền kiểm soát biên giới xứ mình cho xứ khác. Ngay sau vụ khủng bố tại Paris nhiều nước đã lập tức tăng cường kiểm soát biên cương và mặc nhiên trở lại biên vực cũ….

Hòa Lan còn nhanh nhẩu nêu ra đề nghị là thành lập một Schengen thu hẹp, giữa năm nước là Hòa Lan, Bỉ, Luxembourg, Đức và Áo – mà không có nước Pháp. Âu Châu có khi sẽ thành bốn mảnh nhìn ra bốn hướng.

Hậu quả bất lường nhất từ hành động khủng bố của ISIL là làm cho dân tỵ nạn từ Syria bị các nước Tây phương chặn cửa. Các lãnh tụ ISIL đang muốn chiêu mộ dân Sunni cho lãnh thổ và Đế quốc của họ, mà thần dân không nghe cứ rùng rùng bỏ chạy! Nhưng nay dân Syria đang bị thanh lọc như những tên khủng bố tiềm thế. Việc một nữ đặc công đã giật bom tự sát tại Saint Denis hôm 18 càng khiến đàn bà từ Syria cũng trở thành đối tượng đáng nghi, đáng sợ.

Trở lại chuyện kinh tế, khi Âu châu phải chối bỏ quyền tự do di chuyển và bắt đầu kiểm soát con người thì quyền tự do vận chuyển hàng hóa cũng bị ảnh hưởng. Trong xe hàng này hay linh kiện kia có những gì vậy? Từng quốc gia đang trở về chế độ kiểm soát cũ chứ hết tin vào thành phần ưu tú trong tháp ngà Bruxelles và sinh hoạt kinh tế èo uột của Âu Châu càng dễ bị suy trầm.

Khi quỷ dữ ra tay, chẳng biết Thượng Đế có cau mày hay không, nhưng nhân gian có bị khốn đốn. “Lãnh thổ” của ISIL có thể bị oanh tạc và trở lại thời đồ đá, nhưng tư tưởng sát nhân và hành vi khủng bố thì tiếp tục lan rộng.

