Hôm nay,  

Sống Trong Tỉnh Thức

02/04/201400:00:00(Xem: 5758)

Tâm và Phượng là một cặp vợ chồng sống với nhau từ lâu ở Việt Nam cho đến thời gian sau này sang Hoa Kỳ. Đời sống họ cũng bình thường như mọi người. Phượng thì tin Chúa và có một đời sống tâm linh khá tốt, rất sốt sắng giúp đỡ mọi người. Tâm thì không tin gì đến Đức Chúa Trời mà vợ anh thì coi trọng. Phượng nài nỉ mãi nên Tâm mới chịu tháp tùng cùng vợ đến Hội Thánh trong một dịp Lễ Phục Sinh để nghe tôi giảng.

Phượng nói: "Thưa Mục Sư, con muốn cuộc hôn nhân và gia đình con tốt đẹp. Con nghĩ là chúng con sẽ rất vui mừng nếu chồng con biết chú trọng đến vấn đề tinh thần giống như con. Nếu cả hai chúng con hướng về cùng một mục tiêu chung, con nghĩ sẽ tránh được những va chạm về tâm linh. Điều đó sẽ đem lại hạnh phúc rất nhiều trong gia đình."

Tâm cãi lại: "Thưa Mục Sư, vợ tôi muốn làm gì thì làm, đó là quyền của cô ấy, nhưng đừng kéo tôi vào trong cuộc chứ. Tại sao tôi lại phải tin Chúa và chú trọng đến vấn đề thờ phượng Chúa? Từ nhỏ, tôi rất cực khổ và bây giờ sang Hoa Kỳ, có việc làm tạm ổn định, có đầy đủ một chút tiện nghi vật chất thì phải hưởng thụ chứ. Sau này về già, nếu muốn, thì tôi sẽ nghĩ đến vấn đề thờ phượng Chúa sau. Khi đó đâu có muộn, còn thiếu gì thì giờ để theo Chúa. Dù về hưu sau 65 tuổi, tôi vẫn còn đủ thời gian, đủ sức, lúc đó theo Chúa cũng không muộn. Mục Sư nghĩ sao? Tôi đúng hay vợ tôi đúng?"

Tôi không nói với anh ai đúng ai sai. Tôi nói: "Việc này tự anh quyết định. Dù quyết định thế nào thì anh cũng phải căn cứ vào thực tế chứ không thể suy tưởng được. Trước hết hoạt động về tâm linh, thờ phượng Đức Chúa Trời, thực sự không có gì ngăn cách, vì thờ phượng Chúa là một phần trong sự sống hàng ngày. Thờ phượng Chúa không có gì khác thường. Qua đức tin trong sự thờ phượng, mình có thể buông bỏ được những sự lôi cuốn về vật chất của thế gian mà bao nhiêu người khi sa vào đó, khó có thể thoát ra. Điều đó có lợi cho gia đình, nào có hại gì cho gia đình đâu?"

Anh ngồi yên không nói gì, tôi nói tiếp: "Đi theo Chúa có nghĩa là sống cho ra sống, sống thoải mái, sống một cách có ý thức và chủ động chứ không phải là sống một cách máy móc, sống theo lối sống sa đọa của xã hội hay sống theo mê tín dị đoan hoặc sống buông thả theo xác thịt của con người. Sống như vậy là sống vô trách nhiệm với chính mình và gia đình. Muốn được như vậy, chiều hướng tâm linh phải là trọng tâm của anh và của tất cả mọi hoạt động của anh. Đức Chúa Trời là Thượng Đế tôn trọng sự lựa chọn của anh. Nếu anh theo đuổi nhu cầu vật chất, nhu cầu về xác thịt, nhu cầu hưởng lạc, Ngài sẽ tôn trọng quyết định đó. Nếu anh bỏ điều vật chất, bỏ nhu cầu hưởng thụ mà theo lời Chúa, sống một cách thánh sạch thì Ngài là Thượng Đế cũng sẽ tôn trọng sự lựa chọn đó. Thượng Đế chỉ kêu gọi mà thôi chứ không áp đặt điều gì trên anh. Anh có sự tự do lựa chọn con đường đi của mình. Nhưng Ngài nói: "Ai cầu khẩn danh Chúa thì sẽ được cứu" (Kinh Thánh sách Công vụ 2:21).

