Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thoát Căn Phòng Tiếng Vọng

22/11/201300:00:00(Xem: 3395)
Người Mỹ dùng từ “echo chamber”, tức “căn phòng tiếng vọng”, để diễn đạt hiện tượng âm thanh vang qua vọng lại trong một căn phòng kín. Ai ở trong ấy thì nghe rền vang, nhưng bên ngoài thì im như tờ vì âm thanh không thoát qua khỏi vách tường. Người dân trong nước đang ở trong tình trạng tương tự.

Phần lớn các tin tức về những vụ đàn áp, các lời cầu cứu trên diễn đàn mạng hay trên các hệ thống truyền thông Việt ngữ chưa thoát ra đến quốc tế. Người ở trong nước tưởng rằng chuyển tin cho đồng bào ở hải ngoại đồng nghĩa với đánh động được quốc tế. Không hẳn vậy. Với rất ít ngoại lệ, tiếng nói của họ chỉ mới vang qua vọng lại trong nội bộ người Việt ở hải.

Công việc báo động qua lại cho nhau là điều cần thiết để tạo ý thức về thực trạng ở nước nhà, làm nức chí lẫn nhau, và nhắc nhở nhau không sao nhãng trách nhiệm với đồng bào.

Cần đấy nhưng chưa đủ. Ngoài sự cảm thông và quan tâm của người Việt ở hải ngoại, đồng bào ở trong nước còn cần sự can thiệp cụ thể, nhanh chóng hữu hiệu của quốc tế mỗi khi có hành vi đàn áp bởi chính quyền.

Muốn vậy, chúng ta phải bắc ngày càng nhiều những cây cầu nối kết các thành phần bị đàn áp ở trong nước trực tiếp với những cơ quan quốc tế với thẩm quyền can thiệp. Cấu trúc của mỗi cây cầu gồm 3 bộ phận:

- Nhóm thu thập tin: Gồm một số người trong thành phần bị đàn áp ở trong nước với khả năng cung cấp thông tin nhanh chóng, chính xác, cụ thể, đầy đủ và có phối kiểm cho từng vụ đàn áp.

- Nhóm biên soạn: Gồm một số người ở trong nước hay ở hải ngoại với khả năng tổng hợp và sắp xếp lại thông tin cho đúng với thủ tục và tiêu chuẩn quốc tế, dịch sang tiếng Anh hoặc Pháp.

- Nhóm vận động: Gồm những người ở hải ngoại biết cách dùng những hồ sơ này cho quốc tế vận.

Tầm mức hoạt động như trên đòi hỏi không những kiến thức và kỹ năng chuyên biệt nơi mỗi bộ phận mà còn cả sự phối hợp chặt chẽ và nhịp nhàng giữa các bộ phận với nhau.

Vì chưa tổ chức được một cách quy củ như vậy nên tiếng nói của chúng ta đến nay vẫn còn bít bùng trong căn phòng tiếng vọng. Các văn thư lưu truyền trên mạng, gởi Hội Đồng Nhân Quyền LHQ hay gởi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, hay chuyển cho các tổ chức nhân quyền quốc tế thường không đáp ứng các tiêu chuẩn căn bản mà quốc tế đòi hỏi nên chưa hiệu quả.

Để thoát khỏi tình trạng căn phòng tiếng vọng, từ đầu năm đến giờ BPSOS đã thực hiện nhiều buổi huấn luyện, hướng dẫn và hỗ trợ cho nhiều nhóm ở trong nước và ở hải ngoại về các thủ tục báo cáo vi phạm nhân quyền với LHQ, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, và nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế. Đồng thời chúng tôi cũng bắt đầu giới thiệu những nhóm đã có kinh nghiệm làm việc trực tiếp với các giới chức hữu trách của LHQ và của chính phủ Hoa Kỳ. Đến nay một vài nhóm đã có những tiến bộ rõ rệt. Tháng 1, 2014 đợt huấn luyện thứ hai sẽ bắt đầu. Các tài liệu dùng cho huấn luyện, đang được chỉnh sửa và sẽ được phổ biến để mọi người cùng sử dụng.

Tạo tiếng nói trực tiếp trên trường quốc tế cho người dân trong nước là một trong ba trọng tâm của chúng tôi trong 8 năm qua để xây dựng xã hội công dân ở Việt Nam. Một khi nhất nhất vụ đàn áp trong bất kỳ lĩnh vực nhân quyền nào, diễn ra ở bất kỳ nơi nào và ảnh hưởng đến bất kỳ thành phần quần chúng nào cũng đều có sự lên tiếng lập tức của LHQ và các chính quyền dân chủ thì tôi tin rằng tình trạng chà đạp nhân quyền sẽ từng bước bị đẩy lùi.

Cơ hội cho điều này xảy ra tăng lên khi Việt Nam tham gia Hội Đồng Nhân Quyền LHQ.

Bài liên quan: Hướng dẫn báo cáo các vi phạm tự do tôn giáo http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2734

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.