Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thoát Căn Phòng Tiếng Vọng

22/11/201300:00:00(Xem: 3425)
Người Mỹ dùng từ “echo chamber”, tức “căn phòng tiếng vọng”, để diễn đạt hiện tượng âm thanh vang qua vọng lại trong một căn phòng kín. Ai ở trong ấy thì nghe rền vang, nhưng bên ngoài thì im như tờ vì âm thanh không thoát qua khỏi vách tường. Người dân trong nước đang ở trong tình trạng tương tự.

Phần lớn các tin tức về những vụ đàn áp, các lời cầu cứu trên diễn đàn mạng hay trên các hệ thống truyền thông Việt ngữ chưa thoát ra đến quốc tế. Người ở trong nước tưởng rằng chuyển tin cho đồng bào ở hải ngoại đồng nghĩa với đánh động được quốc tế. Không hẳn vậy. Với rất ít ngoại lệ, tiếng nói của họ chỉ mới vang qua vọng lại trong nội bộ người Việt ở hải.

Công việc báo động qua lại cho nhau là điều cần thiết để tạo ý thức về thực trạng ở nước nhà, làm nức chí lẫn nhau, và nhắc nhở nhau không sao nhãng trách nhiệm với đồng bào.

Cần đấy nhưng chưa đủ. Ngoài sự cảm thông và quan tâm của người Việt ở hải ngoại, đồng bào ở trong nước còn cần sự can thiệp cụ thể, nhanh chóng hữu hiệu của quốc tế mỗi khi có hành vi đàn áp bởi chính quyền.

Muốn vậy, chúng ta phải bắc ngày càng nhiều những cây cầu nối kết các thành phần bị đàn áp ở trong nước trực tiếp với những cơ quan quốc tế với thẩm quyền can thiệp. Cấu trúc của mỗi cây cầu gồm 3 bộ phận:

- Nhóm thu thập tin: Gồm một số người trong thành phần bị đàn áp ở trong nước với khả năng cung cấp thông tin nhanh chóng, chính xác, cụ thể, đầy đủ và có phối kiểm cho từng vụ đàn áp.

- Nhóm biên soạn: Gồm một số người ở trong nước hay ở hải ngoại với khả năng tổng hợp và sắp xếp lại thông tin cho đúng với thủ tục và tiêu chuẩn quốc tế, dịch sang tiếng Anh hoặc Pháp.

- Nhóm vận động: Gồm những người ở hải ngoại biết cách dùng những hồ sơ này cho quốc tế vận.

Tầm mức hoạt động như trên đòi hỏi không những kiến thức và kỹ năng chuyên biệt nơi mỗi bộ phận mà còn cả sự phối hợp chặt chẽ và nhịp nhàng giữa các bộ phận với nhau.

Vì chưa tổ chức được một cách quy củ như vậy nên tiếng nói của chúng ta đến nay vẫn còn bít bùng trong căn phòng tiếng vọng. Các văn thư lưu truyền trên mạng, gởi Hội Đồng Nhân Quyền LHQ hay gởi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, hay chuyển cho các tổ chức nhân quyền quốc tế thường không đáp ứng các tiêu chuẩn căn bản mà quốc tế đòi hỏi nên chưa hiệu quả.

Để thoát khỏi tình trạng căn phòng tiếng vọng, từ đầu năm đến giờ BPSOS đã thực hiện nhiều buổi huấn luyện, hướng dẫn và hỗ trợ cho nhiều nhóm ở trong nước và ở hải ngoại về các thủ tục báo cáo vi phạm nhân quyền với LHQ, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, và nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế. Đồng thời chúng tôi cũng bắt đầu giới thiệu những nhóm đã có kinh nghiệm làm việc trực tiếp với các giới chức hữu trách của LHQ và của chính phủ Hoa Kỳ. Đến nay một vài nhóm đã có những tiến bộ rõ rệt. Tháng 1, 2014 đợt huấn luyện thứ hai sẽ bắt đầu. Các tài liệu dùng cho huấn luyện, đang được chỉnh sửa và sẽ được phổ biến để mọi người cùng sử dụng.

Tạo tiếng nói trực tiếp trên trường quốc tế cho người dân trong nước là một trong ba trọng tâm của chúng tôi trong 8 năm qua để xây dựng xã hội công dân ở Việt Nam. Một khi nhất nhất vụ đàn áp trong bất kỳ lĩnh vực nhân quyền nào, diễn ra ở bất kỳ nơi nào và ảnh hưởng đến bất kỳ thành phần quần chúng nào cũng đều có sự lên tiếng lập tức của LHQ và các chính quyền dân chủ thì tôi tin rằng tình trạng chà đạp nhân quyền sẽ từng bước bị đẩy lùi.

Cơ hội cho điều này xảy ra tăng lên khi Việt Nam tham gia Hội Đồng Nhân Quyền LHQ.

Bài liên quan: Hướng dẫn báo cáo các vi phạm tự do tôn giáo http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2734

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
30 tháng Tư. Đó là ngày nhắc nhở chúng ta cần có dự tính cho tương lai. Vào năm 1975, ai có thể ngờ rằng sẽ có gần 2 triệu người Việt tại Hoa Kỳ nuôi dưỡng cuộc sống có ý nghĩa và đóng góp một cách đáng kể cho xã hội? Ai ngờ được rằng hiện đã có thế hệ người Mỹ gốc Việt thứ ba, thứ tư?
Tổng thống Joe Biden như một người thuyền trưởng, nắm con thuyền quốc gia giữa cơn bão dữ. Chỉ trong cơn sóng lớn mới thấy được khả năng người lèo lái. Những thách thức vẫn còn trước mặt, nhưng con thuyền quốc gia hứa hẹn sẽ đến được chân trời rộng mở. Sự lãnh đạo và phục vụ thầm lặng, bền đỗ cho quốc gia và người dân của tổng thống Joe Biden đã được chứng minh bằng kết quả hiển hiện trong 100 ngày vừa qua.
Ca sĩ Tina Turner, có lẽ ai cũng biết nhưng quá trình tìm đến đạo Phật, trở thành Phật tử và sự tinh tấn của cô ta chắc không nhiều người biết. Giáo lý đạo Phật đã vực dậy đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp của cô ta từ hố thẳm đau khổ, thất vọng.
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
Làm người, không có gì hào sảng hơn, là được sinh tử với những gì mình hằng mong sinh tử cùng. Làm phóng viên, không có gì cảm hứng hơn là được thành nhân chứng của những nhân chứng và sự kiện. Cả hai nguyện ước, đời và nghề, đã làm nên một miền hoa cỏ có tên gọi là Kiều Mỹ Duyên.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.