Bây giờ chúng ta xét đến vấn đề thời gian. Tôi muốn lưu ý anh về câu nói lúc nào anh cũng có thời gian. Ngoài 65 tuổi anh vẫn có thời gian cho đời sống. Anh có thể nghỉ hưu mà không cần phấn đấu nữa. Đây là một ân sũng cho anh. Nhưng liệu anh có chắc sống đến 60 tuổi hay không? Trong cuộc đời phải thấy rằng "Thần Chết" là "bạn đồng hành" vẫn luôn ở sát bên cạnh mình mà nếu đưa tay ra có thể bắt tay hắn được. Anh đừng nghĩ cái chết còn xa, anh không bao giờ vào nursing home nằm bất động ở đó. Đừng nghĩ cuộc đời mình còn dài và mình có khả năng lấp biển vá trời. Anh nghĩ rằng anh sẽ chọn cho anh một con đường đi lúc về già. Thượng Đế luôn muốn anh đi trên con đường của Ngài vì Kinh Thánh có chép rằng "Ngài là đường đi lẽ thật". Chúng ta không thể thay đổi quá khứ được nhưng chúng ta có thể thay đổi tương lai.

Nhiều chuyện xảy ra trong cuộc đời, chuyện tốt lẫn chuyện xấu, anh không thể thay đổi được, nhưng với sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời là Thượng Đế, Ngài có thể thay đổi tương lai. Ngay từ giây phút anh được sinh ra anh đã bước vào cuộc hành trình cuộc đời, và trong cuộc hành trình đó Ngài cùng đi với anh dù anh không biết Ngài là ai, anh không biết có Ngài hiện diện bên anh, Ngài vẫn là người Cha đã tạo dựng anh và lo cho anh suốt cuộc hành trình đó nếu anh đồng ý để Ngài giúp cho anh. Anh có sự tự do quyết định về vấn đề này. Ngài vẫn kiên nhẫn chờ đợi sự đồng thuận, thật ý, thật lòng của anh. Trong cuộc đời mình anh có thể lựa chọn nhiều con đường cho mình, nhưng Thượng Đế là Đức Chúa Trời của muôn loài vạn vật, anh có thể bắt đầu một cuộc hành trình mới với Ngài. Trải nghiệm nó anh có thể tránh cạm bẫy, anh có thể đổi hướng theo sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời và anh có thể đương đầu với mọi sự va chạm trong thế gian và vượt thắng vì có Ngài ở bên cạnh.

Không phải Đức Chúa Trời đặt anh trong cuộc hành trình đó rồi bỏ anh một mình để anh tự tìm lấy lối đi. Không. Ngài đặt anh trên cuộc hành trình cuộc đời và Ngài nắm tay anh cùng đi với Ngài, nếu anh đồng ý tiếp nhận tình yêu thương này. Anh không miễn trừ sự đau khổ, nhưng giữa sự đau khổ, anh có bình an trong hoạn nạn mà nhiều người khác không có vì anh có Ngài. Ngài nói Ngài đã thắng thế gian nên mọi nan đề Ngài sẽ giúp anh vượt qua. Cuộc đời như sóng biển chẳng bao giờ bằng phẳng, suôn sẻ mà luôn có những biến động ví như mặt biển trước một cơn bão. Chúng ta quên đi thời gian đang gậm nhấm cuộc đời. Dù chúng ta có vùng vẫy như thế nào cũng không thoát khỏi định luật muôn đời của Thượng Đế là chết rồi chịu sự phán xét. Lúc hoàng hôn xuống, anh đừng nghĩ là lúc nào mình cũng thức dậy được vào ngày mai như thường lệ.

Tóm lại là, thời gian không bảo đảm cho anh luôn có sự an toàn trong đời sống, nhiều biến cố có thể xãy đến, anh nên hay không nên theo đuổi vấn đề tâm linh như vợ anh mà anh phải làm điều thiết thực với cuộc đời khi anh còn có thời gian để quyết định."