Thế giới này còn đáng buồn hơn con tim của người viết! Bye bye Denver.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu hỏi đó thằng nhỏ hỏi mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày, khi đói khát, khi bị đánh đập cấu nhéo, khi phơi trần ra dưới nắng mưa. Khi nó nằm trên mặt đường và kêu khóc khản giọng. Nó hỏi vào đám đông lướt qua nó, hỏi ai đó dừng chân cho nó (chính xác là cho những kẻ chăn dắt nó) chút tiền lẻ. Nó hỏi những kẻ bắt nó nằm lăn lóc kêu khóc trên đường để kiếm tiền, để nhởn nhơ ăn mòn tấm thân bé nhỏ non nớt của nó.
Một đứa trẻ chỉ nên có ba con búp bê, năm cây bút chì, giá trị chưa đến $20. Donald Trump có một phi cơ riêng sơn tên của ông ta trên đó. Với tư cách là tổng thống, hiện ông ta có hai chuyên cơ, Không Lực Một và một chiếc nhỏ hơn để phù hợp với những nơi có sân bay nhỏ, chưa kể chiếc trực thăng Marine One. Đó là ba chiếc phi cơ Trump sở hữu. Đó cũng là con số búp bê mà Trump đề nghị một đứa trẻ ở Mỹ nên có.
Mặc dù chỉ mới ba năm trôi qua kể từ khi bà Merkel rời nhiệm sở, nhưng thế giới đã thay đổi quá nhiều đến mức mà chức thủ tướng của bà đã được cảm thấy như nó thuộc về một thời đại khác. Cuốn hồi ký mới của bà cho thấy bà bình tâm với những quyết định đã đưa ra, bao gồm cả những quyết định bị phê phán nghiêm khắc nhất.
“Việc cắt giảm chăm sóc sức khỏe để trả tiền cho các khoản giảm thuế sẽ là sai về mặt đạo đức và tự sát về mặt chính trị.” TNS Josh Hawley (Cộng Hòa, Missouri)
Từ năm 1949, tháng Năm được chọn là Tháng Nhận Thức Về Sức Khỏe Tâm Thần (Mental Health Awareness Month – MHAM) ở Mỹ. Đây là tháng mang ý nghĩa kêu gọi cùng nâng cao nhận thức, giảm bỏ kỳ thị và thúc đẩy bảo vệ sức khỏe tâm thần. Theo phúc trình năm 2024 của tổ chức Mental Health America ở Alexandria, Hoa Kỳ thật sự đang trong cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần. Cứ năm người trưởng thành ở Mỹ thì có trên một người đang sống chung với bệnh tâm thần, và hơn một nửa không được điều trị. Gần 60 triệu người lớn (23.8%) mắc bệnh tâm thần trong năm 2024. Gần 13 triệu người lớn (5.04%) có ý định tự tử.
Chiến dịch cắt giảm chi tiêu của chính quyền Trump, vốn đã ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực từ nghệ thuật đến nghiên cứu ung thư, nay còn bao gồm cả nỗ lực thực hiện mục tiêu lâu dài của Đảng Cộng Hòa: chấm dứt hoàn toàn nguồn tài trợ liên bang cho hai hệ thống truyền thông phục vụ công chúng lớn nhất nước Mỹ: NPR và PBS. Hiện có khoảng 1,500 đài phát thanh và truyền hình độc lập liên kết với NPR và PBS trên khắp Hoa Kỳ, phát sóng các chương trình nổi tiếng như Morning Edition, LAist, Marketplace, PBS NewsHour, Frontline và Nova... Theo dữ liệu từ các hệ thống này, có khoảng 43 triệu người nghe đài công cộng hàng tuần, và mỗi năm có hơn 130 triệu lượt xem đài PBS.
Ngày 30.04.1975 là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử cận đại của Việt Nam. Nhưng năm mươi năm sau nhìn lại, dân tộc Việt oai hùng, như vẫn thường tự nhận, đã không có đủ khôn ngoan để ngày chiến tranh chấm dứt thành một cơ hội đích thực để anh em cùng dòng máu Việt tìm hiểu nhau, cùng chung sức xây dựng đất nước.Tiếc thay, và đau thay, cái giá tử vong cao ngất của hơn 2 triệu thường dân đôi bên, của hơn 1triệu lính miền Bắc và xấp xỉ 300.000 lính miền Nam đã chỉ mang lại một sự thống nhất địa lý và hành chính, trong khi thái độ thù hận với chính sách cướp bóc của bên thắng trận đã đào sâu thêm những đổ vỡ tình cảm dân tộc, củng cố một chế độ độc tài và đẩy hơn một triệu người rời quê hương đi tỵ nạn cộng sản, với một ước tính khoảng 10% đã chết trên biển cả.
Bằng cách làm suy yếu các đồng minh của Mỹ, chính quyền Trump đã làm suy yếu việc răn đe mở rộng của Mỹ, khiến nhiều quốc gia cân nhắc liệu họ có nên có vũ khí hạt nhân cho riêng mình không. Nhưng ý tưởng về việc phổ biến vũ khí hạt nhân nhiều hơn có thể ổn định dựa trên nền tảng của các giả định sai lầm.
Tạp chí TIMES kết thúc cuộc phỏng vấn với Tổng thống Trump nhân dịp đánh dấu 100 ngày ông ta quay lại Tòa Bạch Ốc (20/1/2025) bằng câu hỏi, “John Adams, một công thần lập quốc, vị tổng thống thứ hai của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ (1797 – 1801) đã nói chúng ta là một quốc gia pháp trị, chứ không phải bất kỳ người nào, Tổng thống đồng ý không?” Donald Trump trả lời: “Chúng ta là một chính phủ do luật pháp cai trị, không phải do con người sao? Ồ, tôi nghĩ vậy, nhưng anh biết đấy, phải óc ai đó quản lý luật pháp. Bởi nên, con người, nam hoặc nữ, chắc chắn đóng một vai trò trong đó. Tôi không đồng ý với điều đó 100%. Chúng ta là một chính phủ mà con người tham gia vào quá trình thực thi luật pháp, và lý tưởng nhất là anh sẽ có những người công chính như tôi.”
Chuyện “Ngưng bắn…” kể cho độc giả Bloomington ngày ấy, đã là chuyện quá khứ. 30 tháng Tư năm sau, cuộc chiến trên đất Việt tàn. Chủ nghĩa Cộng sản, nguyên nhân của nạn binh đao, dìm quê hương tôi trong biển máu hàng thập kỷ, cuối cùng đã hưởng hết 70 năm tuổi thọ. Tưởng chuyện đau thương trong một ngày ngưng bắn của gia đình, vì sự an toàn, phúc lợi của loài người, phải trở thành cổ tích. Vậy mà hôm nay, trong thời đại này, chuyện buồn chiến tranh của tôi đang tái diễn...



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.