Tôi kết thúc buổi nói chuyện và chia tay với vợ chồng Tâm Phượng và hẹn gặp lại anh lần sau.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những cuộc bầu cử tại Âu châu trong năm 2025 hứa hẹn mang tới những thay đổi chính trị lớn: cuộc bỏ phiếu bất thường của Quốc hội Liên bang Đức (Bundestag), cuộc đua giành chức tổng thống tại Romania, cuộc trưng cầu dân ý về chính phủ Tusk tại Ba Lan, và sự trỗi dậy của các lực lượng dân túy tại Cộng hòa Séc, tại Na Uy cũng như nhiều nơi khác. Những cuộc tranh dành này có thể sẽ định hình lại tương lai của Liên minh Âu châu
Tấm bảng treo trước cửa văn phòng số H-1127 trong tòa nhà Longworth House Office Building dành cho các dân biểu liên bang Quốc Hội khóa 119 vừa gắn tên một người gốc Việt, Derek T. Tran – California. Đó là kết quả của cuộc đua nghẹt thở giữa một cựu quân nhân, luật sư gốc Việt và một dân cử đương nhiệm của địa hạt 45, California. Luật sư Derek Trần đã kết thúc cuộc đua bằng buổi tuyên thệ tại Capitol Hill chiều Thứ Sáu 3/1/2025, cũng là ngày Quốc Hội bầu chủ tịch Hạ Viện mới.
Từ lâu, cựu tổng thống Mỹ Jimmy Carter đã được công luận cũng như giới sử gia coi là phải cam chịu nhiều thất bại trên chính trường. Bằng chứng hiển nhiên nhất là sau một nhiệm kỳ tại chức, năm 1980, ông không được tái đắc cử, chuyện hiếm có trong lịch sử tranh cử tổng thống Mỹ...
Người xưa vẫn thường dùng câu “Nam Kha nhất mộng” hay “Giấc mộng Nam Kha” câu chuyện Thuần Vu Phần ngủ mơ dưới gốc cây, để chỉ về những thứ vô thực, hư ảo, vượt xa tầm tay với của con người. Thời nay, có vị tổng thống đắc cử, chưa chính thức lên ngôi, nhưng đang ôm mộng bành trướng diện tích quốc gia, bằng đô-la thay vì đánh trận. Tổng thống đắc cử Donald Trump bước vào mùa lễ lớn cuối cùng trong năm 2024 với quả quyết sẽ giành lại quyền kiểm soát Kênh đào Panama (Panama Canal); đòi mua Đan Mạch và gợi ý Canada có thể trở thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ.
Trong lúc ông Tô Lâm đang ồn ào “giống trống lệnh” (phòng chống lãng phí) thì nhà báo & nhà văn Lưu Trọng Văn nhỏ nhẹ tâm sự: “Nhà lý luận Nhị Lê nói với gã … cái mà chúng ta đang lãng phí gây ra tổn thất lớn nhất chính là lãng phí niềm tin.” Bộ thiệt vậy sao? Sao các nhà (nhà báo, nhà lý luận, nhà văn .. ) lại cứ cố nói vớt vát (và nói lấy được) như vậy cà? Có còn ai tin tưởng tí gì vào cái chế độ hiện hành đâu mà lại đặt vấn đề lãng nhách và lãng xẹt, vậy Trời ?
Cuối năm là lúc con người nhìn lại về giá trị cuộc sống. Một bài viết trên trang mạng The Conversation nêu vấn đề về những vực thẳm chính trị, các cuộc chiến tranh, áp bức… và con người vì thế cảm thấy vô vọng và bất lực khi chứng kiến những thế lực đen tối diễn ra khắp nơi trên thế giới. Liệu chúng ta có thể làm được điều gì đem lại thay đổi trước những bi hoại này hay không?
Danh hiệu “Nhân Vật Của Năm” do TIME bắt đầu từ năm 1927 – theo truyền thống được trao cho những người có ảnh hưởng đáng kể trong các sự kiện toàn cầu, từ chính trị đến văn hóa, môi trường, nghệ thuật. Những người được chọn đóng vai trò như một “thước đo phong vũ” về sức lan tỏa trong xã hội đương đại. Ảnh hưởng đó, theo tiêu chuẩn do chính TIME đề ra, có thể là “for better or for worse – làm cho thế giới tốt đẹp hơn hoặc tệ hại hơn.”
Tiễn 2024, thế giới sẽ chào đón một năm mới 2025 mang theo cả bóng tối lẫn ánh sáng. Các cuộc xung đột, sự phân cực chính trị và những rủi ro khôn lường là lời nhắc nhở về sự bất ổn của thời đại. Nhưng đồng thời, khả năng phục hồi kinh tế, sự phát triển công nghệ, tinh thần hợp tác quốc tế, hơi thở và sự sống còn bất khuất của từng người mẹ, từng đứa trẻ vực dậy và vươn lên từ những đống gạch vụn đổ nát ở Ukraine, ở Gaza, ở Syria… cũng là cảm hứng và hy vọng cho tương lai nhân loại. Nhà văn Albert Camus đã viết: “Giữa mùa đông lạnh giá nhất, tôi tìm thấy, trong mình, một mùa hè bất khả chiến bại.”* Thế giới năm 2025, với tất cả những hỗn loạn, vẫn mang đến cơ hội để con người vượt qua và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, tử tế hơn. Đó cũng là lời chúc chân thành cuối năm của toàn ban biên tập Việt Báo gửi đến quý độc giả: một năm 2025 tràn trề cơ hội và hy vọng.
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.